Vô Tình Sinh Ra Ở Những Năm 60 - Chương 197

Cập nhật lúc: 2026-01-14 12:12:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7pmxEM7VQU

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghĩ đến những bản lĩnh đó của cô , mà thể trúng đàn ông, đàn ông đó lợi hại đến mức nào chứ? Nhục Bao Trăn Trăn đang ghế mà nghĩ mãi : “Cô , cháu , cái hạng con gái từ sợi tóc đến gót chân đều lợi hại hơn đàn ông như cô rốt cuộc thể trúng loại đàn ông nào chứ?”

 

Trăn Trăn đắc ý hất cằm: “Anh cực kỳ , đợi cháu gặp sẽ .”

 

Nhục Bao câu của Trăn Trăn khơi dậy sự tò mò, trong lòng như một con mèo nhỏ cào xé: “Nói chút cô, để cháu xem xứng với cô .”

 

“Bạn học của cô.” Trăn Trăn một câu , Nhục Bao lập tức gật đầu: “Đại học Thủ đô, chung là học giỏi .”

 

“Chuyên ngành tiếng Pháp, học kỳ tiếng Pháp thứ nhất còn cô thứ hai.” Trăn Trăn bổ sung thêm một câu.

 

“Lại thể thi thắng cả cô, thằng nhóc đầu óc khá đấy chứ.” Nhục Bao cung kính hẳn lên, cô út lợi hại của từ nhỏ đến lớn nhất, bao giờ thấy thứ hai bao giờ.

 

Để giữ vững vị trí sùng bái của trong lòng Nhục Bao, Trăn Trăn bổ sung một câu vô cùng đanh thép: “Ồ, quên cho cháu, cô học cùng lúc ba chuyên ngành, chuyên ngành báo chí cô thứ nhất, chuyên ngành tiếng Pháp thứ hai, còn một chuyên ngành nữa trong top 5, vì thành tích cả ba chuyên ngành đều nên cô nhận học bổng đặc biệt.”

 

Nhục Bao quỳ xuống luôn: “Cô ruột ơi, chúng một năm gặp, cô vẫn cứ như thế !”

 

“Hì hì, thì cô của cháu chứ.” Trăn Trăn bốc một nắm hạt thông, tay bóp cái rắc mở , Nhục Bao mà rùng cả , cẩn thận hỏi: “Cô , dượng út của cháu thể hình thế nào? Có chịu đòn giỏi ?”

 

Trăn Trăn thuận theo ánh mắt của Nhục Bao rơi xuống bàn tay đang bóp hạt thông của , cô ném nhân hạt thông miệng, với thêm quả nữa: “Rất , béo nhưng sờ thịt săn chắc, sáng nào cũng dậy chạy bộ, đ.á.n.h bóng rổ bơi lội các thứ cũng giỏi.”

 

“Lại còn sờ qua ?” Giọng Nhục Bao run rẩy đến mức bay bổng: “Cô , cô giữ chừng mực đấy nhé, chẳng vẫn kết hôn ?”

 

Trăn Trăn thuận tay ném một hạt thông, trúng phóc trán Nhục Bao: “Nghĩ gì thế hả? Đồ bậy bạ!” Nhớ nụ hôn nóng bỏng trong bếp hôm đó, lòng Trăn Trăn cũng chút xao động, nhưng mặt cháu trai thể hết sự thật , Trăn Trăn tìm cho một cái cớ: “Cô đó là cẩn thận ngã đụng trúng thôi.”

 

“Thôi cô.” Nhục Bao nhịn cà khịa: “Từ lúc cô một tuổi bao giờ ngã, cháu thấy cô đó là cố ý ngã lòng thì ?”

 

Trăn Trăn lập tức với lấy hạt thông, Nhục Bao ôm trán kêu oai oái: “Ây! Ây! Ây! Quân t.ử động khẩu động thủ nhé! Cô đây là cháu trúng tim đen nên thẹn quá hóa giận chứ gì?”

 

“Cô là nữ nhi cháu ?” Một hạt thông b.ắ.n , đập tường bật trúng gáy Nhục Bao, lực còn mạnh hơn cả phát đầu.

 

Nhục Bao một tay ôm đằng một tay ôm đằng sắp quỳ lạy Trăn Trăn luôn: “Ném hạt thông mà còn đường vòng, ai bắt nạt như cô .”

 

“Cho cháu cái tội hết sự thật ngoài.” Trăn Trăn lườm một cái, tiếp tục c.ắ.n hạt thông rôm rốp.

 

Nhục Bao xoa xoa gáy, mặt dày sáp gần Trăn Trăn: “Vậy dượng út còn chỗ nào nữa cô?”

 

“Chỗ nào cũng .” Trăn Trăn tóm gọn một câu, nụ mặt ngọt lịm: “Nhìn thấy là cô thích .”

 

Xoa xoa lớp da gà , Nhục Bao Trăn Trăn với vẻ kinh hoàng: “Cô , cháu ngờ cô cái cảm giác đang yêu đấy, ôi trời, cháu còn tưởng cô cả đời sống cô độc đến già cơ.”

 

Trăn Trăn phục : “Cô xinh như hoa thế tại sống cô độc đến già.” Vuốt ve lọn tóc xõa vai, Trăn Trăn nghĩ đến Si Tuấn Kiệt liền cong cả mắt: “Cái hạng con gái lợi hại như cô tự nhiên sẽ tìm đàn ông nhất.” Ánh mắt cô quét qua Nhục Bao, lập tức vẻ ngọt ngào biến mất chỉ còn nụ lạnh lùng: “Cái hạng đầu gỗ như cháu, coi chừng cả đời tìm vợ .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-ra-o-nhung-nam-60/chuong-197.html.]

