– Cũng khó trách, đều thương thằng bé chào đời mất . Hơn nữa Duy Duy còn là cháu trưởng của Triệu gia, đáng yêu như thế. Triệu phu nhân lúc nào cũng coi thằng bé là bảo bối, cứ gặp là nhắc. Triệu Hi Thành càng chẳng cần , bắt quỳ xuống ngựa cho con cưỡi cũng chứ đừng chuyện khác
– Cứ cưng chiều như chẳng sẽ khiến Thế Duy sinh hư ? Lòng Chu Thiến chút bất an
Tiểu Mạt vỗ vỗ vai cô:
– Đừng lo, giờ Thế Duy đáng yêu lắm
Vậy còn ? Chờ con dần lớn lên, thể gió gió mưa mưa, chẳng là sẽ phát triển theo hướng ăn chơi trác táng?
Đây chính vấn đề lớn…… Chu Thiến nhíu mày.
giờ cô thể gì? Ngay cả Triệu gia cũng là nhờ Tiểu Mạt giúp…
Lòng Chu Thiến buồn, Tiểu Mạt cũng hiểu tâm tình của cô nhưng chuyện cô cũng chẳng cách nào, chỉ thể vỗ vai Chu Thiến mà an ủi
Hai đến Triệu gia
Khác hẳn với hôm qua chặn ở ngoài cổng, bảo vệ thấy Tiểu Mạt thì vội mở cửa chào hỏi:
– Lâm tiểu thư, hôm nay đến thăm tiểu thiếu gia !
Tiểu Mạt cũng chào hỏi bảo vệ
Bảo vệ thấy Chu Thiến, nhận cô thì :
– Thì tiểu thư đây là bạn của Lâm tiểu thư. Hôm qua ngại quá, thái độ , đừng quá so đo
Chu Thiến lắc đầu
Hai cổng, xuyên qua sân cỏ, lúc sắp phòng khách thì một trận ồn ào từ hoa viên truyền tới
Tiểu Mạt cẩn thận :
– Duy Duy và hầu chắc chơi trò cảnh sát bắt trộm, nào, dẫn qua xem
Chu Thiến thấy tiếng gào non nớt của một đứa trẻ trong những âm thanh hỗn loạn đó thì đây chính là tiếng của Thế Duy lòng khỏi nóng lên, vội bước về phía hoa viên. Tiểu Mạt cô vội vã như thì mỉm cũng theo
Vừa tới gần hậu hoa viên, còn vững thì một cục gì đen nhánh nhằm thẳng về phía . Theo bản năng, Chu Thiến né , đó Tiểu Mạt hét lớn. Chu Thiến , quần áo trắng tinh của Tiểu Mạt một cục bùn ném lên. Vẻ mặt Tiểu Mạt cau mà cúi đầu quần áo dính bùn. Sau đó, một giọng non nớt truyền tới:
– Hay quá! Trúng
Nói còn rõ ràng nhưng vẫn thể hiểu ý của bé
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-nha-hao-mon/chuong-289.html.]
Lòng Chu Thiến động, theo tiếng , chỉ thấy 7,8 hầu chân tay luống cuống ở đó hai , quần áo ai nấy cũng đầy bùn. Mà một bé đáng yêu từ phía , tay đen ngòm, đôi mắt to tròn ngây thơ mở to mắt cô, ánh mắt đầy sự tò mò, bé ngây ngô hỏi:
– Cô là ai?
Chu Thiến mắt đây chính là cục cưng Thế Duy m.a.n.g t.h.a.i chín tháng mười ngày, bé mặt, so với trong bức ảnh thì vẻ lớn hơn nhiều. Làn da bé sáng hồng như da Thiệu Lâm, nhưng đôi mắt đen nhánh giống Hi Thành hơn. Cậu bé mặc áo ở nhà kẻ caro, n.g.ự.c buộc yếm màu xanh và quần màu xanh thêu chữ hỉ. Nhìn trông vô cùng đáng yêu, đáng yêu đến độ Chu Thiến hận thể lập tức qua mà ôm lấy nhóc lòng, cô sợ Thế Duy sợ nên dù kích động cỡ nào cũng dám gì
Cô cứ đó mà Thế Duy chăm chú, trong mắt ngập tràn tình yêu thương
Tiểu Thế Duy cũng yên lặng Chu Thiến chớp mắt. Mãi , Chu Thiến hỏi nhóc:
– Vì lúc đó như ?
Thế Duy nghĩ nghĩ :
– Vì con thích
Tiểu Mạt thấy bọn họ như thì khỏi buồn , tới xổm bên cạnh Thế Duy:
– Duy Duy, con ngoan, con bẩn quần áo của nuôi! Mẹ nuôi mua nhiều đồ chơi cho con, nhưng giờ cho con nữa
Lúc Tiểu Thế Duy mới để ý đến cây kiếm lớn tay Chu Thiến, đôi mắt to đáng yêu lập tức tỏ vẻ thèm
Chu Thiến thấy nhóc như thế thì vội cầm lấy thanh kiếm đưa cho bé, hồn nhiên quên chính mới là thể chiều hư trẻ con. Tiểu Mạt mà miệng giật giật.
Thế Duy đón lấy thanh kiếm, lập tức hoan hô đó đến bên Tiểu Mạt, hôn chụt lên má cô :
– Thơm một cái là hết đau ngay!
Nhìn thấy nhóc đáng yêu như , Tiểu Mạt cũng thơm bé một cái thật kêu khiến Chu Thiến hâm mộ vô cùng. Cô nhịn cũng xổm xuống, nhẹ nhàng với Thế Duy:
– Thế Duy, dì mua kiếm lớn cho con, dì cũng thơm
Cô nhóc đầy chờ đợi
Tiểu Thế Duy như do dự hồi lâu, mắt to chớp chớp, đang lúc Chu Thiến sắp thất vọng thì bé đột nhiên chạy lòng cô, đó thơm lên má cô một cái thật kêu
Rốt cuộc Chu Thiến nhịn mà ôm bé thật c.h.ặ.t như thể lấy vật báu, mắt cũng nóng bừng
Thân nho nhỏ mềm mại vẫn còn thơm mùi sữa ùa lòng cô, đây chính là bảo bối mà cô yêu thương nhất
lúc , phía vang lên một tiếng quen thuộc, trầm thấp, hùng hậu, giọng xuất hiện trong những giấc mơ hàng đêm của cô
– Thế Duy, đang gì thế?