Vô Tình Sinh Ra Ở Những Năm 60 - Chương 235
Cập nhật lúc: 2026-01-14 13:09:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6Ky9RfuHjm
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Sao thế chứ, hai mà dọn thì mới đấy." Lăng Tú Lam : "Nhà chúng rộng, vốn dĩ để trống nhiều phòng như , đông mới náo nhiệt. Hơn nữa bình thường ở nhà một , xa hai là buồn đến mức nào ."
Lý lão thái : "Vậy cứ quyết định thế , mai gọi đến đập tường."
Trong nhà bàn bạc rôm rả, nhưng Hi Tuấn Kiệt và Trăn Trăn ở trường lúc quá bận tâm đến chuyện kết hôn, hai kỳ thi nghiệp bắt đầu chuẩn cho công việc.
Hi Tuấn Kiệt và Trăn Trăn là khóa sinh viên đại học đầu tiên khi khôi phục kỳ thi đại học, giá trị bằng cấp là thứ mà các trường đại học công nông binh đây thể so sánh . Ngay từ khi bắt đầu học họ các bộ ngành nhà nước đặt hàng sẵn, giờ nghiệp, thông báo nhận công tác của các đơn vị gửi tới. Hi Tuấn Kiệt sẽ đến việc tại Vụ Châu Âu của Bộ Ngoại giao, còn Trăn Trăn thì nhận thông báo nhận việc của Tân Hoa Xã.
Dưới danh nghĩa của Trăn Trăn, nhà máy nội thất trở thành thương hiệu nội thất lớn nhất trong nước, nhưng từ khi nhà máy quỹ đạo, cô ít tham gia các sự việc trong xưởng, ngay cả mảng thiết kế nội thất cũng xưởng thiết kế riêng. Để khích lệ tinh thần việc của công nhân viên, hàng năm Trăn Trăn trích một phần mười lợi nhuận để phát thưởng cho nhân viên, bốn phần mười lợi nhuận lương cho Tôn Nhân Đức. Tôn Nhân Đức cảm kích ơn tri ngộ năm xưa của Trăn Trăn, cộng thêm bản ông vốn hứng thú nồng nhiệt với quản lý doanh nghiệp, hận thể ngâm trong xưởng hai mươi tư giờ mỗi ngày, việc như bán mạng .
Lúc Trăn Trăn nộp hồ sơ cá nhân khi nghiệp, cô cũng báo cáo việc doanh nghiệp tên, nhưng Tân Hoa Xã dường như bận tâm đến việc , vẫn gửi thông báo nhận việc cho cô. Bản Trăn Trăn cũng Tân Hoa Xã phóng viên vài năm, một là để mở mang tầm mắt tăng thêm kiến thức, hai là cũng để mở rộng các mối quan hệ, dọn đường cho việc thực hiện ước mơ của .
Hai mang theo lỉnh kỉnh đồ đạc về nhà, một tuần nghỉ ngơi là đến đơn vị nhận việc , Lý lão thái chuyện thì cuống quýt thôi: "Sao mà gấp gáp thế, thể kết hôn mới ?"
Trăn Trăn mỉm lay lay cánh tay bà: "Bà nội, gấp ạ, con còn đang đợi Hi Tuấn Kiệt cầu hôn con đây."
"Cầu hôn gì cơ?" Lý lão thái lẩm bẩm: "Ý con là bảo nó đến dạm ngõ ? Trời đất, thời đại nào mà con còn cầu kỳ cái đó."
Vương Tố Phấn ở bên cạnh cũng phụ họa theo: "Tường nhà cũng đập thông , còn dạm ngõ gì nữa, mau ch.óng chọn ngày là thôi, chú ba chú tư con đều từ tỉnh Hắc về, gọi điện báo sớm đấy."
Trăn Trăn mím môi : "Con , mấy ngày tới là định thôi, đừng lo lắng quá."
Thật mấy ngày nay Hi Tuấn Kiệt đang âm thầm chuẩn chuyện cầu hôn, để sự bất ngờ, Trăn Trăn mấy ngày đặc biệt thu hồi ý thức , kiên quyết lén một cái nào.
Thấy kỳ nghỉ một tuần sắp trôi qua, cuối cùng sáng ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, Hi Tuấn Kiệt đỏ mặt vòng qua vườn chạy đến cửa phòng Trăn Trăn gõ cửa. Trăn Trăn vì thu hồi ý thức nên nhận Hi Tuấn Kiệt tới, cô chút ngạc nhiên mở cửa phòng, ngáp một cái: "Sớm thế chuyện gì ?"
Hi Tuấn Kiệt thấy Trăn Trăn mặc đồ ngủ, lập tức mắt để , cố gắng dời tầm mắt , hỏi nhanh một câu: "Hôm nay em thể ngoài cùng một chuyến ?"
"Làm gì thế ạ?" Trăn Trăn thấy mặt Hi Tuấn Kiệt xẹt qua một rặng hồng, lập tức trợn tròn mắt: "Chuẩn cầu hôn ạ?"
Hi Tuấn Kiệt vẻ mặt phấn khích của Trăn Trăn, nhịn bật : "Lúc chẳng em nên thẹn thùng ?"
"Ồ, đúng." Trăn Trăn vội vàng bịt mặt, cố gắng một vẻ mặt thẹn thùng: "Người chút ngại ngùng mà, nên em với ."
"Thế thì , cái là đặc biệt chuẩn cho em đấy." Hi Tuấn Kiệt đưa tay kéo Trăn Trăn lòng, nhẹ nhàng hôn lên trán cô: "Đi thôi, quãng đường xa, chúng xuất phát sớm."
