Triệu Hi Thành buông tay, đó về phía vài bước, cách cô một đoạn. Đèn ở hành lang chiếu lên đỉnh đầu , ánh đèn chiếu rõ khuôn mặt của , đôi mắt thâm sâu, đôi môi góc cạnh, đó, lẳng lặng cô, tuấn mỹ vô cùng
– Chu tiểu thư, chuyện xin cô nhớ cho kỹ, chúng mời cô đến là để chăm sóc Thế Duy chứ mời cô đến để tiếp cận ngôi . Xin cô nhớ rõ bổn phận của , đừng chuyện hợp với phận nữa
Anh từ ban công thấy cô và Hi Tuấn khỏi hoa viên,vẻ mặt vô cùng thiết, nhỏ giọng chuyện lớn tiếng . Từ khi Thiệu Lâm qua đời từng thấy Hi Tuấn thoải mái như , chẳng con gái mặt phép thuật gì nữa! Chuyện vốn chẳng liên quan gì đến nhưng chẳng hiểu khó chịu. Anh vốn định đây chờ cô nhưng như ma xui quỷ khiến mà ại . Anh vốn nên phản ứng như nhưng chẳng hiểu vẫn những lời . Anh cũng là vì , như ai cố ý kích thích . Vì chọc giận cô? Muốn cho cô chú ý ? Điều quá buồn
Chu Thiến thể hiểu tâm lý phức tạp của ? Cô chỉ cảm thấy phổi sắp nổ tung. Cho tới giờ cô luôn khá tàn nhẫn với ngoài, hòan sẽ để ý đến cảm nhận của khác nhưng giờ vẫn luôn dịu dàng với cô, điều khiến cô gần như quên một Triệu Hi Thành lạnh lùng như sói. Giờ đem sự tàn nhẫn đó đặt lên cô thì cô mới cảm giác khó chịu cỡ nào. Đoạn thời gian đầu khi t.a.i n.ạ.n xe , cũng tàn nhẫn với cô, nhưng tình yêu của quá nồng nàn khiến cô quên đoạn thời gian khó khăn đó. Không ngờ bây giờ nếm trải cảm giác một nữa. Khi đó, cô còn yêu thương nên để ý nhưng giờ thấy đàn ông yêu đối xử với như thế thì thể khó chịu?
Quá khứ đều như thành hư vô, bắt đầu từ đầu, lòng Chu Thiến vô cùng mỏi mệt.
Cô cúi đầu, nhẹ nhàng :
– Triệu Hi Thành, chỉ là công cho các chứ là bán . chỉ cần bổn phận của , còn việc gì thì quyền gì mà can thiệp. Với , Hi Tuấn là một ngôi , và là bạn bè thì cũng chẳng gì là quá đáng
Cô ngẩng đầu , đôi mắt đen láy ánh đèn lấp lánh:
– Mọi chuyện đều chỉ bề ngoài, còn bên trong từng để ý ? Hay chỉ quan tâm đến bề ngoài?
Cô xong, xoay , đẩy cửa . Trong nháy mắt đóng cửa, đôi mắt đen láy của cô thẳng mắt , sự bi thương trong mắt cô khiến tim khẽ run lên.
Môi giật giật, định tiến lên gì nhưng cửa phòng chậm rãi khép , phát một tiếng trầm đục, như một tiếng thở dài
Nhìn cánh cửa khép , lòng Triệu Hi Thành trở nên trống rỗng, cảm giác khó cứ quanh quẩn trong đầu. Như là mất mát, như là phiền muộn, như là một độc hành trong đêm, như đụng cái gì nhưng thể nắm bắt .
Anh trở về phòng, sấp xuống giường, ánh trăng sáng tỏ bên ngoài mà lòng thể bình tĩnh
Sáng sớm hôm , Chu Thiến đ.á.n.h thức Thế Duy, giúp mặc quần áo sạch sẽ, đội thêm một chiếc mũ và đeo kính râm. Thế Duy như trong như lớn, vô cùng đáng yêu
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-nha-hao-mon/chuong-313.html.]
Thế Duy chạy đến gương mà , cao hứng nhún nhún vai, tủm tỉm, qua vui vẻ
Chuẩn xong, Chu Thiến bế Thế Duy xuống lầu
Đến đại sảnh thấy Tống Thiệu Vân sô pha nhàm chán tạp chí, Triệu phu nhân ở bên cạnh xem tivi, thấy Hi Thành, hẳn là vẫn còn xuống
Nghe tiếng động, Tống Thiệu Vân đầu, thấy Thế Duy thì vội mỉm :
– Chào buổi sáng Thế Duy! Hôm nay cô và cha cháu cùng đưa cháu công viên nhé?
Nói xong lên đến bên Thế Duy vươn tay định ôm bé
Thế Duy rụt lòng Chu Thiến, né tránh cô , đó cô , chu miệng lên :
– Cháu cùng cô Thiến Thiến. Nói xong vội ôm chân Chu Thiến.
Nụ của Tống Thiệu Vân cứng đờ, ngượng ngùng dậy, tuy rằng cố khắc chế nhưng vẫn khó chịu.
Triệu phu nhân ở sô pha qua bên đầu chăm chú xem TV
Lúc , Triệu Hi Thành và Triệu Hi Tuấn cùng xuống. Hai đều là những trai vô cùng, một lạnh lùng, một ấm áp, bên như tỏa sức hút mãnh liệt hấp dẫn ánh mắt của
Tống Thiệu Vân thấy bọn họ, đảo qua khuôn mặt tuấn tú của hai , cuối cùng mới Triệu Hi Thành mỉm dịu dàng, chậm rãi đến bên , tự nhiên mà ôm tay :
– Hi Thành, ?
Hôm nay Tống Thiệu Vân mặc bộ váy liền màu trắng mềm mại, mỗi bước làn váy lay động hài hòa với khuôn mặt xinh và dáng thướt tha của cô, tựa như Lăng ba tiên t.ử. Tống Thiệu Vân bên Triệu Hi Thành, tuấn nam mỹ nữ bên thật đôi.