“Ngủ sớm dậy sớm, thỉnh thoảng chút sinh hoạt về đêm cũng dành cho trẻ nhỏ, vợ chồng cần đời sống về đêm cũng mò trong bóng tối.”
Cho nên cả cái thôn thật sự yên tĩnh, một chút âm thanh cũng .
Đừng là ch.ó sủa, còn chẳng ăn no bụng, ai mà nuôi nổi ch.ó chứ.
Khương Linh thị lực , trong tay xách một cái đèn pin, thong dong từ đầu thôn phía Tây sang đầu thôn phía Đông.
Nhà họ Tạ ở phía đông cùng của thôn, phía đông dựa một con đường nhỏ, từ đường nhỏ trong sân, thể thấy một cây lê, nhưng vì đang là mùa đông nên cây chỉ còn cành cội trơ trọi.
Khương Linh cầm theo con gà rừng và con thỏ ch-ết cứng, trực tiếp treo lên cửa nhà họ Tạ, đó xoay rời .
Khi về, Khương Linh còn cố ý vòng qua vị trí nhà họ Tô.
Nhà họ Tô vẫn còn náo nhiệt, dường như đang cãi .
Mấy bà thím khoanh tay cửa xem náo nhiệt.
Khương Linh xách đèn pin tới gần, “Bà Trương, đây là thế ạ?"
Bà Trương đầu thấy là Khương Linh, , “Ôi, cháu gái, trời lạnh thế mà cháu cũng tới xem náo nhiệt hả?"
Khương Linh , “Chẳng là lo cho tri thức trẻ ở điểm tri thức trẻ chúng cháu , đều cùng xuống nông thôn, thể quan tâm hai câu ."
Không cần hỏi cũng , nhà họ Tô chắc chắn vì chuyện của Lý Nguyệt Hồng mà cãi .
Xảy chuyện , sẽ mỉa mai nữ đồng chí, phía nhà trai chắc chắn cũng tiếng thơm gì, tránh khỏi là ức h.i.ế.p tri thức trẻ cô đơn ở nông thôn, chiếm tiện nghi của .
Nhà họ Tô ngoài hai ông bà lão là ông nội của Tô Lệnh Nghi , còn hai chú và một bác, mỗi nhà sinh mấy đứa con trai.
Thế mà phân gia, nhiều ở cùng như , nảy sinh mâu thuẫn mới là lạ.
Khương Linh đó , cũng đầu đuôi.
Đánh là nhị thím Tô và vợ của bác cả Tô, dường như Lý Nguyệt Hồng xách hành lý trực tiếp ở nhà họ Tô, nhị thím Tô cảm thấy thể tiết kiệm tiền nên cũng đuổi .
Sau đó bác gái cả cảm thấy mất mặt, bắt nhị thím Tô đuổi ngoài.
Hai ai cũng thuyết phục ai nên cãi .
Hai phụ nữ trong sân từ cãi dẫn đến đ.á.n.h , từ đầu đến cuối, những khác ai cả.
Dù là ông nội của Tô Lệnh Nghi, là mấy chú thím chị em họ của cô , thậm chí cả đương sự là Lý Nguyệt Hồng và Tô Cường, ai cả.
Xem náo nhiệt một lúc, cũng chỉ là hai đ.á.n.h , hàng xóm khuyên nhủ vài câu lấy lệ, phát triển thành quy mô lớn hơn, Khương Linh tối nay chỉ đến thế thôi, vô vị.
Cô xoay định về, bà Trương hỏi cô, “Không xem náo nhiệt nữa ?"
Khương Linh lắc đầu, “Không xem nữa, chán lắm, đ.á.n.h nữa ."
Một bà cụ bên cạnh trêu chọc, “Chẳng cháu tới quan tâm tri thức trẻ cùng xuống nông thôn với cháu , vội cái gì chứ."
Khương Linh bất lực thở dài, “Cháu cũng quan tâm chị , nhưng , cháu gì đây."
Vẫy vẫy tay , “Đi thôi thôi, chúng cũng chỉ thể âm thầm chúc chị hôn nhân hạnh phúc thôi."
