“Đi, , chúng bệnh viện."
Tạ Cảnh Lâm vội bế bổng Khương Linh lên về nhà.
Trên đường chỉ còn Hàn Tú Bình đang ngơ ngác trong gió.
Bị đ.á.n.h, chịu ủy khuất, xung quanh qua kẻ chỉ trỏ.
Có quen :
“Ồ, Hàn giáo viên đây là gì , đ.á.n.h ."
Có bật , cũng chậc chậc:
“Lần đổi sang quân nhân , thế nào, tròng ."
Đều sống ở khu , nhiều chuyện thật sự ai là cả.
Hàn Tú Bình cả ngày ăn mặc vẻ đắn, như một đóa hoa thanh thuần, nhưng rốt cuộc là loại gì thì đúng là khó .
Hàn Tú Bình lườm một cái, về dựng xe đạp lên dứt khoát bỏ .
Tạ Cảnh Lâm bế Khương Linh về nhà, đường Khương Linh cứ lẩm bẩm mãi:
“Em thấy mặt đủ dày , ngờ còn mặt dày hơn cả em, đúng là nhân tài mà, đây mới là bạch liên hoa chính hiệu."
Thấy Tạ Cảnh Lâm im lặng, Khương Linh vui:
“Anh lên tiếng chứ."
“Ừm..."
Khương Linh tức đến bật , chọc chọc khuỷu tay :
“Nghiêm túc chút ."
“Đã nghiêm túc ."
Tạ Cảnh Lâm nhíu mày :
“Sau đừng chuyện với loại nữa."
Khương Linh gật đầu:
“Em , nhưng em lo cô gây khó dễ cho Tiểu Lê, thì em nhờ nhà trường đổi lớp cho em ."
“Cứ đợi , nếu nó thực sự đối xử khác biệt với Tiểu Lê nhà tính ."
Về đến nhà thấy Khương Linh bế về, còn cho mấy trong nhà một phen hoảng sợ.
Khương Linh vội xuống đất :
“Không , , chỉ là cảm nhận cảm giác công chúa bế thôi, em phát hiện cũng chỉ , chẳng thoải mái chút nào."
Nghe cô , hai bà lão lúc mới yên tâm.
Dì Trương :
“Ta món bánh tráng cuốn (lương bì) theo cách con bảo , mau phòng nếm thử ."
Khương Linh phấn khích vô cùng, vội vàng phòng, thấy bàn bày một bát lớn lương bì, lập tức vui vẻ:
“Trông ngon quá ."
Thời tiết nóng , ăn đồ nóng nổi, ăn chút món trộn mát lạnh thì còn gì bằng.
Tào Quế Lan thấy cô ăn ngon lành, những lời vốn đến miệng nuốt .
Thôi , bột mì đắt thì đắt, chỉ cần Khương Linh thích ăn là , lãng phí.
Sau khi ăn cơm xong, Khương Linh liền gọi Tạ Cảnh Lê hỏi chuyện ở trường:
“Hàn giáo viên gây khó dễ gì cho em ?"
Tạ Cảnh Lê gãi đầu:
“Chắc là , nhưng cô cứ khuyên em đừng mơ mộng hão huyền thi lớp thiếu niên, thỉnh thoảng..."
Cô bé cẩn thận chị dâu :
“Em thấy giáo viên Hàn của bọn em chút bình thường, thỉnh thoảng cứ hỏi thăm chuyện của chị Khương Linh và trai."
Khương Linh Tạ Cảnh Lâm bên cạnh, lườm một cái, tiếp tục hỏi:
“Cô hỏi thăm cái gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-quan-nhan-vua-kieu-vua-dung-chong-si-quan-sung-tan-mang/chuong-525.html.]
“Cô cũng hỏi trực tiếp, cứ vòng vo khen chị và , giả vờ như vô tình hỏi một câu, nhưng em cảm thấy đúng, chuyện nhà chúng thì liên quan gì đến cô chứ."
Tạ Cảnh Lâm nhíu mày:
“Có mấy tan học cô còn cố tình gọi em bảo cùng về, lúc đón em cô còn tranh thủ chuyện với cũng là hỏi thăm chuyện nhà."
