Bọn họ , Triệu phu nhân với con:
– Lần chúng mời đúng …
Sau đó kể chuyện chứng kiến ở hoa viên , đó bà :
– Giao Thế Duy cho cô thực sự yên tâm, cảm thấy tấm lòng của cô dành cho Thế Duy chẳng kém gì thực sự. Nếu Thiệu Vân cũng tình cảm như cho Thế Duy thì cũng chẳng lo lắng vì các con nữa
Triệu Hi Thành còn kịp gì thì Quế tẩu ở bên cạnh Triệu phu nhân xen lời:
– thấy Tống tiểu thư cũng với tiểu thiếu gia mà. Chu tiểu thư là ngoài, lòng với tiểu thiếu gia là vì mục đích gì nữa
Triệu phu nhân ngẩng đầu bà một cái, lạnh lùng :
– Bà xem xem cơm chiều nấu xong
Quế tẩu vốn định nán ngóng nhưng phu nhân tiện chống đối nên đành rời .
Triệu phu nhân theo bóng Quế tẩu với con:
– Con xem những Thiệu Vân giới thiệu , chúng đang chuyện mà cũng dám chen ngang? Nếu chẳng bà quen với công việc nhà , mà tìm phù hợp thì đuổi . Mẹ xem xem Dung tẩu thế nào mới , nếu khỏe thì đón Dung tẩu về thôi
Triệu Hi Thành :
– Quế tẩu cũng chẳng lý, Chu tiểu thư chúng , thể tin tưởng , cũng may cô chỉ là bảo mẫu thôi, cho dù tâm tư gì thì cũng đáng ngại
Chu Thiến tắm rửa cho Thế Duy xong, bế nhóc vặn lời của Triệu Hi Thành, tay cô căng thẳng khiến vòng ôm Thế Duy c.h.ặ.t , Thế Duy kêu a một tiếng
Mẹ con Triệu Hi Thành đầu thấy cô thì cô lời Hi Thành . Triệu phu nhân ngượng ngùng , mà Triệu Hi Thành chỉ thản nhiên cô một cái như thể chẳng gì ngại
Nếu lời của Triệu Hi Thành cô khó chịu thì thái độ lúc của càng khiến cô đau lòng. Cô với , thể trách , với chỉ là xa lạ, nghĩ thế cũng là chuyện thường. Thế nhưng tim vẫn đau như d.a.o cắt
Cô bộ như thấy gì, bế Thế Duy
Ăn cơm xong, Thế Duy và Triệu phu nhân cùng xem ti vi một lúc, đó Triệu Hi Thành sẽ dẫn Thế Duy dạo trăng. Từ khi Thế Duy còn bé đến giờ (giờ vẫn bé mà =.=”), chỉ cần thời tiết , Triệu Hi Thành sẽ dẫn Thế Duy dạo tựa như đây cùng Thiệu Lâm tản bộ
Chu Thiến từ xa bọn họ, hai một lớn một nhỏ chậm rãi ánh trăng. Cô vốn thể bên bọn họ nhưng giờ chỉ thể đây mà lặng lẽ theo.
Xa xa, tiếng bọn họ chuyện
– Cha ơi, con nhớ
– Thế Duy, cha cũng nhớ , nhưng ở nơi xa, thể cùng chúng
Không, em ở ngay đây thôi, chỉ là còn là hình dáng trong lòng và con
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-nha-hao-mon/chuong-306.html.]
– Vì gọi cô dạo với chúng
– Không, thể cùng chúng tản bộ chỉ mà thôi
– Vậy còn cô Thiệu Vân?
Triệu Hi Thành ngẩn , đó nhẹ nhàng :
– Cô cũng
– con thích với cô Thiến Thiến, con thích cô
– Con ngốc! Triệu Hi Thành khẽ xoa đầu con
Chu Thiến bọn họ chậm rãi bước , bóng dáng nhỏ bé của Thế Duy nổi bật vóc cao lớn của Hi Thành, càng khiến trông cô đơn hơn. Lòng Chu Thiến chua xót, đầu lau nước mắt
Chẳng bao lâu, Thế Duy thấy mệt đòi về. Triệu Hi Thành bế Thế Duy lên lầu, Chu Thiến vội theo
Triệu Hi Thành đặt Thế Duy lên giường, Chu Thiến theo giúp Thế Duy quần áo, cởi giày mà Triệu Hi Thành một . Cô hiểu nhầm thành tâm cơ gì.
Triệu Hi Thành khỏi phòng, nhưng lập tức rời . Anh lén lút ở ngoài cửa, hai chuyện. Anh Chu Thiến ở với Thế Duy thế nào mà khiến Thế Duy thích như .
Giọng non nớt của Thế Duy vang lên:
– Cô ơi, Thế Duy ngủ
– Không , trẻ con ngủ sớm, ngủ sớm dậy sớm thì mới khỏe mạnh.
Giọng của Chu Thiến khiến cảm giác ấm áp, thoải mái.
Khiến Triệu Hi Thành ngạc nhiên chính là Chu Thiến giống như trong tưởng tượng của , là loại bảo mẫu chiều chuộng trẻ con
– Thế Duy ngủ
– Cô hát cho con nhé
– Vâng ạ, Thế Duy thích cô hát!
Chu Thiến hắng giọng khẽ hát:
– Thỏ con ngoan ngoãn, mau mở cửa …
Giọng cô nhẹ nhàng, tiếng thuần hậu, mềm mại như giọng của Thiệu Lâm,
Triệu Hi Thành cô hát thì thiếu chút nữa vọt bởi vì trong giọng hát của cô cũng chứa chan tình yêu như Thiệu Lâm …