Nói như chắc hẳn là phù hợp với hình tượng nhu nhược của Thiệu Lâm
Chu Thiến vốn sợ cô chuyện , càng , cho rõ ràng đỡ đoán già đoán non mà khó chịu. giờ Tống Thiệu Vân nuốt chuyện lòng, còn tìm lí do sứt sẹo như thì khiến cô thực sự buồn . Chu Thiến cố gắng lắm mới nhịn
Thế Duy Thiệu Vân thì bĩu môi:
– Thế Duy ngã cũng còn chẳng , dì thật vô dụng
Bên cạnh, Triệu Hi Tuấn chút nể tình phá lên. Tống Thiệu Vân tức tái mặt. Cô lén liếc Triệu Hi Thành một cái, chỉ thấy cũng khẽ mỉm thì cúi đầu, rõ là ý gì.
Đến giữa trưa, bốn cửa hàng trong công viên mà ăn trưa. Buổi chiều dẫn Thế Duy chơi hai tiếng liền. Thái độ của Triệu Hi Thành với Chu Thiến vẫn lạnh lùng như cũ, cơ bản là để ý đến cô. May mà Triệu Hi Tuấn ở bên cạnh chuyện cùng cô khiến cô đỡ hổ. việc Triệu Hi Thành đều thấy, sắc mặt càng trở nên âm trầm.
Đến khi Thế Duy mệt mỏi bát đầu ngủ gà ngủ gật, bốn mới lái xe rời .
Đi đến bãi đỗ xe, Triệu Hi Thành một đến bên xe , Chu Thiến khuôn mặt càng lúc càng lạnh lùng của thì bế Thế Duy chủ động xe của Triệu Hi Tuấn. Tống Thiệu Vân vội lên xe của Hi Thành.
Triệu Hi Thành thấy Chu Thiến lên xe Hi Tuấn thì khẽ hừ một tiếng. Lúc xe thì đóng cử xe đ.á.n.h sầm một tiếng khiến Tống Thiệu Vân bên trong giật hoảng sợ
Dọc đường , sắc mặt Triệu Hi Thành vô cùng âm trầm đáng sợ, bên trong xe khí như đè nén. Cô chuyện, vài định mở miệng nhưng sắc mặt của thì lời đều vội nuốt trong. Ở bên lâu như nhưng cô vẫn thể hiểu nổi . Hiện giờ vì nổi giận? Cô hiểu, là vì ? Hay là vì… Chu Thiến?
Mà xe bên , khí thoải mái hơn nhiều
Thế Duy dựa lòng Chu Thiến mà ngủ, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch, tiếng hít thở khe khẽ đều đều
Triệu Hi Tuấn lái xe, thoáng qua Thế Duy, mỉm
– Tiểu gia hỏa hôm nay chắc chắn là chơi mệt
Chu Thiến nhẹ nhàng :
– thế, bình thường ăn trưa xong là nó ngủ , hôm nay cố đến lúc là tệ
– Hôm nay cô chơi vui ?
Ánh mắt Chu Thiến buồn bã, nửa thời gian đều vẻ mặt lạnh lùng của Hi Thành thì thể vui vẻ?
– thì gì mà vui , là để chăm sóc Thế Duy chứ chơi
Những lời là dỗi Hi Thành nhưng giờ cũng chỉ thể mặt Hi Tuấn, chỉ mới khiến cô thoải mái bộc lộ cảm xúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-nha-hao-mon/chuong-323.html.]
Triệu Hi Tuấn cô một cái, nhẹ giọng an ủi :
– Cô đừng để ý những lời . Từ khi chị dâu qua đừi, tính tình trở nên lạnh lùng nhiều, ngoài với thì với ai cũng là như thế. Cũng chẳng chỉ nhằm cô
Anh thoáng dừng , như do dự một hồi mới tiếp:
– Tình cảm của chị sâu sắc, cho dù chị dâu qua đời hai năm nhưng bao giờ quên chị dâu. nghĩ, cả đời lẽ thể sẽ lấy một khác nhưng sẽ chẳng thể nào yêu bất kì ai nữa…
Nói xong, Chu Thiến đầy ý vị.
Chu Thiến cũng hồ nghi , đang nhắc nhở cô điều gì ?
Ánh mắt hai chạm , Triệu Hi Tuấn mỉm đầu .
Bốn về biệt thự thiếu gia, Chu Thiến bế Thế Duy lên phòng. Triệu Hi Thành như quên sự tồn tại của Tống Thiệu Vân, cũng theo Chu Thiến lên tầng ba.
Tống Thiệu Vân bỏ qua một trong đại sảnh, cũng ở cũng xong, mặt lúc hồng lúc trắng, vẻ mặt vô cùng hổ. Cuối cùng vẫn là Triệu Hi Tuấn giải vây cho cô
Anh thấy cô trông tủi , tựa như Thiệu Lâm lúc còn sống những lúc cô đơn mà lòng mềm :
– Ăn cơm tối hãy về
Giọng chứa sự thương hại
Tống Thiệu Vân cũng lòng kiêu hãnh của , cả ngày hôm nay đều lạnh lùng, giờ chẳng nhẽ còn ở đây nhận sự thương hại của nhà Triệu gia ? Cô tuy thực sự thích Hi Thành nhưng còn đến mức quỵ lụy như thế.
Vì thế cô Triệu Hi Tuấn, mặt đổi sắc:
– Không cần, về
Nói xong đầu , nổi giận đùng đùng cửa lớn
Tống Thiệu Vân khỏi phòng khách thì đụng mặt Quế tẩu
Quế tẩu thấy cô thì vội :
– Tống tiểu thư, đến tìm đại thiếu gia ?
Tống Thiệu Vân hôm nay tâm tình luyên thuyên với bà nên chỉ ừ một tiếng tiếp. hai bước thì ngừng , đầu Quế tẩu, đó mỉm :
– Quế tẩu, Chu Thiến ở đây mấy hôm, bà thấy cô thế nào? Là an phận ?