Vợ quân nhân vừa kiều vừa dũng, chồng sĩ quan sủng tận mạng - Chương 529

Cập nhật lúc: 2026-04-28 10:41:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tỉnh ?"

 

Tạ Cảnh Lâm lóng ngóng tã xong, nhăn mũi ném tã chậu, :

 

“Anh đỡ em dậy ăn cơm."

 

Khương Linh cũng gì, Tạ Cảnh Lâm đột nhiên chột :

 

“Sao thế?"

 

Khương Linh :

 

“Không gì."

 

Tạ Cảnh Lâm “ồ" một tiếng:

 

“Em xem con của chúng ?

 

Trông lắm.

 

Anh từng thấy đứa bé nào như thế."

 

Khương Linh lập tức nhớ tới hai con khỉ đen lúc khỏi phòng sinh, “Xấu quá."

 

“Không , thật sự ."

 

Tạ Cảnh Lâm cẩn thận bế một đứa qua:

 

“Đây là con gái của chúng , trông thanh tú lắm, giống hệt em."

 

Khương Linh:

 

“...

 

Anh nhảm, em thế."

 

Thật đứa bé nhỏ thế thật sự , Tạ Cảnh Lâm chính là thấy , Khương Linh vui:

 

“Nói nhảm, con gái lắm."

 

Còn về con trai, chút cũng .

 

Khương Linh hừ một tiếng.

 

Tạ Cảnh Lâm hỏi cô:

 

“Vậy em thật sự cho b.ú ?"

 

Khương Linh lắc đầu:

 

“Không cho b.ú, em cho b.ú đau lắm."

 

“Vậy thì chúng cho b.ú nữa, chúng uống sữa bột."

 

Hai đang , sản phụ bên cạnh đột nhiên :

 

“Không cho b.ú , cho b.ú thì còn gọi là của đứa bé ?"

 

Tạ Cảnh Lâm và Khương Linh một cái đều chẳng thèm để ý tới đối phương.

 

Tạ Cảnh Lâm là cảm thấy đối phương bệnh, Khương Linh là cảm thấy mới sinh xong nên tức giận.

 

Thế nhưng hai , đối phương bắt đầu lên lớp:

 

“Em gái , chị là , với em, phụ nữ mà, sinh con là đấy, con chỉ uống sữa của mới với , hơn nữa uống sữa con mới khỏe ..."

 

“Dừng..."

 

Khương Linh mà đầu cũng to :

 

“Bản chị thích cho b.ú thì liên quan gì đến , nhà chúng cho b.ú cũng liên quan gì đến chị, ngậm cái miệng ."

 

Ngay lúc Khương Linh tưởng đối phương nữa, đối phương mở miệng:

 

“Chị là lòng ..."

 

“Không cần."

 

Khương Linh xong trực tiếp với Tạ Cảnh Lâm:

 

“Anh hỏi xem phòng đơn nào , còn nữa em viện mấy ngày mới xuất viện."

 

Tạ Cảnh Lâm ngoài, sản phụ ủy khuất :

 

“Chị cũng là vì cho em thôi mà."

 

“Thật sự cần."

 

Khương Linh cạn lời:

 

“Chị , là mang song thai, một cho b.ú cũng cho b.ú đủ ."

 

Sản phụ :

 

“Cô sinh một trai một gái , đương nhiên là cho thằng con trai b.ú , một đứa con gái thì lớn lên chẳng , uống chút nước cơm là xong.

 

Sữa bột đó thể để lúc cô hết sữa cho con trai uống cũng ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-quan-nhan-vua-kieu-vua-dung-chong-si-quan-sung-tan-mang/chuong-529.html.]

Nghe câu Khương Linh “hô" một tiếng, cơn giận cũng nổi lên:

 

“Câm miệng."

 

Người phụ nữ bộ dạng giận dữ của cô hiểu tại tức giận, nhưng cũng dám nữa.

 

Khương Linh cảm thấy vô cùng cạn lời.

