“Tạ Cảnh Lê ngữ khí và lời của cô cho giật , cả đờ .”
Tạ Cảnh Lâm bên cạnh thong thả lên tiếng:
“Cô Hàn, chính là nhà của nó đây, cô đang bảo dạy dỗ ?”
Tạ Cảnh Lâm cau mày ngước mắt, khí thế lập tức phát tán , chằm chằm Hàn Tú Bình, đến mức tim Hàn Tú Bình thót một cái, đột nhiên nhớ những lời đàn ông mặt từng đây.
Trông thì rõ là một bảnh bao, mà lời thật sự khó vô cùng.
Hàn Tú Bình dám nhắc chuyện bảo Tạ Cảnh Lê về lớp nữa.
Bỗng cảm thấy chút ủy khuất:
“ cũng là vì cho con bé thôi mà.”
Tạ Cảnh Lâm gì.
Hàn Tú Bình vội vàng giải thích:
“Thật đấy, Tạ Cảnh Lê còn nhỏ, trường Khoa Đại ở Thủ đô, ở một nơi hẻo lánh như đối với đứa trẻ cũng chẳng lành gì, bằng ở trường , thể xin cho con bé nhảy lớp, trực tiếp lên lớp tám, chỉ cần hai ba năm nữa là thể tham gia thi đại học .”
Cô bày dáng vẻ suy nghĩ cho Tạ Cảnh Lê, thấy Tạ Cảnh Lâm vẫn hề lay chuyển, liền nhịn thở dài:
“ vì chuyện đây mà nhà thành kiến với , kéo theo cả cũng cái về .
ưu tú thì luôn thiếu ngưỡng mộ.
Sự ngưỡng mộ của khiến tâm trí mất thăng bằng, điều thừa nhận, nhưng cho đến tận bây giờ, vẫn thể rằng...”
Cô Tạ Cảnh Lâm, giọng dịu dàng:
“ vẫn thể rằng, hề hối hận.”
Tạ Cảnh Lê mà trợn tròn mắt, thể tin nổi.
Tạ Cảnh Lâm khẽ nhướng mày cũng lời nào.
Trên mặt Hàn Tú Bình dần hiện lên rặng mây hồng:
“Tạ Phó doanh trưởng, thời gian qua sống tệ, tình cảm vợ chồng chúng cũng , đôi khi cứ nghĩ, giá như thể quen sớm hơn vài năm thì mấy.”
“Anh đúng ?”
Tạ Cảnh Lê ngây :
“Cô Hàn...”
Hàn Tú Bình lườm cô bé một cái, ôn tồn bảo:
“Tiểu Lê, em rót cho trai em chén nước ?”
Tạ Cảnh Lê im giả ch-ết:
“Em .”
Hàn Tú Bình tức ch-ết.
Hàn Tú Bình thấy Tạ Cảnh Lâm cũng lên tiếng, chút đoán chắc rốt cuộc ý gì, Tạ Cảnh Lê dù cũng là một đứa trẻ, gặp chuyện như thế chắc chắn cũng thể về nhà mà .
Cô thở dài :
“Giá như chúng thể quen sớm hơn một chút thì mấy...”
Tạ Cảnh Lâm nãy giờ vẫn im lặng đột nhiên mở miệng:
“Quen sớm hơn thì cô sớm ở đây thoải mái mà lỡ dở tương lai của con em khác .”
Hàn Tú Bình “a" một tiếng.
Tạ Cảnh Lâm nhạo:
“Xem bài học đây vẫn đủ lớn.”
Hàn Tú Bình thất sắc kinh hoàng:
“Chuyện đây, là tố cáo ?”
“Là .”
Tạ Cảnh Lâm :
“Rất trùng hợp, hôm nay cũng tố cáo tiếp.”
Mặt Hàn Tú Bình trắng bệch như tờ giấy.
Lúc , ở cửa văn phòng, hiệu trưởng mặt mày sắt bước .
Hàn Tú Bình Tạ Cảnh Lâm đầy lo lắng:
“ chẳng qua là tán gẫu với vài câu, đến mức tố cáo , thể tuyệt tình như .”
“Tại thể?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-quan-nhan-vua-kieu-vua-dung-chong-si-quan-sung-tan-mang/chuong-575.html.]
Tạ Cảnh Lâm cho dù đang ghế, khí thế cũng hề thu liễm:
“Những lời tin rằng hiệu trưởng thấy, hy vọng nhà trường thể điều tra rõ ràng và cho một câu trả lời thỏa đáng.”
