Vô Tình Sinh Ra Ở Những Năm 60 - Chương 231

Cập nhật lúc: 2026-01-14 13:09:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXGRFJvyi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thủ đô nhiều khi là nơi dẫn đầu trào lưu của cả nước, nhanh ch.óng, cổng nhà máy nội thất Đằng Đạt chen chúc đầy các nhà cung cấp từ khắp nơi cả nước. Tôn Nhân Đức ký hợp đồng đến mỏi cả tay, hết thiết mới đến thiết mới khác đưa xưởng, từng băng rôn tuyển dụng hết đến khác treo lên cổng nhà máy. Nội thất ván gỗ Đằng Đạt trở thành thương hiệu nổi tiếng quốc. Còn nội thất gỗ thật thương hiệu Phi Hoàng thì theo con đường cao cấp, chỉ chiếm thị phần lớn trong xuất khẩu hàng năm mà nhiều gia đình gia thế sâu dày trong nước cũng đến tận xưởng để đặt nội thất gỗ thật giả cổ. Vì săn đón, giá của nội thất gỗ thật chạm khắc tinh xảo chỉ trong vòng đầy một năm tăng gấp ba , còn những món đồ nội thất từ gỗ cũ như gỗ sưa (huỳnh đàn), giá lên tới cả vạn tệ một bộ.

 

Ngoài , những nghệ nhân chạm khắc lâu năm của nhà máy nội thất Đằng Đạt thông qua việc xuất khẩu các sản phẩm như rương hòm chạm hoa, bàn thờ Phật kiểu Nhật... cũng tạo lợi nhuận hề nhỏ cho nhà máy.

 

Vào lúc Trăn Trăn sắp nghiệp đại học, lượng công nhân viên của nhà máy nội thất Đằng Đạt lên tới hơn một nghìn , diện tích nhà xưởng cũng mở rộng gấp năm so với ban đầu. Chỉ tính riêng thu nhập từ nhà máy nội thất trong hai năm qua, Trăn Trăn kiếm tới mấy chục triệu tệ.

 

Trăn Trăn con tiền vốn sổ sách, đến cong cả mắt: "Cuối cùng cũng tiền công khai để một việc thích ."

 

Tác giả lời : Khởi nghiệp GET√ Sự khởi nghiệp của Trăn Trăn chúng trực tiếp lấy tiêu chuẩn thành công của khác đích đến luôn~~ Sợ thích xem tuyến khởi nghiệp nên đẩy tình tiết xong nhanh ch.óng, vì đây vốn là sự nghiệp thực sự trong lòng Trăn Trăn mà~~~

 

Hi Tuấn Kiệt đỏ mặt: Sắp nghiệp , thể cưới vợ ?

 

Tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp kính chiếu trong ký túc xá, rọi lên mặt Trăn Trăn. Trăn Trăn mở mắt , cầm chiếc đồng hồ đặt bên gối lên xem, hóa gần sáu giờ. Lúc một nửa trong ký túc xá dậy, nhưng dù là mặc quần áo gấp chăn màn đều cố gắng phát tiếng động để tránh thức giấc những bạn học còn đang ngủ.

 

Trăn Trăn khi rửa mặt đ.á.n.h răng xong thì về ký túc xá uống một cốc nước ấm, khoác lên bộ đồ thể thao ngoài. Hi Tuấn Kiệt đang ghế dài ký túc xá nữ nhẩm tiếng Anh, đây là ngôn ngữ thứ hai mà chọn học từ năm thứ hai. Kiếp Trăn Trăn học tiếng Anh, kiếp cũng theo Vong Ngã học một , hiện tại lúc cô và Hi Tuấn Kiệt ở riêng đều dùng tiếng Anh hoặc tiếng Pháp để đối thoại nhằm luyện tập khả năng hơn.

 

Trăn Trăn xuống lầu thấy Hi Tuấn Kiệt đang sách ghế dài, lập tức mỉm chạy : "Anh đợi lâu ? Hôm nay em dậy muộn một chút."