Tay Trăn Trăn trượt đến bên eo Hi Tuấn Kiệt, tranh thủ bóp hai cái những thớ cơ săn chắc eo : "Vậy ngoài , em quần áo ."
Hi Tuấn Kiệt Trăn Trăn mặc chiếc váy liền màu trắng tinh khôi, trong mắt đầy vẻ tán thưởng: "Chiếc váy em đang mặc ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-ra-o-nhung-nam-60/chuong-235.html.]
Trăn Trăn tinh nghịch thè lưỡi: "Em cảm thấy còn thể hơn nữa." Cô đẩy Hi Tuấn Kiệt cửa: "Ra ngoài đợi một lát nha, đảm bảo ăn diện thật xinh khiến thể rời mắt ."
"Được." Hi Tuấn Kiệt thuận theo cửa xuống chiếc ghế bên cạnh, Lý lão thái từ trong phòng thấy Hi Tuấn Kiệt đang ngây ngốc đó phơi nắng, vội vàng gọi : "Ngồi ngẩn đó gì thế? Mau phòng cho mát."
"Không bà nội." Hi Tuấn Kiệt vội dậy : "Cháu chuẩn ngoài với Trăn Trăn một chuyến, em quần áo xong là ngay ạ."
"Thế thì cũng mấy phút đấy." Lý lão thái tới kéo cánh tay : "Đi , bà mới bổ dưa ngọt, ngon lắm."
Hi Tuấn Kiệt chút ngập ngừng đầu cửa sổ phòng Trăn Trăn, định từ chối thì thấy Trăn Trăn ở bên trong gọi vọng : "Anh sang phòng bà nội nghỉ một lát , bên em còn lâu lắm đấy."
"Cháu thấy bà đúng ." Lý lão thái , tò mò hai đứa một cái: "Hai đứa trời nóng nực thế định , coi chừng say nắng đấy."
Mặt Hi Tuấn Kiệt đỏ lên, gãi mũi thế nào, đột nhiên Trăn Trăn mở cửa sổ , thò đầu với Lý lão thái: "Chuyện ạ, nếu hôm nay thuận lợi thì hai đứa con thể định ngày kết hôn ."
"Thế thì đúng là việc lớn ." Lý lão thái thấy Trăn Trăn vẫn đang mặc chiếc váy lúc sáng, lập tức cuống lên: "Sao vẫn quần áo, nhanh lên, đừng để lỡ việc lớn."
Trăn Trăn lườm Hi Tuấn Kiệt một cái đầy nũng nịu: "Bà xem kìa, còn kết hôn mà bà nội bắt đầu thiên vị ."
"Đi ." Lý lão thái liếc Trăn Trăn một cái: "Chẳng tại cháu suốt ngày bắt nạt Tuấn Kiệt đó ." Thấy mặt Hi Tuấn Kiệt nắng chiếu chút đỏ lên, Lý lão thái lập tức xót xa: "Tuấn Kiệt mau phòng ăn dưa ngọt với bà, Trăn Trăn cháu nhanh lên nhé."
"Con ạ." Trăn Trăn đáp một tiếng, vội vàng lau sạch mặt, khi bôi kem dưỡng da và kem chống nắng, lấy một cây chì kẻ mày nhẹ nhàng quẹt vài cái.
Hi Tuấn Kiệt ở trong phòng Lý lão thái ăn một quả dưa ngọt và vài quả nho xong thì thấy cửa phòng Trăn Trăn mở , Hi Tuấn Kiệt đợi nữa phắt dậy, ngoài hai bước mới sực nhớ quên chào Lý lão thái, vội đầu : "Bà nội, chúng cháu đây ạ."
"Đi , ." Lý lão thái híp mắt : "Sớm định xong việc lớn là quan trọng nhất, đúng , tối nay hai đứa về ăn cơm ?"
"Không về ạ." Vẻ mặt Hi Tuấn Kiệt đầy mong đợi: "Tối nay cháu đặt chỗ ở nhà hàng , cùng Trăn Trăn ăn bữa tối ánh nến."
Lý lão thái Hi Tuấn Kiệt lấy từ trong túi một chiếc ô che nắng, bước nhanh đến bên cạnh Trăn Trăn mở ô che cho cô, hai cùng đầu vẫy tay chào Lý lão thái: "Bà nội, chúng con đây ạ."
"Được." Lý lão thái gật đầu: "Đi đường cẩn thận nhé."
Tiễn Hi Tuấn Kiệt và Trăn Trăn khỏi viện xong, Lý lão thái lầm bầm phòng, Vương Tố Phấn đang nhặt rau liếc bà một cái: "Mẹ, gì thế?"
Lý lão thái xuống cạnh Vương Tố Phấn, vẻ mặt đầy khó hiểu: "Vừa nãy Tuấn Kiệt cùng Trăn Trăn ăn tối ánh nến, đồ rằng chắc là bật đèn mà thắp nến để ăn cơm, con xem bây giờ vất vả lắm mới điện đèn, buổi tối chiếu sáng trưng , cái kiểu thắp nến tối om om , ăn cái gì cũng rõ, gì ho chứ?"
Vương Tố Phấn ngẫm nghĩ một hồi, ngập ngừng hỏi: "Hay là cái chỗ họ ăn điện?"
Lý lão thái tặc lưỡi: "Mẹ , đoán là họ tìm thầy bói nào đó để xem ngày kết hôn , Trăn Trăn nhà hôm nay nếu thuận lợi là định ngày cưới, chắc chắn là thầy bói ở chỗ hẻo lánh, đồ rằng còn kéo dây điện gì cả."