Triệu phu nhân :
– Thằng bé đúng là duyên với cháu
Chu Thiến cũng như thầm : đó là đương nhiên, cô m.a.n.g t.h.a.i 9 tháng, từ tháng thứ 4 bắt đầu trò chuyện với Thế Duy, sự cố gắng thể uổng phí .
Mãi đến khi Chu Thiến xa mà Thế Duy vẫn còn vẫy tay theo bóng dáng của cô
Triệu Hi Thành khỏi kinh ngạc, cúi lưng bế Thế Duy lên hỏi:
– Thế Duy, con thích cô thế
Thế Duy cúi đầu nhẹ nhàng :
– Cô trông giống …
Nhận thức của Thế Duy về đều từ những bức ảnh. Trong album nhiều ảnh của Thiệu Lâm, khi mang thai, khi mang thai, còn cả lúc cô chuyện với con Hi Thành chụp lén. Nụ của Thiệu Lâm lúc đó tinh thuần nhưn gió mùa xuân. Ngẫm , nụ của cô gái hình như cũng
Là vì thế mà mới thấy quen thuộc ? Triệu Hi Thành nghĩ
Tống Thiệu Vân ở bên lời , thiếu chút nữa thì giận đến vẹo mặt. Có nhầm thế, giống Thiệu Lâm nhất là cô mới đúng. Mắt với chả mũi!
Ra khỏi biệt thự Triệu gia, trời tối, vầng trăng cong cong treo bầu trời đen như nhung tỏa sáng vằng vặc, xung quanh là những ngôi lóng lánh như thủy tinh.
Chu Thiến và Tiểu Mạt về nhà. Vừa cửa, Tiểu Mạt vội kéo Chu Thiến đến bên giường hỏi:
– Cậu bảo mẫu của Thế Duy là vì tìm cơ hội để rõ với Hi Thành ?
Chu Thiến lắc đầu :
– Giờ với mà chỉ là một kẻ xa lạ, nếu sự thật cho thì chắc chắn sẽ tin nhưng thì …
Tiểu Mạt khó hiểu:
– Sau đó các sống bên ! Giống như , đây chẳng là điều ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-nha-hao-mon/chuong-297.html.]
Chu Thiến cúi đầu:
– Tiểu Mạt, cũng thấy và Tống Thiệu Vân . Tống Thiệu Vân bề ngoài xinh của Thiệu Lâm, mà điều là điều thiếu. Hi Thành yêu là Chu Thiến vẻ ngoài của Thiệu Lâm. Nếu sự thật cho thì chắc chắn sẽ nhận nhưng tâm tư tiếc nuối ? Mà mong Hi Thành thể yêu chính , chấp nhận con , đó mới là tình cảm vững chắc chứ là tình cảm dựa vẻ bề ngoài. Mình mong khi ở bên , so sánh với bề ngoài của Thiệu Lâm . Cho nên cho cả hai một cơ hội, thời gian. Mình sẽ tiếp cận , cho cơ hội hiểu . Mình cho yêu thương chính , như lúc . Mình như là ích kỉ nhưng thú thật, mong sẽ tiếc nuối, cũng bản tiếc nuối
Tiểu Mạt thấy cô bướng bỉnh như thì chút nóng vội:
– thế là mạo hiểm. Dù bây giờ bên cạnh Hi Thành còn một phụ nữ giống Thiệu Lâm như , bọn họ cũng ở chung một thời gian, nếu nhanh sự thật , vạn nhất Hi Thành chọn cô thì ? Còn cả phận nữa, sự thật, Triệu gia chấp nhận con dâu gia thế gì ?
– Mình sẽ cố gắng gần gũi . Nếu đến lúc đó còn chẳng cảm giác gì với , vẫn chọn Tống Thiệu Vân thì cần gì cưỡng ép , sẽ chỉ khiến tất cả đều đau khổ mà thôi. chỉ cần chút cảm giác với , chỉ là một chút thôi thì sẽ sự thật cho . Về vấn đề phận, cũng để trong lòng, chỉ cần Hi Thành yêu thì nhất định sẽ cố gắng để cho hai ông bà chấp nhận
Tiểu Mạt vẫn cảm thấy như :
– Nếu Hi Thành thực sự chọn Tống Thiệu Vân thì sẽ thể ở bên Thế Duy . Thế Duy là do vất vả m.a.n.g t.h.a.i sinh , bỏ ?
– Nếu Hi Thành thực sự tình cảm với , cứ cố ép nhận, đúng, thể nhân lúc vẫn còn tình cảm với Thiệu Lâm mà trở bên , thể để Thế Duy gọi là nhưng Tiểu Mạt , vẻ ngoài của phụ nữ vẫn vị trí quan trọng trong mắt đàn ông. Nếu thực sự thích thế , về cũng sẽ chẳng vui vẻ, Thế Duy thì ? Đầu tiên, một giống trở thành nó, đó nó phát hiện cha tình cảm, quan hệ , lúc nào cũng thể ly hồn thì là cho nó ? Mình thà là một cô mà Thế Duy thích, giữ quan hệ thiết với nó còn hơn để nó chịu khổ
Tiểu Mạt Chu Thiến đầy đau lòng:
– Thiến Thiến, khổ , lúc nào cũng gặp điều bất trắc?
Chu Thiến :
– Cậu như là nữ chính trong phim Hàn bằng. Mình gì mà khổ? Rõ ràng gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ mà vẫn sống, còn đổi sang cuộc sống khác, gặp Hi Thành, sống thật hạnh phúc, còn sinh Thế Duy đáng yêu như . Rõ ràng b.ắ.n c.h.ế.t, cả đời chẳng còn thể gặp Hi Thành nữa nhưng ông trời vẫn cho cơ hội nữa, để trở bên Hi Thành. Mạng của lắm, hâm mộ mới đúng chứ
Mắt Tiểu Mạt đỏ lên, lẩm bẩm :
– Thiến Thiến ngốc nghếch, đúng là đại ngốc, cái đó gọi là …
Chu Thiến khẽ dựa đầu vai Tiểu Mạt:
– Nói thật, thể cái gì cũng dựa ông trời, một việc do chính tranh thủ, cố gắng. Tiểu Mạt, tính đó, cái gì thuộc về tuyệt đối buông tay nhưng cái gì của thì cũng chẳng cưỡng cầu
Tiểu Mạt cũng dựa đầu đầu cô, nhẹ nhàng :
– Thiến Thiến, nếu mà thể hạnh phúc thì ông trời đúng là quá bất công