 

"Không , dạo em mệt, ngủ thêm chút nào chút nấy." Hi Tuấn Kiệt Trăn Trăn với vẻ mặt đầy xót xa, đưa tay đón lấy chiếc túi xách vai cô.

 

"Ai bảo em theo học tới ba chuyên ngành chi." Trăn Trăn vươn vai một cái: " cũng may là sắp nghiệp , những ngày tháng chạy đôn chạy đáo giữa các phòng học sắp kết thúc , sắp thảnh thơi . nghĩ thì những ngày như cũng sung túc, rời xa giảng đường còn chút nỡ nữa, em thời gian vô tư lự nhất đời chính là lúc còn ở trường học."

 

" em cũng khác với mà." Hi Tuấn Kiệt nắm lấy tay Trăn Trăn, mỉm quẹt nhẹ lên mũi cô: "Người khác học là tận hưởng thời gian sách, còn em là đang liều mạng."

 

"Hì hì, thật em cũng khá tận hưởng mà, nhất là tận hưởng cuộc sống yêu đương thời đại học." Trăn Trăn vươn ngón tay gãi gãi lòng bàn tay Hi Tuấn Kiệt, mặt lộ nụ tinh nghịch: "Em , loại tình cảm vun đắp từ ghế nhà trường như chúng là thuần khiết nhất và khiến ngưỡng mộ nhất, đợi con lớn lên chúng kể cho chúng , đảm bảo sẽ chúng ghen tị đến c.h.ế.t mất."

 

Hi Tuấn Kiệt thấy từ "con" thì khỏi xao động trong lòng, mặt lộ nụ rạng rỡ, nếu xung quanh qua kẻ đều là sinh viên thì lúc hận thể ôm chầm lấy Trăn Trăn mà hôn một cái thật sâu: "Em là con của chúng ?"

 

"Vâng." Trăn Trăn Hi Tuấn Kiệt hớn hở khép miệng, chút khó hiểu : "Sau khi chúng kết hôn thì chắc chắn con chứ, cái gì mà đáng ."

 

Hai má Hi Tuấn Kiệt ửng đỏ, kéo Trăn Trăn chạy một mạch tòa nhà giảng đường, tìm một phòng học trống đẩy Trăn Trăn trong. Trăn Trăn ngơ ngác Hi Tuấn Kiệt khóa trái cửa : "Anh ? Cứ như ăn trộm ?"

 

Hi Tuấn Kiệt , mặt lộ rõ vài phần căng thẳng và thẹn thùng: "Vậy khi nào chúng kết hôn đây?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-ra-o-nhung-nam-60/chuong-231.html.]

Trăn Trăn buồn giận liếc một cái: "Trời ạ, em cứ tưởng chuyện gì, chuyện mà cũng đáng để tìm một nơi để ?"

 

Hi Tuấn Kiệt đưa tay ôm Trăn Trăn lòng, đầu cứ cọ tới cọ lui bên cổ cô, đó đặt một nụ hôn lên má Trăn Trăn: "Anh chỉ tìm một nơi ai để ôm em thật c.h.ặ.t, sẵn tiện thảo luận chuyện kết hôn của hai đứa ."

 

Trăn Trăn ngửa đầu , giả vờ nghiêm túc Hi Tuấn Kiệt: "Anh hỏi em chuyện kết hôn tùy tiện như nha?" Cô đưa tay véo lấy mặt Hi Tuấn Kiệt kéo nhẹ ngoài một cái: "Em cho , chỉ dựa mỹ nam kế là , ít nhất một màn cầu hôn đàng hoàng khiến em nhớ mãi cả đời thì em mới xem xét đấy."

 

Hi Tuấn Kiệt khẽ một tiếng, dùng trán tựa trán Trăn Trăn: "Xem em định khó đây?"

 

"Cho nên suy nghĩ cho kỹ , nếu cưới vợ ." Trăn Trăn đưa tay ôm lấy cổ Hi Tuấn Kiệt, trai mắt ngày càng trai , nhịn nhón chân lên mổ nhẹ một cái môi .

