Nương theo ánh sáng, phát hiện miệng vết thương đầu cô, sắc mặt lập tức trở nên lo lắng:
– Chảy nhiều m.á.u thế nào còn là thương nhẹ?
Chu Thiến lau nước mắt, mỉm :
– Chỉ chút vết thương thôi là may mắn . Còn thể sống mà gặp , thương nặng hơn nữa em cũng cam
– Em năng ngốc nghếch gì thế? Nào, chúng rời khỏi đây
Triệu Hi Thành nắm tay cô, ý bảo cô trèo qua chiếc tủ mà ngoài.
Chu Thiến mới lên, đột nhiên căn phòng rung lên. Những tiếng loảng xoảng vang lên ngớt. Cửa sổ, bàn ghế, đèn, thậm chí là chiếc tủ lớn, thứ đều rung động. Bên ngoài cũng như , tiếng ầm ầm như từ bên rơi xuống cái gì đó, thì thấy một mảnh trần nhà rơi xuống bịt kín đúng lỗ hổng của cửa .
Triệu Hi Thành hét lớn:
– Không ! Là dư chấn! Mau trốn xuống gậm bàn
Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y cô mà chạy về phía cái bàn. Gạch đá từ trần nhà thỉnh thoảng rơi xuống mà nện bọn họ.
Bọn họ một tay ôm đầu khó nhọc chạy về phía chiếc bàn đang rung lên . Chỉ còn cách một thước, mặt đất càng rung động hơn, bọn họ căn bản là cũng vững chứ đừng đến di chuyển. Nếu Chu Thiến nhờ Triệu Hi Thành giữ c.h.ặ.t thì sớm ngã lăn mà gạch đá từ trần rơi xuống vùi lấp.
Triệu Hi Thành bức tường sắp đổ, trong lòng nhớ đầu tiên gặp động đất. Nơi vốn tổn hại nặng nề, giờ thêm dư chấn chắc hẳn sẽ chống đỡ thêm . Một khi nhà sập, bọn họ đè c.h.ế.t thì cũng là chôn sống. Đường sống duy nhất chính là trốn chiếc bàn
Triệu Hi Thành chiếc bàn Chu Thiến ở bên, đột nhiên nghiến răng dùng hết sức đẩy Chu Thiến . Bất ngờ kịp đề phòng, Chu Thiến đẩy ngã gậm bàn, mà bên tai truyền đến tiếng Triệu Hi Thành hét:
– Mau trốn gậm bàn
Chu Thiến Triệu Hi Thành quát thì nghĩ ngợi gì xoay trồn gậm bàn, xoay Triệu Hi Thành thì thấy ngừng loạng choạng, căn bản là thể bước . Anh cúi , dang rộng hai tay miễn cưỡng vững
Đất đá ngừng rơi xuống nện lên , nhiều chỗ chảy m.á.u
Chu Thiến nóng nảy, một tay bám chân bàn, một tay vươn về phía
– Hi Thành, nắm lấy tay em
Triệu Hi Thành vươn tay về phía cô nhưng cẩn thận mà ngã xuống, thể duy trì sự cân bằng nữa. Anh ngã xuống nhưng thể dậy, đất đá nện lên nhưng vẫn gọi:
– Chu Thiến, em ở đó nhúc nhích, dư chấn sẽ nhanh ch.óng qua thôi, em đừng lo.
Chu Thiến thể mặc kệ , cô khó nhọc về phía , định kéo qua
Đột nhiên, căn phòng phát tiếng nổ, cửa sổ thủy tinh vỡ thành hàng trăm mảnh mà văng khắp nơi, đó nóc nhà nứt một khe lớn. Vách tường vốn nứt giờ sụp đổ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-nha-hao-mon/chuong-394.html.]
Chu Thiến sợ ngây , cô mở to mắt cảnh tượng chỉ thể thấy trong phim . Sau đó lập tức bừng tỉnh, sống c.h.ế.t mà kéo Triệu Hi Thành trốn gậm bàn:
– Hi Thành, lên ! Phòng sắp sập
Triệu Hi Thành cũng lên nhưng cử động thì một tảng đá từ nện xuống đùi . Triệu Hi Thành nhịn mà kêu lên một tiếng đau đớn, trán toát mồ hôi, thể nhúc nhích thêm .
– Hi Thành! Hi Thành!
Chu Thiến kêu to, nước mắt trào :
– Em sẽ nhấc tảng đá , cố chịu nhé
Vừa định qua thì Triệu Hi Thành giữ c.h.ặ.t cô , cô, khuôn mặt đầy m.á.u, mồ hôi và bụi bẩn còn rõ diện mạo thật.
Anh cô đầy kiên định:
– Chu Thiến, đừng lo cho , em mau trốn và gậm bàn , phòng sắp sập , đó mới là chỗ an
Chu Thiến gào :
– Không! Muốn trốn thì cùng trốn…
Cô , nước mắt rơi ngừng, nhẹ nhàng thêm một câu:
– Phải c.h.ế.t thì cùng c.h.ế.t
Ánh mắt cũng kiên định:
– Anh đừng lo, em sẽ bê tảng đá đó
ông trời như cũng chẳng thương hại cho bọn họ, ngay tại khi Chu Thiến định bước thì ầm một tiếng, căn phòng như bàn tay vô hình bóp nát mà sụp xuống.
Càng nhiều đất đá rơi xuống bên cạnh Triệu Hi Thành, cũng ít đất đá nện . Triệu Hi Thành ngẩng đầu thấy một tảng đá lớn đang rơi về phía Chu Thiến mà Chu Thiến còn gì, vẫn chỉ cố gắng gạt những lớp đất đá
Cả chặn , căn bản thể động đậy nhưng trong nháy mắt , chẳng sức lực từ truyền tới, giữ c.h.ặ.t t.a.y Chu Thiến đẩy cô về phía bàn. Chu Thiến bất ngờ mà ngã về phía chiếc bàn nhưng đầu đập chân bàn, hôn mê bất tỉnh
Mà Triệu Hi Thành vì đột nhiên dùng nhiều sức như , bức tường bên cạnh lập tức đổ xuống, nặng nề đập lên
Yết hầu Triệu Hi Thành dâng lên cảm giác ngòn ngọt. Phụt một tiếng phun một ngụm m.á.u, hai mắt tối sầm , bất tỉnh nhân sự.