“Trước mắt cô chỉ thể bán tiểu viện , hơn nữa còn thể bán cho bình thường, ngộ nhỡ bán cho kẻ nhát gan, chạy thương lượng với An Chí Hoành, thì xong đời.”
Vị chủ nhiệm Tào thì khác, tiền gan, càng sợ An Chí Hoành.
Vì năm đó chủ nhiệm Tào còn theo đuổi Khương Tú Phương, đáng tiếc nhà họ Khương đòi chiêu ở rể, nhà họ Tào chỉ con trai , cuối cùng theo sự sắp xếp của gia đình cưới vợ sinh con.
Mấy năm chủ nhiệm Tào liền để ý cái sân , mua về cho con trai phòng tân hôn, nhưng khi Khương Tú Phương còn sống đồng ý, Khương Tú Phương mất An Chí Hoành , là để dành cho Khương Linh, thực tế để dành cho An Hồng Bình.
Để cô thì năm đó bằng gả cho chủ nhiệm Tào, tướng mạo tuy bằng An Chí Hoành, nhưng thật thà thương vợ, hơn hẳn kẻ cặn bã bám váy phụ nữ trong bát nghĩ trong nồi như An Chí Hoành.
Dựa nhân phẩm của chủ nhiệm Tào, Khương Linh vô cùng dứt khoát đến tìm ông .
Thấy chủ nhiệm Tào tin nổi, Khương Linh vội cho trông đáng thương một chút, để giọng đáng thương một chút:
“Chú Tào, nếu còn cách nào, cháu cũng bán .
Bây giờ cháu xuống nông thôn , chừng cũng về nữa, ngôi nhà vì để đó rẻ cho khác, cháu thà bán ngôi nhà cho chú.
Ít nhất chú và thím đều là , sẽ đối xử với ngôi nhà , cũng sẽ bạc đãi cháu, chú xem đúng ?"
Chủ nhiệm Tào thể chủ nhiệm lò mổ, đó tự nhiên là vóc dáng cao lớn, hình cao, ở đó liền giống như một quả đồi nhỏ, lúc mắt trừng lên dọa .
Khương Linh ngược sợ ông , chỉ là lo ông sẽ nghĩ một đứa trẻ chủ .
Nào ngờ chủ nhiệm Tào cau mày hỏi:
“Cháu xuống nông thôn, An Chí Hoành thằng ch.ó đẻ đó bắt cháu xuống nông thôn?
Cháu bệnh tim cần xuống nông thôn ?
Công việc của cháu ?
Nó đưa cháu?"
“Hầy, chuyện dài lắm ạ."
Thế là Khương Linh thêm mắm dặm muối kể chuyện mấy ngày nay, cuối cùng rơi lệ đáng thương :
“Đừng công việc, từ tám đời ông bán cho nhà họ Lưu , ngay cả tiền tuất của cháu cháu cũng thấy đồng nào.
Bây giờ cũng công việc, nhà họ Chung chê cháu là con bệnh tật, gia đình thì hận thể để cháu mau gả cho Lưu Cường, con cũng đắc tội , bây giờ tất cả đều con mau cút , nên con nghĩ chẳng thà xuống nông thôn.
cái sân là ông ngoại và con để cho con, con rẻ cho bọn họ, nghĩ đến con trai cả nhà chú cũng sắp cưới vợ, liền đến tìm chú.
Chú nếu khó xử mua, cháu chỉ thể hỏi khác thôi."
Lại đưa giấy tờ xuống nông thôn cho ông xem:
“Chú xem, giấy tờ đều xong , tính ngày báo danh, mấy ngày nay cháu ."
Giấy tờ xuống nông thôn chỉ cần xong đóng dấu , thì đằng thế nào cũng vô dụng.
Chủ nhiệm Tào nhà cũng con xuống nông thôn, đối với chuyện rõ ràng lắm, nhưng vẫn xác nhận một :
“Cháu nghĩ kỹ ?
Sau đổi ý đấy."
Khương Linh gật đầu:
“Không thể đổi ý.
chú cho cháu một cái giá thực tế, thấp hơn giá thị trường một chút , nhưng quá thấp thì cháu thà bán."
