Triệu Hi Thành thấy kiên trì thì cũng chẳng cách nào.
Bốn ngoài, chia hai xe
Tống Thiệu Vân chút suy nghĩ mà mở cửa xe của Triệu Hi Thành nhưng Thế Duy đồng ý :
– Vị trí là của cháu với cô Thiến Thiến.
Tống Thiệu Vân tức giận đến n.g.ự.c thở phập phồng, xoay về phía Chu Thiến. Lúc , điều sẽ nên thế nào, cô hẳn nên bế Thế Duy qua xe của Triệu Hi Tuấn mới đúng
Chu Thiến đến bên cửa xe, cúi khó xử hỏi Triệu Hi Thành:
– Triệu , bây giờ?
Cô ở vị trí nhưng tình trạng thế , chẳng Triệu Hi Thành sẽ nghĩ gì, vẫn nên đem quyền quyết định giao cho . chắc thương con, sẽ từ chối yêu cầu của con mới đúng!
Triệu Hi Thành con vươn đầu với Tống Thiệu Vân:
– Hay là em
Tống Thiệu Vân giận đến tái mặt. Cô đằng ? Lập tức cô dùng sức đóng sập cửa xe qua xe Triệu Hi Tuấn.
Triệu Hi Thành cũng chỉ thoáng qua bóng cô đầu khởi động xe
Bên , Tống Thiệu Vân thấy Hi Thành cũng chẳng qua dỗ dành như thì khỏi chút lỗ mãng. Mẹ cả từng Thiệu Lâm tính tình dịu dàng như nước cô hẳn nhẫn nhịn mới đúng. Giờ chẳng Hi Thành giận nữa
Cô cũng chẳng sợ Chu Thiến và Hi Thành sẽ thế nào. Chỉ dựa diện mạo, dáng , Hi Thành quen mỹ nữ coi Chu Thiến gì. Huống chi còn luôn mãi nhớ nhung Thiệu Lâm, hừ, chỉ là bảo mẫu thôi…
Cô tức giận, còn nể nang cả bảo mẫu của Thế Duy như , quá dung túng Thế Duy . Tương lai kết hôn với thì nhất định mau ch.óng sinh con, sinh càng nhiều càng , như mới thể đoạt lòng (hoang tưởng nặng gớm)
Một bên, Triệu Hi Tuấn thỉnh thoảng cô một cái, cô lúc giận lúc bức, lúc nhăn nhó lúc mỉm thì cảm thấy cô gái quá kì quặc. Tuy rằng giống Thiệu Lâm nhưng chính là hai khác , chẳng hiểu vì thấy rõ điều nữa
Trong xe Triệu Hi Thành
Chu Thiến vì chuyện tối qua mà còn bắt chuyện với . Cô ôm Thế Duy ngoài cửa sổ, chỉ sự vật bên ngoài mà cho Thế Duy đây là cái gì, đó là cái gì, Thế Duy cũng vui vẻ vỗ vỗ tay cửa kính, vẻ mặt hưng phấn. Sau đó hai cùng vô tay ca hát. Chu Thiến cầm bàn tay nhỏ bé của Thế Duy mà vỗ vỗ, Thế Duy cũng hát theo, khí bên trong vui vẻ
Triệu Hi Thành lái xe thỉnh thoảng bọn họ, hai dều mỉm , bất giác Triệu Hi Thành cũng mỉm theo
Đi một tiếng mới đến công viên lớn nhất thành phố
Bốn xuống xe, Chu Thiến đặt Thế Duy xuống. Thế Duy một tay nắm tay Chu Thiến, một tay nắm tay Triệu Hi Thành, qua như thể là một gia đình hạnh phúc
Ban đầu Chu Thiến còn sợ Hi Thành nghi ngờ cô mục đích gì nhưng cô thoáng qua Hi Thành, thấy sắc mặt tự nhiên, hề tức giận thì cúi đầu khẽ , càng nắm c.h.ặ.t đôi bàn tay bé nhỏ của Thế Duy, cố gắng quý trọng thời gian ấm áp hiếm
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-nha-hao-mon/chuong-315.html.]
hình ảnh khiến Tống Thiệu Vân xuống xe tức giận. Cô vội qua, chắn giữa Thế Duy và Hi Thành, kiên quyết phá hoại hình ảnh ấm áp
Triệu Hi Thành nhướng mày chút tức giận nhưng Tống Thiệu Vân tỏ thấy, kéo tay về phía bán vé :
– Hi Thành, chúng mua vé
Nhìn Hi Thành lôi , Chu Thiến và Thế Duy đều tỏ vẻ thất vọng. Nhưnglàm bây giờ, chẳng lẽ còn kéo về
Triệu Hi Tuấn đến bên bọn họ, mỉm , nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Thế Duy. Thế Duy chú, lúc mới mỉm
Hi Tuấn với Chu Thiến:
– Đã lâu tới đây chơi, hôm nay nhất định chơi cho thật thoải mái
Chu Thiến :
– từng đến đây
Trước tiết kiệm tiền, con dâu Triệu gia cũng cơ hội tới nơi .
– Vậy hôm nay nhất định sẽ đưa cô chơi thỏa thích, bên trong nhiều trò chơi vui
– sẽ chơi mấy trò mạo hiểm , thấy sợ
Thế Duy chen :
– Con chơi xe đụng!
Triệu Hi Tuấn vuốt vuốt khuôn mặt Thế Duy :
– Được , tí nữa chúng chơi xe đụng
Triệu Hi Thành và Tống Thiệu Vân thì thấy tình cảnh , một nam một nữ nắm tay một đứa trẻ, nam nữ vui vẻ, đứa trẻ như sợi dây kết nối giữa hai
Triệu Hi Thành lập tức trầm mặt, tuy rằng hận thể phá hoại hình ảnh đó nhưng khinh thường hành động như Tống Thiệu Vân. Anh đến mặt Thế Duy, vươn tay :
– Ra cha bế nào
Thế Duy lập tức buông tay hai , nhào lòng Triệu Hi Thành
Như một tiếng đứt phựt, mối ràng buộc cắt đứt, nhinfct và Hi Tuấn còn liên hệ gì nữa mà lòng bỗng nhiên thoải mái.
Anh khẽ bế Thế Duy . Tống Thiệu Vân lập tức chạy theo, Chu Thiến và Hi Tuấn cũng phía