Vô Tình Sinh Ra Ở Những Năm 60 - Chương 240
Cập nhật lúc: 2026-01-14 13:09:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40aEfHeRAF
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngụy Ngọc Cẩm nín mỉm : " là sắp kết hôn khác, da mặt ngày càng dày ."
Thấy sắp đến giờ việc, Ngụy Ngọc Cẩm lau nước mắt cùng Trăn Trăn phòng họp, hai xuống bao lâu, một đàn ông đeo kính kẹp một cuốn sổ tay bước . Phòng họp lập tức yên tĩnh , đều đàn ông đó chờ đợi ông sắp xếp công việc.
"Chào , là Tổng biên tập Úc Thủ Kính của Ban Tin tức trong nước, hoan nghênh đến việc tại Tân Hoa Xã, chúng là đồng nghiệp , trong công việc nếu khó khăn gì gì hiểu, thể hỏi , sẽ tích cực giải đáp cho ."
Sau vài lời mở đầu đơn giản, Úc Thủ Kính giới thiệu qua tình hình của Tân Hoa Xã, đó nhấn mạnh: "Mọi đều là những sinh viên ưu tú chuyên ngành báo chí của Đại học Thủ đô, tầm quan trọng của tin tức nghĩ qua bốn năm học tập hiểu rõ , trong công việc sắp tới, hy vọng thể học đôi với hành, đưa tin sớm nhất về các phương châm chính sách của đất nước, các tin tức thời sự, quân sự, ngoại giao trong và ngoài nước."
Úc Thủ Kính rút từ trong cuốn sổ một tờ giấy trắng, đó tên của tất cả sinh viên mới đợt , sắp xếp theo thứ tự thành tích học tập suốt bốn năm.
"So với truyền thông địa phương, việc đưa tin của Tân Hoa Xã nghiêm túc hơn, lý tính hơn, bình tĩnh hơn, vì Tân Hoa Xã tiên là học tập, đây dẫn đến Ban Tin tức trong nước dạo một vòng, tìm cho mỗi một thầy hướng dẫn."
Đám sinh viên tốp năm tốp ba dậy, theo Úc Thủ Kính đến một văn phòng đặc biệt lớn, Úc Thủ Kính mở tờ giấy trắng , chỉ một phụ nữ hơn năm mươi tuổi : "Trương Tiếu Nhiễm, Hứa Giai Giai, hai em theo cô Vương Ngọc Xuân học tập; Ngụy Ngọc Cẩm, Quách Tiểu Kiều, hai em theo thầy Trương Danh Hàm học tập..."
Đọc xong một vòng, tất cả đều thầy hướng dẫn , chỉ còn Trăn Trăn vẫn lặng lẽ theo Úc Thủ Kính, Úc Thủ Kính về văn phòng , ngẩng đầu lên mới phát hiện quên mất cô bé đặc biệt xinh , vội bảo Trăn Trăn xuống: "Suýt chút nữa thì quên mất em, Tổng biên tập xem qua hồ sơ của em, trình độ tiếng Pháp và tiếng Anh của em đều , nên mắt để em theo học tập một thời gian, dự định sẽ điều em sang Ban Biên tập tin quốc tế."
Trăn Trăn Úc Thủ Kính: "Vậy thưa Tổng biên tập Úc, ông xem bây giờ mắt em nên gì ạ?"
Úc Thủ Kính đưa cho Trăn Trăn một tờ giấy: "Đất nước chúng thực hiện cải cách mở cửa bốn năm , kinh tế trong nước những đổi lớn, em phỏng vấn một doanh nghiệp nhà nước và doanh nghiệp tư nhân, thông qua việc đối chiếu và đổi và cải cách của doanh nghiệp để một bài báo cáo."
Trăn Trăn cũng vô cùng hứng thú với nội dung như , cô bỏ tờ giấy trong túi xách của , nghiêm túc đáp: "Đảm bảo thành nhiệm vụ ạ."
