VÔ NIỆM TRÀ QUÁN: THIÊN NIÊN DIỆP CỐT - 14
Cập nhật lúc: 2026-05-08 21:30:17
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 14: CẢNH GIỚI VÔ NIỆM
Tiếng vỡ vụn của lớp kén đá vẫn còn dư âm trong thạch động tối mờ, nhưng Mặc Diệp Sơ đó, tĩnh lặng như một phần của hư . Một trăm năm bế quan, đối với kẻ tu hành phàm trần là cả một đời , nhưng đối với nàng, đó chỉ là một thở dài của thiên địa.
Diệp Sơ khẽ nâng bàn tay lên. Làn da nàng còn vẻ trắng bệch của thiếu dinh dưỡng, mà mang một sắc trắng trong suốt như bạch ngọc, ẩn hiện đó là những mạch m.á.u mang theo linh khí lưu chuyển nhịp nhàng. Điều kỳ lạ nhất chính là mùi hương. Một trăm năm , mỗi bước của nàng đều khiến gian nồng đượm hương , khiến kẻ thù dễ dàng đ.á.n.h thấy. giờ đây, Tiên Cốt đạt đến cảnh giới Đại Xảo Nhược Chuyết (Sự khéo léo cực hạn trông như vụng về). Mọi linh tính, hương thơm đều thu liễm tận sâu trong tủy cốt, biến nàng trở thành một dường như "vô vị" giữa đất trời.
"Hương tận, cốt thành. Sư phụ, thấy ?"
Nàng thầm thì, chiếc trâm gỗ tóc khẽ phát một luồng sáng dịu nhẹ như lời đáp từ cõi xa xăm.
Diệp Sơ bước khỏi động đá. Dưới chân nàng, thung lũng sương mù giờ đây còn là nơi cư ngụ của sự u linh. Sự hiện diện của nàng trong một thế kỷ qua biến linh khí nơi thành một vùng thánh địa nhỏ bé. Tiểu Tuyết, con linh thú khổng lồ, giờ đây thu nhỏ kích thước như một con mèo trắng, nhưng đôi mắt nó rực sáng lôi hỏa, trung thành phủ phục bên cạnh nàng.
"Tiểu Tuyết, hôm nay pha ."
Nàng về phía suối Linh. Nước suối vẫn reo vui như nghìn năm , nhưng trong mắt Diệp Sơ lúc , dòng nước chỉ là nước. Nàng thấy những sợi tơ nhân quả của nước, thấy cả những tàn dư oán niệm của những kẻ từng gieo xuống vực sâu trong suốt trăm năm qua. Vực Vô Tận vốn là nơi chứa đựng những linh hồn lạc lối, những kẻ mang theo hận thù, uất ức mà c.h.ế.t, khiến đáy vực luôn một tầng chướng khí mờ đục.
Diệp Sơ xuống bên phiến đá cũ. Bộ cụ bằng gốm thô năm xưa vẫn đó, phủ một lớp bụi mờ. Nàng khẽ phất tay, một luồng kình khí nhu hòa quét qua, bộ cụ lập tức sạch bóng như mới.
Nàng bắt đầu nhóm lửa. Lần , nàng dùng than đá. Nàng chỉ khẽ b.úng ngón tay, một ngọn lửa màu trắng xanh từ Tiên Cốt bùng lên đáy ấm nước. Đây là Tiên Cốt Chân Hỏa, thứ lửa thể thiêu rụi uế tạp nhưng dịu dàng vô cùng với linh tính của .
Nàng lấy những lá Vô Niệm đầu tiên hái trong sương sớm. Những lá thấm đẫm m.á.u của nàng và linh khí trăm năm, chúng còn màu xanh mà mang một sắc vàng đồng cổ kính.
"Nước sôi ba độ, tâm tĩnh một phương."
Diệp Sơ bắt đầu cử động. Động tác của nàng lúc đạt đến sự mỹ tối thượng. Không một động tác thừa, một tiếng động nhỏ. Nàng rót nước ấm, dòng nước rơi xuống tạo tiếng động, mà hòa tan lá như thể chúng vốn là một.
Trong lúc đang ngấm, chướng khí xung quanh thung lũng đột ngột biến đổi. Những bóng ma mờ ảo bắt đầu hiện từ trong bóng tối của vách đá. Đó là những oán linh của những tù nhân, những kẻ bại trận, những linh hồn oan khuất c.h.ế.t đáy vực suốt hàng thế kỷ. Chúng hình hài rõ rệt, chỉ là những làn khói đen kịt, tỏa lạnh thấu xương và những tiếng rên rỉ u uất.
Tiểu Tuyết nhe nanh, lôi hỏa nó bùng lên định xua đuổi những thứ dơ bẩn . Diệp Sơ khẽ đưa tay ngăn .
"Đừng chúng sợ. Chúng chỉ là những kẻ uống mà thôi."
