“Cơm ngon lành còn nữa, một ai tâm trạng .
An Chí Hoành nghĩ đến ngày mai thủ tục , đồ nhà họ Khương để dụ dỗ từ tay Khương Linh đây?”
Sao cứ cảm thấy Khương Linh tỉnh giống nữa nhỉ.
Trong phòng, Khương Linh chốt cửa, từ gian lấy một phần cháo thịt nạc dự trữ đó cùng một đĩa rau xanh bắt đầu ăn.
Đáng thương cho cô giữ bao nhiêu đồ ngon mà dám ăn, chỉ thể ngoan ngoãn ăn chút thanh đạm.
Chờ cô dưỡng cơ thể, thế nào cũng ăn cho đời.
Bên ngoài gia đình bọn họ lầm bầm suốt nửa đêm cũng cái gì, tám giờ tối, An Nam gõ cửa bên ngoài:
“Khương Linh mày mở cửa , tao ngủ."
Lúc Khương Linh mới phát hiện trong phòng còn một cái giường nữa.
Phòng lớn, đặt hai cái giường, khác với chiếc giường sơ sài của Khương Linh, giường An Nam trải ga giường chăn màn mới tinh.
Ngay cả rèm cửa kéo bên giường cũng hơn của Khương Linh.
Khương Linh như thấy, bên ngoài An Nam tức giận đá cửa phòng một cái, Lưu Ái Linh cửa phòng một cái, kéo cô bếp hạ giọng :
“Con chấp nhặt với nó gì, bây giờ quan trọng nhất là để nó mau xuống nông thôn , nếu để lộ chuyện con và Chung Minh Huy thì quả ngon cho con .
Tối nay con ngủ tạm sàn nhà phòng khách , chờ nó , cái phòng đó bộ đều là của con."
Nói thế An Nam vui vẻ hẳn lên, chỉ căn phòng là của cô , ngay cả đàn ông tuấn tiền đồ cũng là của cô .
Hiếm khi một giấc ngủ ngon, Khương Linh ngủ một mạch đến tận sáng bảnh mắt.
An Chí Hoành đợi nổi, sáng sớm đập cửa gọi Khương Linh báo danh thanh niên trí thức, còn sợ Khương Linh đổi ý, bữa sáng còn đặc biệt để Lưu Ái Linh nấu cháo kê, luộc trứng gà cho cô, bày tư thế vô cùng đầy đủ.
Ăn xong liền :
“Báo danh thanh niên trí thức đến cuối , bây giờ chúng báo danh ngay."
Khương Linh cũng mơ hồ, dậy theo ông cửa.
Đợi hai cha con , Lưu Ái Linh liền An Nam một cái phòng trong, chỉ là tìm thế nào cũng thấy một ngàn tệ cùng bao nhiêu phiếu.
Lưu Ái Linh thắc mắc:
“Nó thể giấu ở chứ, thời tiết cũng thể giấu , một ngàn mấy trăm tệ cơ mà."
“Mẹ nhất định đưa nó nhiều thế gì, bây giờ , tiền đều lấy ."
An Nam tức ch-ết , cô từng , một ngàn tệ là để mua công việc cho cô , thể rẻ cho con nhóc ch-ết tiệt Khương Linh .
Lưu Ái Linh phắt dậy:
“Không , tiếp tục tìm, dù báo danh nó xuống nông thôn cũng xuống, tiền thể để nó lấy ."
Mẹ con bọn họ lục tung phòng tìm tiền khi, Khương Linh theo An Chí Hoành khỏi khu tập thể chạy thẳng đến văn phòng thanh niên trí thức.
Trên đường An Chí Hoành hóa thành cha , mặt dịu dàng :
“Bố cũng còn cách nào khác, nhà họ Lưu lên tiếng, Tô Thành mày nó, nó mày.
Bố tuy là chủ nhiệm nhà máy cơ khí, nhưng bọn họ nhà họ Lưu đắc tội nổi, chỉ thể để mày xuống nông thôn tạm lánh gió đầu, đợi qua một thời gian chuyện nhạt , bố đưa mày về."