 

cũng còn cách nào, thời đại đấy, khẩu hiệu “phụ nữ thể nâng nửa bầu trời" hô to đến , cũng đổi tư tưởng trọng nam khinh nữ, con của phụ nữ từ lúc viện dường như chẳng ai tới chăm sóc, bản dường như cũng để tâm, lúc con thậm chí còn chút kiên nhẫn, Khương Linh liền hiểu , đây chắc chắn là một đứa con gái.

 

Quả nhiên, Tạ Cảnh Lâm mới về, đang định gì đó, trong phòng bệnh đột nhiên tới một đám , một đàn ông dẫn theo bốn đứa con gái , từ mười mấy tuổi đến vài tuổi đều , đàn ông vô cùng kiên nhẫn :

 

“Đã xong thủ tục xuất viện , thôi."

 

Khương Linh “hô" một tiếng.

 

Nếu lầm, phụ nữ hôm nay cũng mới sinh con thôi đấy, thế mà đòi xuất viện .

 

phụ nữ dường như cảm thấy đuối lý, bảo con gái lớn qua bế con.

 

Người đàn ông lẩm bẩm:

 

“Con trai cũng đẻ , thế đến bệnh viện, tốn tiền."

 

Liếc thấy cặp song sinh nhà Khương Linh, mắt đàn ông sáng rực lên, với Tạ Cảnh Lâm:

 

“Đại , đây là hai thằng con trai ?"

 

Tạ Cảnh Lâm :

 

“Một trai một gái."

 

Người đàn ông chút thất vọng:

 

“Cứ tưởng hai thằng con trai, hai thằng thì chúng còn thể đổi chác chút."

 

Khương Linh và Tạ Cảnh Lâm:

 

“..."

 

Cả nhà ồ ạt rời , Khương Linh mắt sắc phát hiện một hộp sữa bột biến mất, Tạ Cảnh Lâm vội đuổi theo.

 

Bên ngoài truyền đến tiếng cãi vã, chẳng bao lâu Tạ Cảnh Lâm cầm sữa bột .

 

Khương Linh tức đến mức đ.ấ.m giường:

 

“Thật tát cho họ một cái."

 

Tạ Cảnh Lâm :

 

“Thôi bỏ , lấy sữa bột là đứa bé nhà , bảy tám tuổi."

 

Điều càng khiến cạn lời.

 

Đứa bé nhỏ thế “thuận tay dắt dê", lớn lên càng là nhân vật ghê gớm.

 

con họ cũng quản nổi, lấy .

 

Sữa bột nhà Khương Linh đều là sữa bột giai đoạn một Khương Linh lấy từ gian , so với loại bán thị trường lúc thì chút khác biệt, Khương Linh cũng sợ nhà phát hiện, sớm vỏ hộp, cứ để trong gian, dù cũng hỏng.

 

Lúc hai đứa bé “hừ hừ" bắt đầu .

 

Tạ Cảnh Lâm vội pha sữa bột.

 

cũng lóng ngóng như dự đoán.

 

Tạ Cảnh Lâm :

 

“Đó là đương nhiên, lúc còn đặc biệt đào tạo cho đấy."

 

Cho b.ú xong, mới xuống định ăn cơm, đứa bé hừ hừ.

 

Được , ăn no uống đủ thì chính là ị hoặc tè.

 

Đứa bé mới sinh ị đều là phân đen đen dính dính, cái mùi đó thì thôi , bình thường thể hun cho ngất luôn.

 

Người thường con ị cha thấy thối, nhưng Khương Linh thực sự thấy ghê ghê.

 

Đợi Tạ Cảnh Lâm đem đồ đạc giặt trong chậu, Khương Linh lúc mới ăn cơm.

 

Cũng đừng sinh con đúng là việc tiêu hao thể lực, còn mệt.

 

May là Tạ Cảnh Lâm cả hai đều ăn , cơm canh lượng cũng đặc biệt lớn, hai cuối cùng cũng ăn sạch sành sanh.

 

Vừa ăn xong, đang thu dọn, bên ngoài đột nhiên một bà lão , bát canh của họ hỏi:

 

“Canh rau của các còn cần ?"

 

Khương Linh ngẩn :

 

“Không cần nữa ."

 

Bà lão liền “hê hê" :

 

“Vậy thể cho canh rau đó ?

 

chấm bánh ngô ăn."

 

 

Loading...