Hiệu trưởng Cảnh sắc mặt , nhưng vẫn :
“Anh yên tâm, đây đầu tiên, trường chúng nhất định sẽ bao che .”
Nói xong liền nhíu mày về phía Hàn Tú Bình:
“Đồng chí Hàn Tú Bình, cô về chờ thông báo , chờ chúng điều tra xong sẽ tiến hành xử lý.”
Mặt Hàn Tú Bình tái mét:
“Hiệu trưởng, em , thầy hãy tin em.”
Hiệu trưởng Cảnh nộ quát:
“Ra ngoài.”
Hàn Tú Bình hậm hực ủy khuất lườm Tạ Cảnh Lâm một cái, c.ắ.n môi dậy ngoài.
Lúc một giáo viên tan tiết , thấy cảnh khỏi cảm thấy tò mò.
Hiệu trưởng Cảnh khẽ khẽ ho một tiếng :
“Anh Tạ, là cứ để giáo viên chủ nhiệm của em Tạ Cảnh Lê bàn bạc với nhé.”
Tạ Cảnh Lâm phản đối, liền sự dẫn dắt của đối phương giao trao đổi với giáo viên chủ nhiệm, về chuyện .
Giáo viên chủ nhiệm là thầy Đinh tỏ tán thành:
“ cũng phát hiện , kiến thức của em Tạ Cảnh Lê vượt xa nội dung tiểu học cần học, theo lời em thì chương trình trung học cơ sở cũng học xong, chương trình trung học phổ thông cũng học kha khá, ở trường đúng là chút lãng phí thời gian.
nếu gia đình tìm thầy giáo phù hợp, nghĩ vẫn nên ở trường thì hơn.”
Tạ Cảnh Lâm :
“Về phần thầy giáo thì gia đình chúng sẽ tự tìm, bây giờ chỉ là đăng ký lớp thiếu niên cần luôn mặt ở đây lên lớp , là chúng chỉ trường lúc thi cuối kỳ thôi.”
Thầy Đinh một tiếng, hạ thấp giọng :
“Cái tự nhiên là , dù cũng là chuyện mang vinh dự cho nhà trường, trường còn mong chẳng chứ.”
Nói như Tạ Cảnh Lâm liền hiểu , nhà trường cần cái danh ngạch vinh dự , ở trường lên lớp cũng quan trọng.
Tạ Cảnh Lâm lập tức đồng ý ngay, thầy Đinh cũng hứa, khi nào đến kỳ đăng ký sẽ đến tận nhà thông báo cho Tạ Cảnh Lê báo danh.
Nói xong chuyện , thầy Đinh tiễn họ ngoài, tiện thể bảo Tạ Cảnh Lê chào tạm biệt các bạn trong lớp.
Ở bên ngoài, thầy Đinh áy náy :
“Chuyện của cô Hàn thật xin .
vốn dự định tan tiết sẽ qua đây bàn với , ngờ cô đến .”
Tạ Cảnh Lâm cũng giận lây sang khác:
“Chuyện liên quan gì đến thầy.”
Thầy Đinh chần chừ nửa giây, do dự :
“Tuy nhiên chuyện tố cáo cô e là cuối cùng cũng chẳng đến .”
Tạ Cảnh Lâm kinh ngạc:
“Tại ?”
“Chuyện là...”
Thầy Đinh dù cũng hơn bốn mươi tuổi , những chuyện cũng thấy khó xử, nhưng chuyện đối phương cũng cần , bèn hạ thấp giọng :
“Cô Hàn mối quan hệ khá thiết với hiệu trưởng.”
Nói đến đây Tạ Cảnh Lâm liền bừng tỉnh đại ngộ:
“ hiểu .”
Thầy Đinh thở dài :
“Dù thì mấy chuyện cũng chẳng ngày một ngày hai , Tiểu Lê đến trường nữa thì cơ hội đụng mặt cũng ít .”
Tạ Cảnh Lâm nhẹ một tiếng:
“ hiểu.”
dự định cứ thế mà bỏ qua, bởi vì những điểm nghi vấn Hàn Tú Bình quá nhiều.
Dáng vẻ tiếp cận vẻ bình thường, nhưng một hai sơ hở quá nhiều.
Sau khi đưa Tạ Cảnh Lê về, Tạ Cảnh Lâm liền đơn vị một chuyến, tìm ở Ban Chính trị để trình báo tình hình.
Đơn vị cũng thường xuyên xử lý những chuyện như thế , một đặc vụ địch phái những đặc vụ xinh đến mồi chài sĩ quan cũng là chuyện thường tình.