VÔ NIỆM TRÀ QUÁN: THIÊN NIÊN DIỆP CỐT - 13
Cập nhật lúc: 2026-05-08 21:29:54
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 13: BẾ QUAN TRĂM NĂM
Thời gian đáy Vực Vô Tận trôi theo từng ngày, mà trôi theo từng nhịp thở của đại địa. Khi Vân Triệt quy vị, thế gian đối với Mặc Diệp Sơ dường như cũng mất một nửa sắc màu. Nàng hiểu rằng, với tu vi hiện tại, nếu bước khỏi vực, nàng chỉ là một món linh d.ư.ợ.c di động cho lũ tu sĩ tham lam. Để thực hiện lời hứa ở đỉnh cao cõi trời, để thực thi cái gọi là "Trà tiễn nhân quả", nàng cần một thứ sức mạnh tuyệt đối – thứ sức mạnh luyện từ sự cô độc vĩnh hằng.
Diệp Sơ quyết định bế quan.
Nàng chọn một thạch động sâu nhất trong lòng vách đá, nơi linh khí từ mạch ngầm hội tụ về đậm đặc nhất. Trước khi bước , nàng Tiểu Tuyết – con linh thú giờ đây trưởng thành, oai vệ với bộ lông trắng toát phát lôi điện nhàn nhạt.
"Tiểu Tuyết, sẽ ngủ một giấc dài. Ngươi hãy canh giữ vườn Vô Niệm. Đừng để bất kỳ ai, bất kỳ thứ gì xâm phạm nơi ."
Tiểu Tuyết khẽ gầm gừ, đôi mắt xanh biếc đầy luyến tiếc nhưng cũng cực kỳ kiên định. Nó phủ phục xuống cửa động, thề sẽ bảo vệ chủ nhân cho đến thở cuối cùng.
Diệp Sơ bước thạch động, kiết già một đài sen bằng đá tự nhiên. Nàng nhắm mắt, chiếc trâm gỗ tóc khẽ rung lên tỏa một màn sương xanh nhạt, bao phủ lấy bộ cơ thể nàng. Hơi thở của nàng chậm dần, chậm dần, cho đến khi l.ồ.ng n.g.ự.c còn phập phồng, cơ thể nàng dần dần một lớp khoáng thạch bao phủ, hóa thành một pho tượng đá tĩnh lặng giữa bóng tối mịt mù.
Mười năm đầu tiên.
Lớp rêu phong bắt đầu mọc phủ kín đôi chân đá của Diệp Sơ. Trong thạch động, những giọt nước từ nhũ đá rơi xuống tách, tách, mỗi giọt nước là một nhịp gõ của thời gian.
Bên ngoài vực, kinh thành trải qua một cuộc đại biến triều đại. Vị hoàng đế năm xưa từng ngầm cho phép Vân gia tàn sát Mặc gia băng hà. Những kẻ trực tiếp nhúng tay m.á.u của gia đình nàng bắt đầu bước tuổi xế chiều. Vân Hạo, nhiều năm tìm kiếm Diệp Sơ thành, rơi tâm ma, tu vi ngưng trệ thể tiến thêm bước nào. Hắn bắt đầu dùng linh d.ư.ợ.c cưỡng ép kéo dài tuổi thọ, gương mặt tu tiên đạo mạo ngày nào giờ chỉ còn là một lớp da nhăn nheo, khô héo.
Ba mươi năm trôi qua.
Trong động, Diệp Sơ vẫn bất động như một phần của vách đá. Thế nhưng, Tiên Cốt trong nàng đang trải qua một sự lột xác kinh . Linh khí đáy vực cuồn cuộn đổ về, Tiên Cốt hấp thụ sạch sẽ, cô đặc thành những tinh thể trong suốt như pha lê.
Ở nhân gian, Mặc Cao – kẻ phản đồ năm xưa – c.h.ế.t trong cô độc và nghèo túng. Sau khi Mặc gia diệt, Vân gia hề ban cho lão viên thọ nguyên đan như hứa. Lão sống nửa đời còn trong sự ghẻ lạnh của giới tu chân và sự ám ảnh về đôi mắt của Diệp Sơ khi nhảy vực. Ngày lão c.h.ế.t, một ai đưa tang, t.h.i t.h.ể quăng bãi tha ma cho quạ mổ.
Gia tộc Vân gia lúc bắt đầu chuyển giao quyền lực cho thế hệ thứ hai. Con trai của Vân Hạo là Vân Thiên Thành trở thành gia chủ mới. Hắn trẻ tuổi, tàn nhẫn và tham vọng hơn cả cha . Hắn bắt đầu xây dựng một đế chế kinh doanh dựa việc buôn bán linh d.ư.ợ.c giả và trấn lột các tông môn nhỏ. Cái tên Mặc gia chính thức xóa sổ khỏi trí nhớ của dân kinh thành, chỉ còn là một mẩu chuyện dư t.ửu hậu về một gia tộc "trời phạt".
Sáu mươi năm trôi qua.
Lớp vỏ đá bao quanh Diệp Sơ dày thêm một thốn. Nếu ai , họ sẽ chỉ thấy một tảng đá hình kỳ dị. Thế nhưng, từ trong tảng đá , một mùi hương thanh khiết vẫn đều đặn tỏa , thấm sâu mạch đá, khiến cả ngọn núi Thiên Lĩnh dường như cũng mang theo linh tính.
Thế giới bên ngoài da đổi thịt. Kinh thành cũ san phẳng để xây dựng một đô thị mới sầm uất hơn. Những kẻ thù trực tiếp hạ lệnh g.i.ế.c hại Mặc gia đều sâu ba thước đất. Vân Hạo c.h.ế.t trong một đêm giông bão, khi cố gắng bứt phá cảnh giới nhưng thất bại, xác hóa thành tro bụi.