Chương 110 Phỏng vấn
Úc Thủ Kính chính là thích cái dáng vẻ tràn đầy nghị lực và sức sống của tuổi trẻ, đối với sinh viên nhất chuyên ngành báo chí của Đại học Thủ đô suốt bốn năm liên tiếp , ông tâm bồi dưỡng thật , vì cũng sẵn lòng nhắc nhở cô vài câu: "Bài là tin tức vắn, nên em cần vội vàng phát bài ngay, quan trọng nhất là công tác phỏng vấn, thu thập thêm tư liệu và liệu, như bài của em đời mới sáo rỗng." Nhìn tờ lịch, Úc Thủ Kính : "Trên tờ giấy đưa cho em tên của năm doanh nghiệp nhà nước và năm doanh nghiệp tư nhân, họ bao gồm đủ các mảng ăn mặc ở của dân, đều khá tính đại diện, cho em thời gian một tuần, em sắp xếp hợp lý thời gian phỏng vấn và bài, thứ hai tuần mang bản thảo chỉnh đến cho xem."
"Vâng ạ, thưa Tổng biên tập." Trăn Trăn vội vàng đáp lời: "Em ạ."
Úc Thủ Kính mỉm , đưa cho cô một chiếc thẻ công tác tạm thời: "Mấy xưởng cái gần cái xa, em cũng cần ngày nào cũng đến báo danh , cứ trực tiếp đến địa điểm phỏng vấn của là , nếu gặp vấn đề gì nan giải cũng đừng lo lắng một , cứ đến cơ quan tìm , sẽ giúp em nghĩ cách."
Trăn Trăn cảm kích cúi chào: "Đa tạ ông, thưa Tổng biên tập Úc."
Úc Thủ Kính khẽ một tiếng: "Được , mau việc ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-ra-o-nhung-nam-60/chuong-240.html.]
Trăn Trăn bước chân nhẹ nhàng rời khỏi văn phòng của Úc Thủ Kính, lúc ngang qua sảnh Ban Biên tập, thấy Ngụy Ngọc Cẩm đang một bàn việc tài liệu. Trăn Trăn nhẹ nhàng tới khẽ: "Chị Ngụy, hôm nay em nhiệm vụ phỏng vấn, đồ rằng sẽ về cơ quan nữa, tối nay chị tan thì cứ trực tiếp đến nhà máy nội thất Đằng Đạt nhé, em đợi chị ở đó."
Vì xung quanh đều là bạn học cũ, Ngụy Ngọc Cẩm cũng tiện quá nhiều, chỉ gật đầu dặn dò một câu: "Đạp xe cẩn thận nhé." Trăn Trăn đáp một tiếng, bước nhanh rời khỏi văn phòng.
Đến lán để xe đạp, Trăn Trăn mở ba lô lấy tờ giấy mà Tổng biên tập Úc đưa cho , chỉ thấy đó năm doanh nghiệp nhà nước và năm doanh nghiệp tư nhân, nhà máy nội thất Đằng Đạt hiên ngang ở vị trí đầu tiên.
Trăn Trăn với vẻ mặt đầy vạch đen cái tên nhà máy nội thất tên , quyết định phỏng vấn các doanh nghiệp khác . Dùng ý thức quét qua một lượt Thủ đô, vị trí của mấy doanh nghiệp hiện trong đầu, Trăn Trăn quyết định đến một xưởng may mặc của nhà nước , đó đến một xưởng thực phẩm, cuối cùng thuận đường ghé qua nhà máy nội thất Đằng Đạt.
Nhét tờ giấy túi, Trăn Trăn dùng ý thức thấy xung quanh ai chú ý phía , nhanh ch.óng lấy từ trong gian một chiếc mũ rộng vành đội lên đầu. Dắt xe đạp , Trăn Trăn sải đôi chân dài leo lên xe, vẻ mặt đầy phấn khích tiến thẳng đến doanh nghiệp nhà nước lâu đời của Thủ đô - Xưởng may mặc Bách Tính.
Xưởng may mặc Bách Tính cũng là một doanh nghiệp nhà nước lâu đời, những chiếc áo sọc ngang (hải hồn sam), quân phục xanh lá mà Thủ đô mặc năm xưa cơ bản đều do xưởng may sản xuất. từ khi cải cách mở cửa đến nay, việc ăn mặc của dân những đổi lớn, những bộ quần áo màu xanh lam, màu xám đây còn kích thích ham mua sắm của nữa , giới trẻ thích những bộ cánh màu sắc rực rỡ hơn, nếu thể mặc những bộ đồ giống như nữ nhân vật chính trong phim thì bước ngoài tuyệt đối thể trở thành một cảnh tượng mắt.