 

"Sáng sớm em đến trêu chọc ." Hi Tuấn Kiệt khẽ , cúi đầu hôn lên môi Trăn Trăn. Môi lưỡi chạm , cảm giác tê dại nhẹ nhàng khiến cả hai nhanh ch.óng chìm đắm trong đó, họ quên mất thời gian, quên mất thứ xung quanh, mãi cho đến khi bên ngoài phòng học vang lên một chuỗi tiếng bước chân thì hai mới bừng tỉnh. Hi Tuấn Kiệt luyến tiếc rời khỏi đôi môi Trăn Trăn, nhịn mổ nhẹ thêm hai cái lên bờ môi sưng đỏ của cô.

 

Trăn Trăn tựa lòng Hi Tuấn Kiệt, hớn hở như chú mèo ăn vụng , Hi Tuấn Kiệt hôn lên đỉnh đầu Trăn Trăn, nhấc tay xem giờ đồng hồ, mỉm siết c.h.ặ.t vòng tay ôm lấy cô: "Chúng kịp sân vận động chạy bộ , là trực tiếp nhà ăn ăn sáng luôn ."

 

Trăn Trăn xem giờ, đôi mắt linh động đảo quanh môi Hi Tuấn Kiệt: "Bây giờ nhà ăn thì sớm, là chúng hôn thêm nữa ?"

 

Hi Tuấn Kiệt cúi đầu khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng của Trăn Trăn, nhịn đưa tay véo nhẹ một cái: "Lý Trăn Trăn, cảm thấy da mặt em càng ngày càng dày thế nhỉ."

 

Trăn Trăn cũng vươn tay véo hai cái lên mặt Hi Tuấn Kiệt để trả đũa, thấy còn mau ch.óng cúi đầu dâng môi tới, cô liền thoát khỏi vòng tay : "Không cho hôn thì thôi."

 

Hi Tuấn Kiệt sải cánh tay dài, ôm Trăn Trăn lòng, cúi đầu chặn lấy miệng cô, một lúc lâu hai mới hổn hển tách , lúc trán Hi Tuấn Kiệt lấm tấm mồ hôi mỏng, đặt đầu hõm cổ Trăn Trăn một hồi lâu mới đè nén sự bốc đồng. Ôm lấy vòng eo thon của Trăn Trăn, Hi Tuấn Kiệt thì thầm đầy khiêu khích bên tai cô: "Nếu chúng kết hôn , thể danh chính ngôn thuận hôn cả đêm luôn."

 

"Nghe vẻ rung động đấy nha." Trăn Trăn nhướn mày, dáng vẻ gật đầu lia lịa của Hi Tuấn Kiệt, cô cong ngón tay gõ mạnh một cái lên trán : "Đã dùng mỹ nam kế, màn cầu hôn đàng hoàng thì đừng hòng em gả cho ."

 

"Ái chà." Hi Tuấn Kiệt xoa xoa vầng trán đỏ ửng, thở dài đầy tiếc nuối: "Vợ càng ngày càng khó lừa thì đây?"

 

Nghe thấy từ "vợ" thốt từ miệng Hi Tuấn Kiệt, trong lòng Trăn Trăn một cảm xúc lạ lùng đang nảy nở, rặng hồng từng chút từng chút lan lên gò má cô, thế mà khiến cô cảm giác thẹn thùng.

 

Hiếm khi thấy trạng thái đỏ mặt của Trăn Trăn, Hi Tuấn Kiệt như phát hiện lục địa mới, ghé sát mặt cô khẽ gọi một tiếng: "Vợ ơi!"

 

"Trời ạ." Trăn Trăn dậm chân, đưa tay bịt miệng Hi Tuấn Kiệt: "Không cho gọi, em đồng ý gả cho ."

 

Hi Tuấn Kiệt mỉm gỡ tay Trăn Trăn xuống, ghé tai cô gọi ngừng: "Vợ ơi vợ ơi vợ ơi vợ ơi..."

 

 

Loading...