Hậu duệ của Vân gia giờ đây đến đời thứ ba. Chúng là những đại công t.ử, đại tiểu thư sinh ngậm thìa vàng, hưởng thụ vinh hoa từ khối tài sản khổng lồ mà tổ tiên chúng cướp đoạt. Chúng coi việc Mặc gia diệt là một "sự đào thải tất yếu của lịch sử" và tự hào về sự hưng thịnh của dòng họ . Chúng rằng, ở vực sâu vạn trượng , một quả b.o.m hẹn giờ mang tên "Nhân quả" đang đếm ngược từng ngày.
Chín mươi năm trôi qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-niem-tra-quan-thien-nien-diep-cot/13.html.]
Tiểu Tuyết giờ đây hóa thành một đầu linh thú khổng lồ, sừng dài như gạc nai, lân phiến bao phủ khắp . Nó còn nữa mà oai nghiêm như một vị thần hộ pháp cửa động.
Bên trong, lớp đá bao quanh Diệp Sơ bắt đầu xuất hiện những vết nứt li ti. Một luồng ánh sáng trắng xanh dịu nhẹ len lỏi qua những kẽ nứt. Tiên Cốt của nàng đại thành, đạt đến cảnh giới "Vạn Pháp Quy Nhất". Tâm thức của nàng giờ đây bao trùm cả thung lũng, thậm chí thể vươn xa đến tận kinh thành, thấy những hậu duệ của kẻ thù đang đùa xương m.á.u của cha nàng.
Diệp Sơ ở trong trạng thái vô định, nàng thấy tiếng của cha, tiếng gọi của , nhưng tất cả đều tan biến tiếng chuông của sư phụ. Nàng còn hận thù một cách mù quáng, nàng chỉ thấy một sự trống rỗng – một sự trống rỗng cần lấp đầy bằng công lý của thiên đạo.
Năm thứ một trăm.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
ngày sinh nhật tròn một trăm mười tám tuổi của nàng (nhưng hình hài vẫn dừng ở tuổi mười tám), một sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc bao trùm lấy Vực Vô Tận. Gió ngừng thổi, suối ngừng reo.
Rắc!
Một tiếng động khô khốc vang lên giữa thạch động. Một mảnh đá rơi xuống, lộ một vạt áo trắng như tuyết, vẫn mới nguyên như hề trải qua một thế kỷ. Tiếp theo là một mảnh đá nữa, một mảnh nữa...
Diệp Sơ mở mắt.
Đôi mắt nàng vẻ ngái ngủ của kẻ thức dậy giấc ngủ dài, mà nó sáng rực rỡ như hai ngôi giữa đêm đen, nhanh ch.óng thu liễm thành một hồ nước phẳng lặng, sâu thẳm đáy. Nàng dậy, lớp đá bao quanh vỡ vụn thành bột mịn, bay lả tả trong trung.
Nàng bước một bước xuống đài đá. Đôi bàn chân trần chạm mặt đất, một vòng tròn linh khí hình hoa nở rộ chân nàng. Tiên Cốt trong còn tỏa hương nồng nặc nữa, nó hòa thở của nàng, tĩnh lặng và uy nghiêm.
"Tiểu Tuyết, về."
Giọng của nàng còn chút non nớt của thiếu nữ mười hai tuổi, cũng còn sự u sầu của thiếu nữ mười sáu tuổi. Đó là giọng của một vị Thượng sư thấu hiểu vạn vật.
Tiểu Tuyết gầm lên một tiếng vang động cả vực sâu, nó lao động, dụi đầu tay nàng, đôi mắt xanh biếc rưng rưng lệ.
Diệp Sơ khỏi thạch động. Nàng thấy vườn Vô Niệm giờ đây thành một rừng rộng lớn, tỏa hương thơm ngát cả thung lũng. Cây Linh Mộc tím năm xưa giờ thành một đại thụ chọc trời, lá cây lấp lánh linh quang. Diệp Sơ nhặt một chiếc lá rụng mặt đất.
Nàng dùng tâm thức chiếc lá. Nàng thấy những sợi tơ nhân quả của thế gian bên ngoài. Chúng đen kịt, rối rắm và đầy uế khí.
"Trăm năm nhân gian, một giấc mộng ." Diệp Sơ khẽ lẩm bẩm, ánh mắt nàng hướng về phía miệng vực xa xăm. "Kẻ thù của c.h.ế.t già, nhưng món nợ của Mặc gia thì vẫn còn đó. Hậu duệ của các ngươi đang hưởng thụ vinh quang, thì hãy để chúng trả cho tội của tổ tiên ."
Nàng cài chiếc trâm gỗ tóc. Chiếc trâm giờ đây hòa hợp với nàng, sợi tàn thức của Vân Triệt như một bạn đồng hành thầm lặng. Diệp Sơ , thời gian bế quan kết thúc. Hành trình báo thù của nàng là cầm kiếm lao g.i.ế.c ch.óc, mà là trở nhân gian, mở một tiệm , và dùng từng chén để đòi công lý cho những linh hồn khuất.
"Thế gian quên Mặc gia, nhưng sẽ khiến chúng ghi nhớ vị đắng của chén nhân quả ."
Dưới đáy Vực Vô Tận, một luồng áp lực khổng lồ bắt đầu tích tụ. Một vị Sư Tổ với trái tim Vô Niệm và bộ Tiên Cốt mỹ chính thức xuất thế. Một trăm năm im lặng tiếng, đổi là một sự tái xuất sẽ rung chuyển cả ba cõi. Diệp Sơ vuốt ve đầu Tiểu Tuyết, ánh mắt nàng lạnh lùng về phía mặt trời đang lên:
"Chuẩn thôi. Chúng đòi nợ."