Chu Thiến bất an suốt cả ngày nhưng mãi đến tối cũng thấy Hi Thành về. Chu Thiến đợi hồi lâu, mãi đến khi Thế Duy buồn ngủ mới ôm thằng bé lên lầu. rằng cô bao lâu thì Triệu phu nhân nhận điện thoại của Tống gia:
– Cái gì? Thiệu Vân tự sát?
Triệu Hi Thành trong văn phòng quang cảnh bên ngoài qua cửa sổ. Nhìn ánh mặt trời dần lặn về tây, màn đêm dần bao phủ. Nhìn thành phố ồn ào náo động dần dần biến thành cảnh đêm lộng lẫy với những ánh đèn sáng như ngọc. vẫn chỉ đó nhúc nhích.
Cảnh Thiệu Lâm qua đời như chỉ mới ngày hôm qua. Anh vẫn nhớ rõ mỗi một vẻ mặt của cô khi lâm chung, mỗi một câu, thậm chí một nụ , cả câu “em yêu ” mà cô lặng lẽ đều khắc sâu trong tâm trí .
Còn cả mỗi cái ôm, mỗi nụ hôn của bọn họ, mỗi thủ thỉ tâm sự, nụ của cô sáng bừng như ánh nắng
Rõ ràng là nhớ cô như , rõ ràng thể quên cô thì vì thể động lòng với con gái khác? Chẳng lẽ đúng như lời Tống Thiệu Vân , là kẻ xảo trá ?
Anh quan tâm khác , đ.á.n.h giá thế nào nhưng thể chịu đựng việc phản bội Thiệu Lâm. Người con gái đó, con gái yêu như thế, từng thề sẽ luôn yêu cô nhưng giờ để một con gái khác lặng lẽ chiếm cứ những giấc mơ đêm về?
Cô gái ở ngay bên cạnh , cô như Thiệu Lâm chỉ sống trong trí nhớ của . Mỗi cái mỉm , mỗi câu của cô đều ảnh hưởng đến trái tim . Anh thực sự nghi ngờ, nếu cứ thế thì con gái sẽ thế địa vị của Thiệu Lâm trong lòng , biến Thiệu Lâm trở thành quá khứ mãi mãi.
Không, như . Người yêu là Thiệu Lâm, ai thể thế Thiệu Lâm. Thiệu Lâm vì mà qua đời, thể để khác thế cô, ảnh hưởng đến tình cảm của bọn họ
Anh thể kết hôn với khác, thể sẽ tìm cho Thế Duy nhưng sẽ tìm để yêu! Người cả đời yêu chỉ thể là Thiệu Lâm!
Lúc , điện thoại đột nhiên vang lên, tiếng chuông du dương vang lên trong đêm yêu tĩnh vô cùng rõ ràng
Triệu Hi Thành cầm điện thoại , là của Tống Trí Hào. Anh nhíu mày khẽ lạnh. Tống Trí Hào rốt cuộc nhịn mà gọi cho ? Ông sẽ gì đây? Anh ngạc nhiên.
Triệu Hi Thành ấn nút , bình tĩnh gọi một tiếng:
– Cha!
Tuy rằng Thiệu Lâm qua đời nhưng trong lòng bọn họ mãi là cha vợ. Tống Trí Hào thì cho là , ông luôn nghĩ, con gái mất thì quan hệ chẳng con nên mới vội vàng đẩy một đứa con gái khác qua. Những bạc tình đều cư xử như ông .
Trong điện thoại, giọng của Tống Trí Hào mất sự bình tĩnh thường nhật, ông vội vã :
– Hi Thành, con mau đến bệnh viện , Thiệu Vân tự sát! Tình hình ! Con mau đến , nó luôn gọi tên con
– Tự sát!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-nha-hao-mon/chuong-343.html.]
Triệu Hi Thành nhíu mày, Thiệu Vân sẽ tự sát? Lần chẳng cô mắng thống khoái? Loại phụ nữ tâm cơ như cô sẽ tự sát? Đánh c.h.ế.t cũng tin. Tống Trí Hào như cũng tin, sốt ruột :
– Hi Thành, cha lớn tuổi còn dối nữa ? Sau khi Thiệu Lâm qua đời, cũng chỉ nó cho cha chút an ủi. Nể tình Thiệu Lâm, con đến xem Thiệu Vân ! Nó luôn nhớ đến con
Giọng ý cầu xin
Nghe ông nhắc tới Thiệu Lâm thì Triệu Hi Thành mềm lòng. Hơn nữa giọng Tống Trí Hào giống dối, tuy rằng vô luân thế nào cũng thể tin Thiệu Vân sẽ tự sát nhưng bất kể thế nào, Tống Trí Hào gọi điện đến thì về tình về lý vẫn nên đến xem
Anh xem xem Tống Thiệu Vân đang trò quỷ gì!
Triệu Hi Thành mất kiên nhẫn, cầm chìa khóa khỏi văn phòng
Cùng lúc đó, Tống Trí Hào cất điện thoại xoay , vẻ lo lắng đau lòng khi nãy biến mất trong nháy mắt. Cả lạnh lùng, âm trầm mà với Tống Thiệu Vân mặt tái mét giường bệnh:
– Đây là cơ hội cuối cùng của mày, nếu ngay cả cơ hội cũng nắm bắt thì tự nuôi bản . Tống Trí Hào tao nuôi đứa con gái vô dụng gì cả!
Tống Thiệu Vân rơi nước mắt:
– Cha, con và Hi Thành trở mặt, cho dù con tự sát thì cũng sẽ hồi tâm chuyển ý, vốn thích con
Bên cạnh Tống Thiệu Vân là một đàn bà mặc quần áo màu vàng hơn 40 cũng lau nước mắt :
– Trí Hào, ông quá nhẫn tâm, còn ép con gái tự sát, giờ con mất nhiều m.á.u như thế, chẳng ảnh hưởng đến sức khỏe nữa
Tống Trí Hào hừ lạnh một tiếng :
– chẳng vì cho nó. Nếu nó thể gả Triệu gia thì cả đời cũng chẳng lo. Nói đến đều là Thiệu Vân vô dụng, nếu nửa Thiệu Lâm thì cần gì phí sức như thế
Ông bốn phía, đó vẻ mặt đắc thắng :
– Thiệu Lâm c.h.ế.t ở chính bệnh viện , Hi Thành thấy cảnh mà nhớ , chừng sẽ mềm lòng. Đáng tiếng, nếu trong phòng mổ thì sẽ càng mĩ…
Sau đó ông lườm Tống Thiệu Vân một cái:
– Khóc cái gì! Giữ sức mà chờ Hi Thành đến hãy ! Hi Thành mà đến thì mày bao nhiêu đáng thương cứ lôi hết cho tao.