Vô Tình Sinh Ra Ở Những Năm 60 - Chương 59

Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:12:31
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7pmxEM7VQU

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trăn Trăn xa. Cô lẻn vườn, thấy xung quanh , liền thầm nhủ trong lòng. Đợi đến khi cô mở mắt nữa, trở nơi sâu trong rừng thông đỏ.

 

Con hổ đen đủi ngất đó chạy . Lúc rừng già vô cùng yên tĩnh, một con hoẵng (bào t.ử) ngang qua, lập tức dừng yên tại chỗ Trăn Trăn đầy tò mò.

 

Trăn Trăn vẫy tay với con hoẵng đó, nó liền vô thức chạy đến bên cạnh cô. Trăn Trăn ôm lấy cổ con hoẵng, cố gắng leo lên lưng nó, vỗ m.ô.n.g nó một cái lệnh: "Chạy về hướng ." Con hoẵng chạy hai bước, chân bủn rủn quỵ xuống tuyết, đầu Trăn Trăn với ánh mắt vô tội.

 

Trăn Trăn bất lực bò xuống, đôi chân ngắn mũm mĩm của , trợn tròn mắt: "Mình béo thế ?" Con hoẵng cô, dậy cố gắng dúi đầu tuyết, chỉ để cái m.ô.n.g ở bên ngoài.

 

Trăn Trăn dùng ý thức quét quanh một lượt, cuối cùng cũng tìm thấy con hổ ngốc nghếch , liền điều khiển bản dịch chuyển đến cạnh con hổ, chễm chệ ngay lưng nó.

 

Con hổ nhận thấy vật nặng lưng, gầm lên một tiếng định nhảy dựng lên hất xuống. Trăn Trăn vỗ tay nhỏ lên đầu nó, quát khẽ: "Ngoan nào!"

 

Con hổ lúc mới nhận thấy thở lưng vô cùng mạnh mẽ, lập tức sợ hãi rạp xuống đất. Trăn Trăn hì hì, xoa đầu hổ: "Ngoan, cõng chạy một vòng ."

 

Sự vuốt ve của Trăn Trăn khiến con hổ cảm thấy vô cùng thoải mái. Nó cố gắng ngẩng đầu dụi dụi lòng bàn tay cô, bấy giờ mới nhảy vọt lên chạy về hướng Trăn Trăn chỉ.

 

Trăn Trăn dùng hai chân ngắn kẹp c.h.ặ.t lấy hổ, hai tay túm lấy lớp lông hổ dày mượt, cố gắng giữ thăng bằng. Con hổ hiểu ý đồ của Trăn Trăn nên cố gắng chạy thật êm.

 

Một một hổ chạy trong rừng già hồi lâu, mãi đến khi Trăn Trăn thấy mệt, con hổ mới từ từ dừng , tới một đất trống theo chỉ dẫn của cô.

 

Trăn Trăn từ lưng hổ nhảy xuống, ý thức lặn xuống lòng đất, quả nhiên tìm thấy hai cái hòm lớn mà cô từng thấy lúc còn ẵm ngửa. Theo ý niệm của Trăn Trăn, mặt đất nứt một khe nhỏ, hai chiếc hòm từ đất chui lên.

 

Nhìn hai cái ổ khóa đồng lớn bên , Trăn Trăn chút bất lực. Cô thể điều khiển động vật, thực vật, đất đai, nhưng duy chỉ mấy thứ kim loại là cô chịu c.h.ế.t. Vò đầu bứt tai quanh chiếc hòm hai vòng, cuối cùng cũng nghĩ một cách.

 

Một sợi dây leo xanh mướt từ tuyết đ.â.m , luồn trong cầu khóa. Bỗng nhiên sợi dây leo càng lúc càng to, càng lúc càng cứng, nhanh cầu khóa đẩy đến mức biến dạng. Thấy hở giữa cầu khóa và chiếc hòm ngày càng lớn, thêm vài sợi dây leo nữa chui lên từ lòng đất, nhanh liền thấy một tiếng "tạch", cầu khóa đồng cùng với ổ khóa đồng lớn đều rơi khỏi chiếc hòm.

 

Trăn Trăn sướng phát điên lên , vội vàng đẩy nắp hòm , bò lên những thỏi vàng xếp ngay ngắn bên . Thực sự cô tham tiền, mà cô từng thấy nhiều vàng đến thế bao giờ. Một tay cầm một thỏi vàng đưa lên mắt, Trăn Trăn đến híp cả mắt: Cảm giác sờ vàng mà sướng thế nhỉ? Hình như cũng tham tiền thật.

 

Sờ vàng một lúc, Trăn Trăn ngẫm nghĩ một hồi, chỉ để một thỏi nhét túi áo bông to, chỗ còn đều bỏ . Nghĩ bụng chỉ vài năm nữa là đến thời Cách mạng Văn hóa , lúc vàng bạc mấy thứ vẫn nên giấu trong núi thì hơn, đợi qua mười năm , lúc đó cũng mười mấy tuổi mới đào đống vàng lên, đến lúc đó vốn khởi nghiệp thì kiểu gì cũng nên đại nghiệp.

 

Nhấn chiếc hòm đựng vàng xuống lòng đất, Trăn Trăn mở nắp chiếc hòm thứ hai, thảy mớ s.ú.n.g ống bên sang một bên, lấy từng món đồ trang sức bên xem. Đống trang sức chắc đều là do thổ phỉ năm xưa cướp , chất lượng đồng đều, cái trông bình thường, cũng những chiếc vòng phỉ thúy nước ngọc , tất cả cứ vứt hỗn độn trong đó. Trăn Trăn xót xa kiểm tra bộ trang sức phỉ thúy và ngọc mỡ cừu, trừ hai cái sứt mẻ thì đa vẫn còn nguyên vẹn.