Chuyện Khương Linh đúng là Tào Quế Lan kể.
Tuy nhiên Hàn Tú Bình kẻ ngốc, chắc là lúc hỏi thăm đều đ.á.n.h võng, thể Tào Quế Lan cũng phản ứng kịp chứ.
Tất nhiên, bây giờ mặt xé rách , Khương Linh cũng giấu nữa, trực tiếp với Tạ Cảnh Lê:
“Hôm nay chị đ.á.n.h giáo viên Hàn của em ."
Tạ Cảnh Lê trợn to mắt:
“Hả?"
Tạ Cảnh Lâm dặn dò:
“Cô bắt nạt chị Khương Linh của em, em chú ý chút, cô mà đối xử khác biệt với em, thì về với , tìm nhà trường."
“Cô, cô, cô, cô ..."
Tạ Cảnh Lê phẫn nộ :
“Cô dám bắt nạt chị Khương Linh của em, em với cô xong ."
Khương Linh dở dở :
“Được , ai mà chiếm lợi lộc gì ở chỗ chị Khương Linh của em chứ, cô cũng chẳng lợi lộc gì , chú ý thêm chút là , cứ coi như gì ."
Dặn dò xong Tạ Cảnh Lê, Khương Linh với Tào Quế Lan, mắt Tào Quế Lan trợn ngược lên:
“Cái gì?"
Khương Linh “hê hê" :
“Cũng gì, chỉ là con tát hai bạt tai, thể cô sẽ đến chia rẽ ly gián gì đó, đừng để ý đến cô là ."
“Mẹ ."
Tào Quế Lan nhíu mày c.h.ặ.t , trong lòng đang tính toán xem để đòi công đạo cho con dâu.
Không ngờ ngày hôm trực tiếp .
Cách vài hôm cuối cùng cũng đụng mặt Hàn Tú Bình, Hàn Tú Bình mới với Tào Quế Lan vài câu, Tào Quế Lan nhổ toẹt một bãi nước bọt mặt Hàn Tú Bình.
Hàn Tú Bình trực tiếp sụp đổ.
Hàn Tú Bình cũng là loại “co dãn ", thấy Tào Quế Lan thì thiết gọi “thím", vẻ dịu dàng chuyện với Tào Quế Lan.
Mà Tào Quế Lan cũng xem xem hồ ly tinh rốt cuộc định tính toán gì, dứt khoát để mặc cô khoác cánh tay, liền Hàn Tú Bình :
“Tiểu Lê là một đứa trẻ ngoan, chỉ là Khương Linh học dường như hiểu lầm gì với , trong việc giáo d.ụ.c Tiểu Lê cũng nảy sinh ý kiến trái chiều."
Biểu cảm mặt cô bất lực buồn bã:
“ là giáo viên của Tiểu Lê, hơn ai hết mong Tiểu Lê , chỉ là..."
“Phi!"
Tào Quế Lan nhổ một bãi nước bọt trực tiếp mặt Hàn Tú Bình.
Khuôn mặt trắng trẻo dịu dàng trong nháy mắt trở nên trắng bệch, khó coi, cổng trường vốn đông , lũ lượt về phía hai .
Giọng Hàn Tú Bình run rẩy:
“Thím, thím ý gì ạ?"
“Có ý gì ?
Đi bắt hồ ly tinh chứ ."
Tào Quế Lan hất cánh tay cô , lớn:
“Đừng tưởng cô ba ngày hai bữa đụng mặt con trai là ý gì, thu cái bộ mặt hồ ly tinh của cô , còn dám đến mặt con dâu mà lải nhải, cô là cái thứ gì, con dâu đang mang song thai, nếu mệnh hệ gì bắt cô đền mạng."
Tào Quế Lan quan tâm xem náo nhiệt , vây xem , bà chỉ mắng cho hả :
“Còn con dâu mặt bà chồng .
Phi."
“Con dâu là nhất thiên hạ, cô ngay cả móng chân nó cũng bằng."