Vô Tình Sinh Ra Ở Những Năm 60 - Chương 239

Cập nhật lúc: 2026-01-14 13:09:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40aEfHeRAF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Thế là quỳ ." Lý lão thái khẳng định gật đầu, sang thì thầm với Vương Tố Phấn: "Con xem Thủ đô thực sự khác với ở nơi nhỏ bé của chúng nhỉ, nếu ở chỗ chúng , nếu đàn ông mà khúm núm với vợ thì đều dám mặt, ở đây kết hôn quỳ , thấy chồng nó còn hớn hở nữa."

 

Vương Tố Phấn ngẫm nghĩ: "Chắc là chồng nó tâm lớn thôi ạ, con thấy bà bình thường tính tình cứ bộc trực, quá chú trọng mấy chuyện ."

 

Lý lão thái gật đầu, lập tức với Trăn Trăn: "Mặc dù chồng cháu tính tình , nhưng cháu cũng cứ thế mà bắt nạt Tuấn Kiệt, là đứa trẻ thế nào chứ, mặt mũi khôi ngô, tính tình cũng , đừng để nó quỳ nữa ?"

 

Trăn Trăn dở dở Lý lão thái, gật đầu thật mạnh: "Con ạ."

 

"Thế mới chứ." Lý lão thái thở phào nhẹ nhõm, kìm vui mừng: "Trăn Trăn nhà đúng là phúc, chạy xa thế mà tìm đàn ông như , còn ở ngay sát vách. Cháu lúc Trăn Trăn còn nhỏ bà lo lắng cho hôn sự của nó bao nhiêu, lúc đó còn nghĩ, đợi Trăn Trăn gả sang nhà bà cả ngày thấy thì đây, nếu bắt nạt thì thế nào?"

 

Vương Tố Phấn thành thật ngắt lời hồi tưởng của Lý lão thái: "Mẹ ơi, con thấy nếu ai thiếu suy nghĩ mà bắt nạt Trăn Trăn, thì chắc chắn Trăn Trăn đá một phát dính vách tường luôn , chẳng lo cả."

 

Trăn Trăn gật đầu: "Hoặc là trực tiếp đá lên cây cũng ạ."

 

Lý lão thái Vương Tố Phấn và Trăn Trăn một cái, lập tức cảm xúc đều bay biến hết, đá giày sang một bên, Lý lão thái xuống giường nhắm mắt : "Đi ngủ, bà chẳng thích tán dóc với hai nữa."

 

Trăn Trăn nén giúp Lý lão thái tắt đèn, bên cô và Vương Tố Phấn còn đến cửa phòng thì thấy tiếng ngáy của Lý lão thái . Vương Tố Phấn nhẹ nhàng khép cửa phòng , hạ thấp giọng với Trăn Trăn: "Bà nội con buồn ngủ lắm , nhưng cứ thấp thỏm chuyện ngày cưới của con thôi."

 

"Con mà." Trăn Trăn mỉm , bóp vai Vương Tố Phấn tiễn bà về phòng: "Mẹ cũng mau ngủ ạ, cũng còn sớm nữa."

 

"Được." Vương Tố Phấn hai bước đột nhiên sực nhớ ngày mai Trăn Trăn , bèn vội hỏi: "Mai con mấy giờ ? Để dậy cơm cho con."

 

"Không cần ạ, con đầu phố ăn bánh rán quẩy là , tối nay ngủ muộn, sáng mai đừng lo cho con nữa." Sợ Vương Tố Phấn bằng lòng, Trăn Trăn bổ sung một câu: "Tuấn Kiệt cùng đường với con, hai đứa con ăn cùng ."

 

"Thế thì ." Con gái con rể cùng cửa thì chẳng lo nữa, Vương Tố Phấn dặn dò một câu: "Thế con đạp xe chậm thôi nhé, đừng để ngã nọ." Trăn Trăn đáp một tiếng, đến cửa tắt đèn, lúc mới về phòng .