 

Vẫy tay một cái, một cái cây gần đó tức thì mọc rụng xuống. Trăn Trăn dùng lá cây bọc mớ trang sức nhét góc hòm, đảm bảo sẽ va đập nữa. Lúc dọn dẹp đến cuối cùng, Trăn Trăn phát hiện một đôi vòng bạc trong hòm, bấy nhiêu năm thấy ánh mặt trời nên vòng bạc sáng bóng cho lắm, nhưng hoa văn bên điêu khắc tinh xảo. Trăn Trăn nghĩ ngợi một hồi, vẫn nhét túi.

 

Chiếc hòm nhấn xuống lòng đất, lớp đất xới lên bên cạnh trở về vị trí cũ nén c.h.ặ.t chẽ. Trăn Trăn xoa đầu hổ, hì hì với nó: " về nhà đây, chơi với nhé."

 

Con hổ dụi dụi tay Trăn Trăn, cái lưỡi đầy gai nhọn thò , nhưng khựng một chút vội rụt về, vẻ mặt hiền lành với cô.

 

Ý thức lóe lên, Trăn Trăn trở sân nhà . Sờ thỏi vàng và đôi vòng bạc trong túi, Trăn Trăn chạy phòng, lôi kéo bà nội Lý về phía gian nhà phía Đông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-ra-o-nhung-nam-60/chuong-59.html.]

 

"Làm gì thế, bà đang nấu cháo tám bảo cho con mà." Bà nội Lý vội vơ lấy cái khăn lau tay theo Trăn Trăn gian phía Đông. Trăn Trăn thần bí đóng cửa phòng , còn cài then cửa, móc thỏi vàng và vòng bạc từ trong túi đặt lên giường lò, bà nội Lý với vẻ ngây thơ: "Bà nội, bà xem con đào cái thứ ở chân núi trông ?"

 

Bà nội Lý thấy thì giật kinh hãi, vớ lấy thỏi vàng c.ắ.n một cái. Trăn Trăn mà ê cả răng: "Bà nội, bà còn mấy cái răng thôi, rụng nốt là gặm xương ."

 

Bà nội Lý vội vàng lấy thỏi vàng khỏi miệng, quyệt hai cái áo: "Lúc con đào thứ ai thấy ?"

 

"Dạ ạ." Trăn Trăn đầy vẻ trong sáng: "Con một mà, ngay cả Lý Minh Trung con cũng dắt theo."

 

Lý Minh Trung đang đệm, ngửi thấy mùi hổ còn sót Trăn Trăn, theo bản năng sợ đến run bần bật, hèn nhát dùng hai chân ôm lấy đầu dám ho một tiếng.

 

Rút chìa khóa giắt bên hông , bà nội Lý mở tủ, lôi từ bên trong một miếng vải, bọc vòng bạc và thỏi vàng ba tầng trong bảy tầng ngoài, khóa rương : "Bà nhỏ cho con , thứ con nhặt là đồ đấy, nhưng cho khác , nhớ ?"

 

"Nhớ ạ." Trăn Trăn gật đầu lia lịa: "Bà dạy mà, im lặng tiếng giàu ạ."

 

"Nói đúng lắm, phát tài thật ." Bà nội Lý hớn hở mở cửa ngoài luôn: "Bà g.i.ế.c con gà cho con ăn."

 

Trăn Trăn lập tức ôm c.h.ặ.t lấy đùi bà nội Lý: "Đừng bà ơi, gà còn để đẻ trứng mà."

 

"Chẳng hai con gà trống ? G.i.ế.c một con để một con phối giống, mùa xuân sang năm ấp một ổ gà con đỡ tốn lương thực đổi." Bà nội Lý mở cửa phòng, xổm ổ gà ngẫm nghĩ: "Thôi g.i.ế.c con gà suốt ngày gáy ò ó o buổi sáng , ồn c.h.ế.t ."

 

Con "Gà Kho Tàu" lập tức chạy từ trong ổ , vươn cổ kêu hai tiếng: "Là , là đây."

 

Trong đám gà nuôi trong nhà, con ý thức chủ động giao tiếp với Trăn Trăn chính là con "Gà Kho Tàu" . Mỗi ngày đấu khẩu với một con gà cũng khá thú vị, Trăn Trăn vội vàng đuổi nó : "Con chỉ thích con gáy thôi, để bà."

 

"Thế cũng ." Bà nội Lý xưa nay đều theo cháu gái: "Vậy g.i.ế.c con gà trống nào?"

 

"Đợi đến Tết bà, hôm nay con ăn sườn kho tàu ạ." Trăn Trăn ngẫm nghĩ: "Cái loại từng dải từng dải dễ gặm ạ."

 

"Cái đó gọi là sườn bẹ (肋排 - sườn non)." Bà nội Lý chỉ cho cô nhấc một tảng sườn từ trong tuyết lên, đặt lên thớt ngoài sân "pập pập pập" c.h.ặ.t thành từng miếng nhỏ.

 

Thấy bà nội Lý bưng chậu sườn nhà, "Gà Kho Tàu" liền xông đến mặt Trăn Trăn gào thét phản đối: "Lý tưởng của là trở thành gà kho tàu, gà giống ."

 

Trăn Trăn thấy trong sân , liền con "Gà Kho Tàu" với vẻ mặt gian xảo, dùng ý thức bảo nó: "Thấy đám gà mái trong ổ ? Đều là vợ đấy, mau ."

 

"Cục cục cục cục." "Gà Kho Tàu" vỗ cánh chạy biến: " lý tưởng của vẫn thực hiện ..."

 

Trăn Trăn tiếng gà kêu oai oái trong ổ mà nhịn bịt tai : "Gà Kho Tàu, giả tạo quá ."

 

 

Loading...