Nói ông thở dài :
“Phải mày là đứa con đầu lòng của bố, lòng bố đau xót nhất vẫn là mày."
Khương Linh suýt nữa nôn , nhịn thoải mái liếc kẻ ngụy quân t.ử một cái:
“Bố, con bố đau xót con, bố lúc bố nên gì nhất ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-quan-nhan-vua-kieu-vua-dung-chong-si-quan-sung-tan-mang/chuong-7.html.]
An Chí Hoành mục đích ngắt lời, trong lòng chút vui, cau mày :
“Cái gì?"
“Đưa tiền đưa phiếu ạ."
Khương Linh mặt dày :
“Lên núi xuống nông thôn xây dựng tổ quốc là việc vô cùng vẻ vang, nhưng con bệnh tim, đây là bệnh tiểu thư, một ngàn tệ đáng là bao, dưỡng cơ thể xây dựng cho đất nước, bố xem nào."
Nghe câu cơn giận của An Chí Hoành bùng phát:
“Mới đòi một ngàn, mày còn dám đòi!
Sao mày thể mở miệng thế!"
Khương Linh ông như kẻ ngốc:
“Tại con đòi, bố là bố con, đau xót con nhất, kết quả tiền của bố định đưa cho đứa con đau xót nhất, thế hóa bố mở mồm đóng mồm là lừa con chơi ."
Cô thấy bên đường ụ đất, dứt khoát xuống:
“Con mệt , con thấy cái cơ thể rách nát của con thích hợp xuống nông thôn nữa."
Rồi ôm ng-ực bắt đầu ho.
Mặc dù cô cũng ho thì liên quan gì đến bệnh tim, nhưng cô , khác chắc chắn cũng , dù thì yếu thế nào cứ thế .
An Chí Hoành lập tức tức điên:
“Mày dậy cho tao."
Thấy Khương Linh động đậy, ông nén cơn giận, xổm xuống cô, cố gắng để dịu dàng một chút:
“Linh Linh, con từ nhỏ là đứa con ngoan, bố cũng đưa con nhiều tiền hơn, nhưng gia đình con cái đông thế..."
“Con cái đông thế thì cũng chỉ hai đứa là con ruột của bố thôi, bố cứ nuôi con thì con cách gì."
An Chí Hoành chặn họng, thể với Khương Linh là An Nam cũng là con gái ông , nên hít một tiếp tục :
“Tuy thế, nhưng Nam Nam là đứa con ngoan, gọi tao một tiếng bố, tao thể bạc đãi nó..."
“Cho nên bố liền bạc đãi con gái ruột, đem cả đàn ông tương lai của con gái ruột nhường cho con gái kế."
An Chí Hoành tức thở thông:
“Khương Linh..."
Khương Linh dậy phủi bụi m-ông, sắc trời:
“Đi thôi, muộn một chút trời nóng đấy."
An Chí Hoành tức đến phát điên, vội đuổi theo:
“Sức khỏe con , đừng nhanh quá.
Đồ ngoại để , con cũng thể mang xuống nông thôn nhỉ, bằng giao cho bố quản lý, đợi con một năm rưỡi về, bố trả con, thế nào, nếu cứ để bên ngoài cũng an , con xem đúng ?"
“Bố đúng lắm, con cân nhắc xem.
Nếu bố chuẩn thêm cho con ít đồ, con nghĩ thông."
Khương Linh thấy lý, khi chắc chắn lấy hết, bỏ gian mang .
Cô két sắt an sẵn dùng, việc gì giao cho cái thằng cha cặn bã quản lý, đầu óc cô hỏng .
Vì sự nhắc nhở của An Chí Hoành, Khương Linh cuối cùng cũng giác ngộ của bệnh nhân bệnh tim, một bước thở ba , hễ An Chí Hoành một câu là cô ngất.
Trông thấy đến văn phòng thanh niên trí thức, hai cha con , bên trong cũng chẳng thấy ai.