Nàng nâng ấm lên, rót chén ngọc gắn bằng linh lực. Nước bốc khói theo kiểu thông thường, mà tỏa thành những hình thù đóa hoa sen trắng xanh, lờ mờ bay lượn trong trung.
Mùi hương lúc mới bắt đầu thoát . Nó nồng nặc, nhưng nó một sức xuyên thấu kinh hồn. Mùi hương đến , chướng khí tan biến đến đó. Những oán linh đang điên cuồng bỗng chốc khựng . Chúng thu hút bởi hương vị thanh khiết, bởi sự tĩnh lặng tuyệt đối tỏa từ thiếu nữ mặc áo trắng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-niem-tra-quan-thien-nien-diep-cot/14.html.]
Diệp Sơ nâng chén lên ngang tầm mắt, giọng nàng vang lên như tiếng chuông ngân qua màn sương:
"Trần ai vạn kiếp, một chén quy nguyên. Các mang hận mà , mang oán mà ở. Hôm nay, dùng Vô Niệm, tiễn các về nơi bắt đầu."
Nàng hất nhẹ chén trung. Những giọt rơi xuống đất mà hóa thành một cơn mưa bụi li ti, phủ lên đầu những oán linh.
Một cảnh tượng kỳ diệu hiện . Khi chạm nước , những làn khói đen kịt dần dần nhạt , để lộ những gương mặt con thật sự. Có một vị tướng quân già với vết thương chí mạng n.g.ự.c, một phụ nữ ôm đứa con nhỏ, cả những tu sĩ với gương mặt đầy sự hối .
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
Họ Diệp Sơ. Trong chén , họ thấy chân tướng của sự việc. Vị tướng quân thấy vinh quang của ở chiến thắng, mà ở sự trung trinh. Người phụ nữ thấy linh hồn đứa trẻ bình an.
Từng một, họ bắt đầu mỉm . Một nụ thanh thản, còn oán hận, còn đau đớn. Thân hình họ dần dần hóa thành những điểm sáng màu xanh nhạt, bay v.út lên bầu trời, vượt qua cả miệng vực tối tăm để tìm về luân hồi.
Trong chốc lát, thung lũng sương mù trở nên sạch sẽ lạ thường. Những tiếng rên rỉ biến mất, đó là một sự bình yên vĩnh hằng.
Diệp Sơ đó, tay vẫn cầm chén . Nàng đạt đến tầng thứ ba của bí pháp: Quy Chân. Chén của nàng thể gột rửa linh hồn, khiến cả quỷ dữ cũng mỉm siêu thoát. Đây chính là sức mạnh của cảnh giới Vô Niệm.
"Sư phụ, thấy ? Trà của con... còn vị đắng."
Nàng cúi đầu nhấp một ngụm còn sót . Vị ngọt hậu của nó lan tỏa, chỉ ở đầu lưỡi mà thấm tận tâm hồn. Nàng nhận , một trăm năm cô độc là sự trừng phạt, mà là một sự ân tứ. Nếu một trăm năm bế quan, nàng sẽ bao giờ hiểu rằng, sự phán xét công bằng nhất là lấy mạng đổi mạng, mà là khiến kẻ ác thấy tội của , và khiến oan thấy ánh sáng của sự giải thoát.
Tiểu Tuyết dụi đầu lòng nàng, nó dường như cũng cảm nhận sự đổi của chủ nhân. Diệp Sơ dậy, tà áo trắng của nàng vương một hạt bụi đá.
"Cảnh giới Vô Niệm thành. Tiên Cốt mỹ."
Nàng lên phía miệng vực. Giờ đây, nàng còn là cô bé mười hai tuổi đầy thù hận nhảy xuống vực sâu năm nào. Nàng là vị chủ nhân của Vô Niệm Quán, là sẽ thiên hành đạo bằng hương thanh khiết.
Trăm năm , thế giới tước đoạt của nàng thứ. Trăm năm , nàng để trả cho thế giới một sự thật đắng cay nhưng cần thiết.
"Đến lúc ."
Diệp Sơ cài chiếc trâm gỗ tóc. Chiếc trâm bỗng dưng rung động mạnh mẽ, tỏa một vầng hào quang bao phủ lấy nàng và Tiểu Tuyết. Nàng cần leo vách đá, cần dùng sức mạnh thể xác. Chỉ một ý niệm, cơ thể nàng nhẹ bẫng như một dải mây, từ từ bay v.út lên phía ánh sáng rực rỡ đang chiếu xuống từ miệng vực.
Phía nàng, thung lũng sương mù tĩnh lặng cúi đầu chào tiễn vị chủ nhân mới của nó. Một chương đời bế quan khép , và một huyền thoại về "Sư Tổ Trà Đạo" chính thức bước ánh sáng nhân gian.
Thế giới ngoài rằng, ngày hôm nay, một chén định mệnh pha xong, và những kẻ nợ m.á.u của Mặc gia sẽ uống cho bằng cạn chén .