 

Mặc dù thời gian còn sớm, nhưng những chuyện xảy ngày hôm nay Trăn Trăn giường mãi ngủ . Nghĩ đến hoa hồng vẫn vứt trong gian, Trăn Trăn dứt khoát dậy, lấy từ gian mười mấy chiếc bình hoa cổ từ thời Minh Thanh, mỗi chiếc đều đổ nửa bình nước, khi cắt tỉa hoa hồng xong thì lượt cắm các bình khác .

 

Trên tủ đầu giường đặt một bình, bàn trang điểm đặt một bình, bàn việc đặt một bình, bàn vẽ đặt một bình, các bệ cửa sổ trong phòng cũng đều đặt lên. Ngửi hương thơm của hoa hồng, Trăn Trăn giường, nhanh ch.óng chìm giấc ngủ.

 

Tân Hoa Xã với tư cách là thông tấn xã cấp quốc gia, là cơ quan ngôn luận của Hoa Quốc, thể nghiệp việc tại một thông tấn xã quan trọng như , Trăn Trăn lo lắng phấn khích.

 

Mặc dù đến sớm hơn giờ việc một tiếng, nhưng ít ở vị trí của mải miết lách . Sinh viên trong lớp Trăn Trăn, một nửa phân về Tân Hoa Xã, trong đó bao gồm mấy cô gái cùng phòng ký túc xá của Trăn Trăn, thấy từng gương mặt quen thuộc, cảm giác lo lắng vơi ít.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-ra-o-nhung-nam-60/chuong-239.html.]

Có một phóng viên dẫn đám sinh viên đến một phòng họp đang trống, bọn Ngụy Ngọc Cẩm, Hứa Giai Giai đến từ sớm, Trăn Trăn đặt túi xách lên bàn, khẽ hỏi: "Các đều chuyển đến ký túc xá nhân viên của Tân Hoa Xã ?"

 

"Ừm." Hứa Giai Giai hào hứng : "Điều kiện còn hơn lúc chúng học đại học nữa, tớ và chị Ngụy, Mạnh Hiểu Nhiên, Hàn Tiểu Như ở cùng một phòng, trong phòng luôn nhà vệ sinh, mỗi còn một cái tủ quần áo nữa."

 

Phòng ký túc xá tám của Trăn Trăn, chỉ Ngụy Ngọc Cẩm là kết hôn, năm đó lúc Ngụy Ngọc Cẩm đến Thủ đô học đại học thì con hai tuổi , giờ cũng sắp đến tuổi học lớp mầm non.

 

"Chị cả, chị từng nghĩ đến việc đón con qua đây ? Dù môi trường giáo d.ụ.c ở Thủ đô đều hơn nhiều so với miền Tây Bắc." Trăn Trăn vẻ mặt chút thất thần của Ngụy Ngọc Cẩm, nhịn hỏi.

 

"Ừm, chị cũng đang suy nghĩ chuyện đây." Ngụy Ngọc Cẩm nghĩ đến việc là thấy lo: "Chị mới , vẫn xin ký túc xá gia đình, chồng con qua đây cũng chẳng chỗ ở. Nếu thuê nhà bên ngoài thì ăn ở các thứ đều tốn ít tiền, để tính ."

 

Trăn Trăn và Ngụy Ngọc Cẩm ở cùng bốn năm, đặc biệt quý mến chị cả , lúc ở trường Ngụy Ngọc Cẩm lo lắng đủ điều cho mấy cô gái trong phòng, mùa đông khi học đều sờ qua một lượt quần áo họ mặc, sợ họ vì điệu mà mặc ít lạnh, mùa hè buổi tối khi thời tiết nóng nực, chị lượt quạt cho họ, mấy cô gái đều thấy ngại.

 

Trước đây vì đều là sinh viên, Trăn Trăn cũng tiện hỏi chuyện gia đình , giờ đều nghiệp và , Trăn Trăn bèn giúp Ngụy Ngọc Cẩm một tay.

