Triệu Hi Thành giận tái mặt:
– Tống Thiệu Vân, cho là rõ với cô . Cô còn cố lôi chuyện vụn vặt để thì cũng hết cách. Hơn nữa… đính hôn với cô lúc nào! chỉ là sẽ suy nghĩ chuyện chứ bao giờ chắc chắn. Được , đến nước , hai nhà chúng đều là nhà thế gia, mong sẽ những lời khó cho khó xử
Nói xong, Triệu Hi Thành hờ hững lướt qua cô mà về phòng bệnh
Còn hai bước, chợt Tống Thiệu Vân phẫn nộ hét:
– Là vì Chu Thiến! Vì cô đúng ?
Tống Thiệu Vân dù cũng là một tiểu thư trong mắt , Triệu Hi Thành đến thế thì cô cũng chẳng còn mặt mũi nào mà níu kéo nữa. cô phí bao công sức với , kết quả chỉ là công dã tràng. Điều chẳng những khó ăn khó với cha mà bản cũng cam lòng. Điều khiến cô chịu chính là bại trong tay bảo mẫu chẳng gì bằng . Mà đáng giận là bảo mẫu đó cũng chẳng coi gì. Điều là sự đả kích nặng nề. Cô vất vả lắm mới thoát khỏi bóng ma của hai chữ “con gái riêng” mà sự kiêu hãnh, tự tin của thiên kim tiểu thư.
Sao cô thể trơ mắt sự thật là một bảo mẫu nho nhỏ dễ dàng cướp thứ mà cô cố gắng đạt đó.
Triệu Hi Thành cô nhắc tới Chu Thiến, chậm rãi xoay sang chỗ khác, lạnh lùng chằm chằm Tống Thiệu Vân, mắt chiếu ánh sáng lạnh ghê :
– Sao nhắc đến cô , liên quan gì đến cô . Mỗi từ mỗi chữ đều lạnh như băng.
Tống Thiệu Vân đến gần , ngẩng đầu thẳng , đôi mắt luôn dịu dàng như nước b.ắ.n sự ác độc
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-nha-hao-mon/chuong-340.html.]
– Sao? Không cho nhắc đến cô ? Không dám thừa nhận ? Thừa nhận động lòng với con gái khác ngoài chị ! Thừa nhận động lòng với kẻ thấp kém! Cô gì mà đáng để bỏ qua ! Cô là gì? Chỉ là một bảo mẫu! Dẫn còn chẳng khiến chê ? Dựa khuôn mặt, phận của cô , xách giày cho cũng xứng…
Một tiếng bốp vang lên cắt ngang những lời cay độc của cô . Lòng bàn tay Triệu Hi Thành nóng ran. Anh chỉ cô , mắt như phun lửa, nghiến răng nghiến lợi :
– Tống Thiệu Vân, coi như hôm nay thấy rõ bộ mặt thật của cô! Cô tư cách gì mà nhục Chu Thiến. Theo thấy, Chu Thiến hơn cô ngàn vạn ! Cô kiêu ngạo cái gì? Là phận con gái riêng? Hay là khuôn mặt qua d.a.o kéo ? Cô nghĩ rằng cô phẫu thuật thẩm mỹ? Lúc bỏ qua nhưng giờ thấy mặt cô thì thấy ghê tởm! Cô cho dù sửa cho giống Thiệu Lâm nhưng cô thể trở thành Thiệu Lâm . Dùng chính câu của cô thôi, cô ngay cả xách giày cho cô cũng xứng!
Vốn Triệu Hi Thành biến thứ thành thế . Tống Thiệu Vân là Văn Phương, gì cũng . Phía cô là Tống gia, cũng nể mặt Tống Trí Hào một chút. Hơn nữa dù và cô cũng từng qua , cũng nhờ cô giúp vượt qua thời điểm khó khăn nhất. Tuy rằng cô vẫn mưu tính của chính nhưng chẳng , cũng từng an ủi ít. giờ chắc chắn một điều rằng cô là sự lựa chọn đúng đắn thì tiếp tục? Anh nghĩ lịch sự giải quyết để giữ thể diện cho hai bên. cô luôn dịu dàng như mà cũng thể xé mặt nạ, lăng mạ Chu Thiến. Anh xong mà lửa giận dâng lên, phẫn nộ thể kìm nén, rốt cuộc thể giữ vững lí trí mà vung tay lên tát cô một tát.
Anh mặc kệ cái gì Tống gia với cả Tống Trí Hào. Lăng mạ Chu Thiến thì trả giá. Đánh tính! Chẳng gì mà đối phó .
Tống Thiệu Vân ôm mặt, giận đến run , mặt đỏ bừng lên. Mỗi lời Triệu Hi Thành như kim châm tim cô . Chỉ vì một con tiện nhân mà nhục cô như thế. Còn động thủ đ.á.n.h cô ! Điều dù thế nào cô cũng nhịn . Chẳng là một thằng đàn ông thôi , còn lấy mà! cô sẽ để bọn họ thoải mái.
– Triệu Hi Thành, dám đ.á.n.h ! Anh cáu gì chứ! Là vì trúng tâm sự của , thẹn quá hóa giận ? Phiền còn mặt mũi mà nhắc đến chị ! Anh tư cách gì mà nhắc đến chị ! Anh bớt ở đây giả trang tình thánh nữa ! Anh thực sự yêu chị ? Yêu mà cũng lòng đổi thế . Thế mà chị còn tiếng tính mạng vì . Vì cứu mà chị c.h.ế.t . còn ? Chẳng qua mới hai năm mà quên sạch chị , yêu thương một con bé đê tiện. Thì đây chính là cái gọi là tình yêu vĩ đại! Quá buồn ! Triệu Hi Thành, là kẻ dối trá, vong ân phụ nghĩa! chấp nhận nổi ! Loại đàn ông như cũng chẳng thèm!
Cô trừng mắt mà từng câu từng chữ như là dùng hết sức lực. Giọng như nghiến răng mà . Nặng nề, sắc bén như d.a.o đ.â.m n.g.ự.c .
Sắc mặt Triệu Hi Thành trở nên trắng bệch như tờ giấy, lời của Tống Thiệu Vân tựa như xát muối vết thương cố quên. Nỗi đau đớn đến thấu tim rốt cuộc thể trốn tránh, cho thể vết thương đó. Mồ hôi lạnh chảy xuống thái dương, n.g.ự.c phập phồng, lòng đau khổ khiến thở nổi.