Trên khuôn mặt đầy mỡ của chủ nhiệm Tào hiếm khi lộ một nụ :
“Chú lừa ai cũng thể lừa cháu.
Đi thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-quan-nhan-vua-kieu-vua-dung-chong-si-quan-sung-tan-mang/chuong-10.html.]
Đã , đương nhiên sự tình thể chậm trễ, hơn nữa An Chí Hoành thằng khốn đó là thứ gì , sớm thủ tục sớm yên tâm.
Chủ nhiệm Tào dẫn Khương Linh nhà họ Tào lấy tiền, đường hỏi thăm tình hình xuống nông thôn, Khương Linh bản cũng mù tịt, nhặt những gì chút ít.
“Hầy, cháu cũng dễ dàng gì."
Chủ nhiệm Tào nhịn lắc đầu thở dài.
Đến nhà họ Tào, chủ nhiệm Tào về nhà thương lượng với vợ lấy tiền, Khương Linh liền chờ trong khu tập thể của lò mổ.
Người việc trong lò mổ, phần lớn điều kiện sống , ăn cũng , vóc dáng chung béo hơn nhà máy khác một chút.
Thấy Khương Linh ở đây còn đến bắt chuyện.
Ở đều xa, cũng đều quen , trong sân liền tò mò hỏi chút chuyện nhà họ Khương mấy ngày nay.
Khương Linh liền một câu:
“Không ạ, cháu đều ngất gì ."
“Có kế liền cha kế, tổ tiên lừa ."
“Nhà họ Chung?
Hầy, nhắc đến đau lòng, chê cháu, chê cháu là con bệnh tật.
Dan díu với chị kế của cháu, nếu thấy bọn họ hôn nồng nàn, cháu cũng thể tức đến mức phát bệnh tim.
Lưu Cường nhà họ Lưu ?
Cái đó con càng oan hơn, cháu tuy bệnh, nhưng cũng thèm thứ đó, hầy, còn kế cháu ép con xem mắt, con, con..."
Nói nước mắt Khương Linh từng giọt từng giọt rơi xuống:
“Nói con chính là đồ tiện nhân, bố ruột cháu từ nhỏ bảo cháu, cốt khí, tuy sức khỏe cháu , nhưng cháu luôn nhớ lời cháu, nên còn cách nào, cháu chỉ thể xuống nông thôn thôi."
Dù vài câu công phu Khương Linh bán sạch sẽ chuyện nhà họ Khương .
Vậy cũng , đỡ chờ cô dán áp phích lớn.
Còn về việc truyền ?
Khương Linh một chút cũng lo, thời đại hoạt động giải trí của thật sự quá ít, chuyện nhà nhà dễ gợi lên hứng thú của .
Như những gì Khương Linh , ở quanh đây đúng là chuyện ho nhất đấy, ai mà mấy , nhà một câu, nhà một câu, dùng hai ngày chắc chắn là mưa gió đầy thành.
Không lâu chủ nhiệm Tào cùng vợ là bà thím Trương , Khương Linh đang vây quanh một cái :
“Đi thôi."
Ba cửa, bà thím Trương hỏi:
“Khương Linh , ngôi nhà đó cháu thật sự nỡ bán ."
Khương Linh vẻ mặt buồn rầu:
“Cháu nỡ bán, nhưng bán cũng còn cách nào, cháu cũng thể lừa hai bác chơi ."
Bà thím Trương thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ đúng là sợ nó một đứa trẻ lừa bọn họ chơi, vội chuyển đề tài:
“Cháu hối hận là , nhưng cháu cởi mở hơn nhiều ."
Nghe miệng Khương Linh thèm cong, thở dài :
“Ch-ết một liền thông suốt , nhu nhược ủy khuất cầu , cảm thấy bố và kế cháu luôn thể thấy cái của cháu, đối với cháu đau xót chút, nhưng ch-ết một liền hiểu , ruột mất , trông cậy đau xót cháu căn bản là vô dụng.
Mẹ cháu và ông ngoại cháu vì để ngôi nhà đó cho cháu, chẳng vì để cháu chỗ dựa, , đương nhiên biến chỗ dựa thành tiền mang ."