 

Trăn Trăn thấy vẫn còn sớm, bèn kéo Ngụy Ngọc Cẩm một cái, dắt chị đến hành lang trong sân: "Chị cả, em thực lòng hỏi chị một câu, chị thành thật với em đấy nhé."

 

"Chuyện gì thế, mà thần thần bí bí ?" Ngụy Ngọc Cẩm vẻ mặt nghiêm túc của Trăn Trăn mà bật : "Em , em hỏi gì chị cũng ."

 

Trăn Trăn ngại ngùng : "Em chỉ hỏi chị một câu thôi, là chị thực lòng nhà mang con qua đây, ý định khác ạ?"

 

"Cái đó chắc chắn là thực lòng qua ." Ngụy Ngọc Cẩm thở dài: "Chị cũng , những thanh niên trí thức như chúng chị, vì để về thành phố, vì đỗ đại học mà ít ly hôn với chồng ở quê. chị nghĩ nếu cùng sinh con đẻ cái , thể vì sống mà bỏ mặc chồng con chứ? Nếu như thì khác gì Trần Thế Mỹ ngày xưa ? Em xem chị đúng ?"

 

Trăn Trăn mỉm , Ngụy Ngọc Cẩm tiếp tục : "Không , em đừng lo lắng cho chị, đợi vài năm nữa công việc của chị định, cơ hội xin nhà chị sẽ đón họ qua, chồng chị tay nghề thợ mộc cũng khá lắm, chịu khó, kiểu gì cũng tìm việc thôi."

 

Trăn Trăn gật đầu: "Em nhớ đây chị chồng chị mộc giỏi, chuyện là thế , em quen Giám đốc Tôn của nhà máy nội thất Đằng Đạt, đợi em một tiếng với ông , sắp xếp trực tiếp cho nhà việc luôn."

 

"Nhà máy nội thất Đằng Đạt ?" Ngụy Ngọc Cẩm trợn tròn mắt: "Chính là nhà máy nội thất lớn nhất Hoa Quốc chúng hiện nay ? Chị thợ ở đó đều siêu đẳng lắm, liệu nhận chồng chị ?"

 

"Có thể bắt đầu từ thợ phụ , nếu tay nghề vấn đề gì thì thể trực tiếp tham gia sản xuất nội thất ." Trăn Trăn mặc dù đến xưởng nhưng nắm rõ như lòng bàn tay phương thức vận hành của xưởng: "Hơn nữa trong xưởng xây mấy tòa nhà tập thể cho gia đình, địa phương nhà ở chật chội từ nơi khác đến đều thể xin ở, bên trong nội thất đều trang đầy đủ. Em nhớ mùa xuân năm nay mới xây xong một tòa, em với Giám đốc Tôn duyệt cho chị một căn luôn."

 

Ngụy Ngọc Cẩm xúc động gì cho , chị nắm lấy tay Trăn Trăn vành mắt đều đỏ lên: "Trăn Trăn , chuyện dù thành chị cũng cảm ơn em, nhưng chị cũng nhà máy đó đặc biệt khó , nếu đồng ý em nghìn vạn đừng vì chị mà khó, chị em vì chị mà khúm núm khác."

 

"Chị nghĩ thế ." Trăn Trăn suy nghĩ một lát : "Thế , dù nhà máy nội thất cũng cách đây quá xa, tối nay tan chị cùng em trực tiếp qua đó luôn, đợi nhận chìa khóa nhà chị cũng yên tâm mà gọi điện cho nhà." Nhìn thấy Ngụy Ngọc Cẩm nước mắt đều rơi xuống , Trăn Trăn hóm hỉnh đẩy chị một cái: "Có nghĩ đến cảnh vợ chồng đoàn tụ chịu cảnh phòng chiếc bóng là vui mừng đến phát ?"

 

 

Loading...