Chu Thiến ở bên Thế Duy , bé đau lòng như , lòng chua xót đau. Nhìn thấy bé tình cảm sâu đậm với như thì cảm thấy vui mừng, hận thể lập tức ôm Thế Duy lòng mà cho thằng bé rằng là của nó.
giờ cô thể gì , chỉ thể ở một bên yên lặng an ủi bé.
Triệu Hi Thành Thế Duy xong thì lập tức hiểu, nhất định là cô tự cho là đúng mà hươu vượn mặt Thế Duy mới khiến Thế Duy đau lòng như
chính quả thật từng sẽ nghĩ đến chuyện đính hôn với cô . Lúc lời cảm thấy Thế Duy còn nhỏ, lẽ sẽ hiểu nhưng giờ xem , nghĩ đến cảm xúc của Thế Duy là việc đáng thất bại nhất của . Chuyện nghĩ thêm mới .
Triệu Hi Thành lạnh lùng Tống Thiệu Vân, cô ánh mắt của mà bất giác thụt lùi về phía hai bước, m.á.u trong như đông lạnh . Miệng cô giật giật, :
– Hi Thành, em… em cố ý thế…
Hi Thành trả lời cô , im lặng xoay về phía , đó với Thế Duy trong lòng:
– Đừng , Thế Duy, lúc nào cha cũng cần .
Thế Duy ngẩng đầu, mắt sưng đỏ lên:
– Thật ?
Hi Thành kiên định gật đầu:
– Thật đó! Trừ phi Thế Duy đồng ý, nếu cha sẽ để cho ai của Thế Duy nữa
Thân thể mềm mại của Tống Thiệu Vân chấn động, lời của Triệu Hi Thành ý gì, thể là dỗ dành trẻ con cũng nên. Dù giờ bên cạnh cũng chỉ , ngoài thể lấy ai? Vừa nghĩ thế thì cô mới an tâm một chút.
Thế Duy cha xong thì mới thoải mái, bé tựa lòng cha, vô tình quét mắt qua Chu Thiến đang với vẻ quan tâm, môi Thế Duy giật giật, định gì đó nhưng thôi
Triệu Hi Tuấn đến bên cạnh Thế Duy dỗ dành:
– Thế Duy đừng buổn, chú đưa con chơi đu xoay tròn trong cái chén ? Thú vị lắm đó.
– Ngồi chén xoay?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-nha-hao-mon/chuong-319.html.]
Thế Duy dần quên chuyện vui, mắt đầy sự tò mò Hi Tuấn
– Ừ, chơi vui lắm, chỉ cần Thế Duy thì chú sẽ đưa Thế Duy chơi
Thế Duy vội :
– Thế Duy nín !
Nói xong còn lấy tay quệt nước mắt, bé nín mỉm , ba đều mỉm theo
Tống Thiệu Vân theo chẳng qua để ý. Cô thấy Hi Thành gì thì khẽ thở dài một nhưng giờ Hi Thành coi cô như khí thì cảm thấy khó chịu hơn trách mắng
Cô thở dài, hiểu vì chịu tủi như thế. Mình gì thì cũng là thiên kim tiểu thư, , tuy rằng do Tống phu nhân sinh nhưng từ nhỏ đến lớn cũng đều sống cẩm y ngọc thực, còn du học nước ngoài, gả nhà giàu cũng chẳng khó gì. vì và Thiệu Lâm vài phần giống nên mới cha dỗ ép phẫu thuật thẩm mỹ. Chịu nhiều đau khổ như nhưng nếu là vì Hi Thành thì cô cũng chấp nhận. Vốn tưởng rằng thể thuận lợi mà gả Triệu gia, gả cho đàn ông tuấn tú giàu , đồng thời cũng giúp tự hào, hai chữ con riêng phai nhạt . Rõ ràng thuận lợi nhưng giờ thành thế ?
Thật sự nuốt trôi cơn tức , nên buông tay ? trả giá nhiều như , mắt thất sẽ thành công, thực sự cam lòng mà buông tay. Đem đàn ông như dâng cho khác? Đây là điều Tống Thiệu Vân sẽ , hơn nữa cũng khó ăn khó với cha. Mọi vinh quang của đều là từ cha mà , đắc tội ông thì cũng nghĩa là bất hạnh đều bắt đầu
Hừ, còn Chu Thiến nữa, cũng dám coi cô gì, phận nhỏ nhoi mà cũng dám chống đối cô, nhất định nghĩ cách thu thập cô , nếu , thực sự thể nuốt trôi cơn tức
Tống Thiệu Vân oán hận nghĩ
Ba Triệu Hi Thành đến chỗ chơi chén xoay, trò chơi quá nguy hiểm, chỉ cần lớn quản lý thì thể cho trẻ em chơi
Một chén hai chỗ . Triệu Hi Tuấn bế Thế Duy một cái chén. Triệu Hi Thành cái chén khác. Chu Thiến mà nên , phía , Tống Thiệu Vân đang định bên Triệu Hi Thành thì Triệu Hi Thành với Chu Thiến:
– Cô còn , thất thần cái gì?
Lòng Chu Thiến vui vẻ, đương nhiên là chấp nhận, vội vàng lướt qua Tống Thiệu Vân mà xuống bên Triệu Hi Thành mặt cô , đó thắt dây an cẩn thận
Sắc mặt Tống Thiệu Vân vô cùng khó coi nhưng là Hi Thành nên thể phát tác, lòng nghĩ chắc hẳn Hi Thành là giận chuyện nên cũng coi gì. Cô lườm Chu Thiến một cái lui ngoài. Muốn cô đường đường là Tống tiểu thư cùng xa lạ ? Cô chẳng thèm!
Sau khi Tống Thiệu Vân lui ngoài, quản lý bắt đầu mở máy, những chiếc chén đủ màu sắc rực rỡ bắt đầu xoay tròn. Chu Thiến gắt gao nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn, tuy rằng thắt dây an nhưng vẫn chút cảm giác mất thăng bằng