“Để bà cùng với cháu, ké cái đèn pin."
Bà Trương tới khoác tay Khương Linh về, thì thầm , “Chuyện nhà cháu đừng dính , nhà họ còn mấy thằng con trai kết hôn đấy."
Đây là về nhà họ Tô, ba nhà chín thằng con trai, kết hôn cũng mấy , nếu cũng chẳng vì chút đồ đạc của Tô Lệnh Nghi mà tranh giành sứt đầu mẻ trán.
Khương Linh , “Bà Trương, bà cảm thấy bọn họ dám gây sự với cháu ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-quan-nhan-vua-kieu-vua-dung-chong-si-quan-sung-tan-mang/chuong-202.html.]
Trước Tô Thanh Sơn nhà họ Tô đó còn nhị thím Tô dạy tìm cô nữa đấy.
Sau đó thì ?
Nghe đưa sủi cảo đó ngón tay đông cứng bát, cuối cùng xé một miếng da.
Sau đó Lý Nguyệt Hồng còn tới nhà họ Tô hiến ấm áp, nhưng đó Tô Thanh Sơn thấy cô liền như chuột thấy mèo.
Bà Trương cũng chuyện của Tô Thanh Sơn, ha ha lớn, “Con bé , bà thật sự thích, bà mà đứa con trai phù hợp, thì bà cháu con dâu bà ."
Khương Linh vui vẻ, kiêu ngạo , “ ạ, cháu cũng cảm thấy đặc biệt ưu tú, xinh còn thông minh, một hai luôn."
“ đúng đúng."
Đến lúc chia tay, bà Trương , “Khương Linh, bà giới thiệu đối tượng cho cháu nhé?"
Không , mắt Khương Linh hiện lên khuôn mặt của Tạ Cảnh Lâm.
Không đợi cô trả lời, bà Trương , “Cũng ai khác, chính là thằng cả nhà họ Tạ, Tạ Cảnh Lâm đấy, cháu thấy thế nào."
Khương Linh khẽ nhướng mày.
Lại là Tạ Cảnh Lâm.
Khương Linh trả lời là , trực tiếp cho qua chuyện luôn.
Về tới điểm tri thức trẻ thì đụng mặt Chung Minh Phương , thấy cô còn ngẩn , “Đêm hôm khuya khoắt cháu đấy?"
Khương Linh , “Xem náo nhiệt thôi.
Nhà họ Tô vì Lý Nguyệt Hồng mà đ.á.n.h ."
Chung Minh Phương nhịn nhíu mày, “Lý Nguyệt Hồng , thật chị thế nào nữa, tới đây mới nửa năm mà nhịn nổi .
Cứ sán như thế, nhà họ Tô còn đối xử với chị ?"
Khương Linh , “Lựa chọn của bản , dù quỳ cũng cho hết, đời gì thu-ốc hối hận bán.
Sau lúc chị đấy."
Thi đại học , Lý Nguyệt Hồng tự cho rằng học cấp ba nên thi đậu, về thành thì ?
Thật sự tới lúc tri thức trẻ quy mô lớn về thành, nhà họ Tô thể thả chị ?
Nghĩ thôi cũng thấy thể nào.
Cưới vợ tốn tiền nhiều như , vợ tự dâng tận cửa mà tốn tiền, nỡ buông tay.
Chung Minh Phương đồng ý với lời của Khương Linh, “Không quản chị nữa, về ngủ sớm ."
Chỗ Khương Linh xoay , Chung Minh Phương hỏi, “Cháu với Tạ Cảnh Lâm... rốt cuộc thế nào ?"
Khương Linh chạy mất dép, những câu hỏi như cách nào trả lời .
Sao gặp đều nhắc tới Tạ Cảnh Lâm, cái tên khốn cho uống bùa mê thu-ốc lú gì thế.
Phì!
Ngày mai đập ch-ết .
Về phòng đóng cửa rửa mặt, giường khi đầu óc Khương Linh đều ong ong.
Tạ Cảnh Lâm mới trở về thôi, bên tai cô ngoài Tạ Cảnh Lâm thì vẫn là Tạ Cảnh Lâm, thật sự là dứt mà.