Khoảng hai mươi phút , Trăn Trăn đến xưởng may mặc Bách Tính, bác bảo vệ cô ăn mặc phần sành điệu, nhịn hỏi: "Cháu gì thế? Tìm ai ?"
"Bác ơi, chào bác ạ." Trăn Trăn lấy thẻ công tác tạm thời của : "Cháu là phóng viên của Tân Hoa Xã, phỏng vấn Giám đốc xưởng ạ, tiện ạ?"
Bác bảo vệ Giám đốc tiện , nhưng bác phóng viên Tân Hoa Xã thì thể chậm trễ, đây là tờ báo quan trọng nhất của Hoa Quốc. Bác mở cổng cho Trăn Trăn tặc lưỡi khen ngợi một tiếng: "Con bé còn trẻ thế mà phóng viên , đúng là giỏi thật đấy." Trăn Trăn mỉm , lời cảm ơn trực tiếp tòa nhà văn phòng, tìm thấy phòng Giám đốc xưởng.
Giám đốc xưởng may mặc Bách Tính là Tư Á Nhậm đang bàn việc với vẻ mặt rầu rĩ bảng lương, hàng tồn kho tích trữ hàng vạn bộ quần áo bán , thanh lý hàng tồn kho đồng nghĩa với việc vốn thể vòng, xưởng thể vận hành bình thường, cũng tiền nhập vải mới. Nhìn thấy cái vòng lẩn quẩn ác tính hình thành, Tư Á Nhậm rầu rĩ thở dài, chẳng lẽ xưởng sụp đổ trong tay ?
"Cộc cộc cộc..." Một tràng tiếng gõ cửa vang lên, Tư Á Nhậm úp bảng lương xuống đống tài liệu bên cạnh, cầm cốc uống một hớp, bấy giờ mới gọi to một tiếng: "Mời ."
Trăn Trăn đẩy cửa văn phòng , mỉm hỏi: "Chào ông, xin hỏi ông là Giám đốc Tư ạ?"
Tư Á Nhậm thấy một cô gái trẻ trung xinh ăn mặc thời thượng tìm , lập tức dậy đầy mong đợi: "Chào cô, cô đến đặt hàng ạ?"
Trăn Trăn ngẩn một lát, đó lắc đầu: "Dạ , là Lý Trăn Trăn, phóng viên Tân Hoa Xã, cơ quan chúng gần đây một bài báo cáo thông tin, thông qua việc nghiên cứu phân tích hiện trạng doanh nghiệp để xem xét trong tình hình cải cách mở cửa phát triển nhanh ch.óng như hiện nay thì loại hình doanh nghiệp nào mới thể phát triển hơn."
Nghe thấy đề bài , Tư Á Nhậm lập tức lộ vẻ khổ sở: "Thế thì xưởng chúng chắc chắn là điển hình tiêu cực , loại sắp phá sản ."
Trăn Trăn lấy giấy b.út : "Xin hỏi ông cảm thấy việc doanh nghiệp hiện nay gì khác so với đây ạ?"
Tư Á Nhậm gãi đầu: "Trước đây chúng cứ theo chỉ thị của nhà nước mà sản xuất quân phục xanh, áo kiểu Lenin các thứ thôi, dù quanh năm suốt tháng cũng chỉ mấy thứ đó, cũng lo bán . Bây giờ thì chẳng nên sản xuất cái gì nữa, quần áo tích trữ trong kho của chúng một bộ cũng bán nổi, ngay cả những hợp tác xã cung tiêu, cửa hàng từng hợp tác lâu năm cũng nhập hàng của chúng , là màu sắc kiểu dáng đơn điệu như bức tường đá , thật hiểu nổi, đây mặc bao nhiêu năm như thế, đều lấy việc mặc những bộ đồ đó vinh dự, bây giờ thành đơn điệu hợp mốt nữa chứ?"