 

Nhục Bao run rẩy...

 

Trăn Trăn về phòng, Đường Bao tắm xong, đang hì hục múc nước trong chậu tắm ngoài, Trăn Trăn lấy khăn giúp cô bé quấn mái tóc ướt, thuận tay xoa xoa khuôn mặt mềm mại của cháu gái: “Bên ngoài gió to, tóc cháu khô là ngoài , mau lên giường đắp chăn cho ấm, chỗ để cô dọn là .”

 

Đường Bao từ lúc chuyện sống cùng cha ở An Bắc, chỉ kỳ nghỉ hè nghỉ đông mới theo cha về quê Bắc Xá, đối với cô út Trăn Trăn , Đường Bao tuy quen nhưng vì một năm gặp quá ít, cách tuổi tác nên thiếu vài phần thiết, giờ bỗng dưng ngủ chung một phòng cô bé còn thấy ngại ngùng.

 

Trăn Trăn đang xách nước ngoài thì Quế Hoa ở phòng chính thấy động tĩnh vội vàng chạy sang: “Trăn Trăn em mau đặt xuống , để chị dọn cho nó.”

 

Bao nhiêu năm trôi qua, Quế Hoa vẫn nhanh nhẹn như lúc kết hôn, đẩy Trăn Trăn phòng, một tay một thùng nước bẩn xách ngoài. Đợi Trăn Trăn lau khô tóc cho Đường Bao, Quế Hoa rửa sạch cả chậu tắm.

 

“Đường Bao con ở chung phòng với cô ngoan đấy ? Buổi tối cô còn sách các thứ con ý đừng nghịch ngợm lung tung, đừng lỡ việc học hành của cô .” Quế Hoa rửa tay xong tới dặn dò Đường Bao.

 

“Mẹ con ạ.” Đường Bao ngoan ngoãn đáp một tiếng, đó ngượng ngùng Trăn Trăn: “Nếu cô út sách, con sẽ bài tập của con, phiền cô ạ.”

 

Cô bé mười tuổi đang là lúc ngoan ngoãn nhất, đối với xinh đỗ đại học giỏi giang còn mang theo vài phần sùng bái, Trăn Trăn bộ dạng nhỏ bé của cô bé liền nhịn tiến tới nhéo khuôn mặt phúng phính của cô bé: “Đường Bao thật ngoan.”

 

“Là con bé ngoan hơn em hồi nhỏ nhiều đấy.” Quế Hoa cầm lược chải đầu cho Đường Bao với Trăn Trăn: “Đường Bao lúc mới sinh khuôn mặt phúng phính giống hệt em luôn, lúc đó cả em còn , giống cô nó thì , chứ đừng nghịch như cô nó.”

 

Trăn Trăn tì cằm lên ghế Quế Hoa vô cùng khéo léo tết cho Đường Bao một b.í.m tóc đuôi tôm lỏng lẻo: “Sao chị thế chứ, mới đến mặt cháu gái bôi nhọ em, hồi nhỏ em linh hoạt bao nhiêu.”

 

Quế Hoa liếc cô một cái: “ linh hoạt, đúng là tìm đứa trẻ nào linh hoạt hơn em nữa.”

 

Chải xong tóc cho Đường Bao, Quế Hoa tới tháo dải buộc tóc đuôi ngựa của Trăn Trăn xuống: “Lớn ngần , chải đầu còn đơn giản thế , để chị chải cho em kiểu hơn.”

 

Trăn Trăn hồi nhỏ thật sự là do Quế Hoa chải đầu cho, Quế Hoa tay khéo lòng cũng khéo, kiểu tóc chải thể nửa tháng trùng . Trăn Trăn lập tức tìm một chiếc ghế cao xuống, Quế Hoa tiên giúp cô chải mượt tóc, đó mới bắt đầu tết tóc cho cô.

 

Tóc Trăn Trăn đen mượt thẳng, Quế Hoa ngoảnh bảo Đường Bao sờ thử vài cái: “Con xem tóc cô út , cũng xinh nữa đúng , đó là vì từ nhỏ cô kén ăn, đưa cái gì ăn cái đó, con mà còn chịu ăn rau xanh là lớn lên xinh như cô .”

 

Đường Bao tới sờ sờ tóc Trăn Trăn, mặt lộ vẻ ngưỡng mộ. Quế Hoa lập tức thêm mắm dặm muối : “Có trơn mượt lắm ? Mẹ lừa con chứ?”

 

Trăn Trăn bịt miệng ngất: “Chị dâu, chị đây là đang khen em đúng ?”

 

“Ừ, chẳng đang khen em .” Quế Hoa gõ nhẹ đầu cô, hiệu chị mất mặt, Trăn Trăn gật đầu lia lịa: “Đường Bao cháu đúng đấy, nhưng cháu đến nhà cô út thì cần lo vấn đề kén ăn , tay nghề nấu nướng của cô út dạo tiến bộ vượt bậc, nấu ăn ngon lắm, một mùa đông bảo đảm sẽ nuôi cháu trắng trẻo mập mạp.”

 

Cô bé xong liền : “Con lời cô út ạ.”

 

Tóc Trăn Trăn dài mượt, chẳng mấy chốc tết xong, Trăn Trăn soi gương xem thử, ôm lấy cánh tay Quế Hoa: “Vẫn là b.í.m tóc chị dâu tết là nhất.”

 

“Cái miệng vẫn ngọt xớt thế đấy.” Quế Hoa nhéo mặt Trăn Trăn: “Từ nhỏ dỗ dành chị chải đầu cho .”

 

 

Loading...