Vợ Ngốc Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Theo Không Gian Phúc Vận - Chương 390: Đứa Con Gái Đi Lạc

Cập nhật lúc: 2026-03-30 21:08:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ông Từ, nãy lau cho Kiều Kiều, thấy vết bớt hồ lô nhỏ lưng con bé.”

 

“Cái gì?”

 

“Vết bớt hồ lô nhỏ, ngay lưng Kiều Kiều, chỗ !”

 

Nhiêu Phương chỉ phía vai trái: “Ngay chỗ , vị trí giống hệt con gái chúng , màu sắc cũng giống hệt, chỉ là to hơn hồi bé một chút thôi, hướng miệng hồ lô cũng giống ! tuyệt đối nhầm!”

 

Nhiêu Phương bịt miệng nức nở, Từ Nhất Mã ôm vợ lòng.

 

Đầu óc ông m.ô.n.g lung.

 

Vết bớt Kiều Kiều, giống hệt con gái.

 

Sao thể giống chứ?

 

Không thể nào...

 

Nhiêu Phương nắm c.h.ặ.t t.a.y Từ Nhất Mã: “Ông Từ, ông xem con bé là con gái chúng ? Cùng xuyên đến đây giống tiểu Huân?”

 

“Chuyện ...”

 

Ông cũng trả lời .

 

Chuyện hoang đường xảy quá nhiều, rơi xuống đầu họ cũng gì lạ.

 

mà, chỉ dựa một vết bớt hồ lô, khẳng định Hàn Kiều Kiều là con gái kiếp của họ, lời bằng chứng, mở miệng thế nào đây?

 

Hơn nữa, cho dù thật sự là , bản Kiều Kiều cũng nhớ những chuyện đó, bây giờ là con gái của lão Tôn.

 

Giấy chứng nhận thử m.á.u cũng vô dụng.

 

“Ông Từ, chúng đây? Có nên với Kiều Kiều ?”

 

“Con bé mới sinh con, bây giờ vẫn cữ, chúng chuyện với con bé cũng . Dù cũng chỗ nào để kiểm chứng, tạo gánh nặng tâm lý cho con bé để mầm bệnh càng , đúng .”

 

Nhiêu Phương gật đầu.

 

Ở cữ tĩnh dưỡng, Kiều Kiều sinh non, nhất định dưỡng sức cho mới .

 

Từ Nhất Mã nắm tay Nhiêu Phương : “Bà cũng đừng nữa, dù quan hệ của chúng với Kiều Kiều cũng chẳng khác gì con ruột, con bé chẳng cũng nhận Thái Huân trai nuôi .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vo-ngoc-trong-sinh-thap-nien-70-mang-theo-khong-gian-phuc-van/chuong-390-dua-con-gai-di-lac.html.]

 

“Anh trai nuôi và ruột vẫn chút khác biệt.”

 

“Mặc kệ khác , chỉ cần bọn trẻ sống , chúng cứ chuyện với tiểu Huân , hỏi xem ý kiến của nó thế nào tính tiếp ?”

 

Nhiêu Phương gật đầu, Từ Nhất Mã đỡ bà dậy, hai dìu bắt xe về nhà.

 

Thái Huân đến hơn mười giờ tối mới về, nhà định nấu chút mì ăn.

 

Vào nhà cảm thấy khí chút đúng.

 

Anh cầm hai cái bánh mì nhỏ bước : “Sao thế? Không khí hôm nay lạ ? Xảy chuyện gì ?”

 

“Tiểu Huân, con thấy Kiều Kiều thế nào?”

 

Nhiêu Phương đột nhiên hỏi , Thái Huân ngượng ngùng : “Mẹ gì thế! Kiều Kiều ba con , con còn thể thấy cô thế nào nữa.”

 

“Cái thằng nhóc thối chẳng đắn chút nào! Bố đang hỏi con, nếu Kiều Kiều em gái con, con thấy ?”

 

Thái Huân càng hiểu mô tê gì.

 

Hàn Kiều Kiều bây giờ cũng là em gái mà, mà.

 

Thái Huân vẻ mặt ngơ ngác.

 

Nhiêu Phương nửa ngày cũng rõ ràng, Từ Nhất Mã gọi một góc, kể tóm tắt sự việc cho .

 

Thái Huân chợt nhớ gian lấy đồ.

 

Lần đó Cố Nhược chặn ở ngoài, còn từng gặp lực cản nào.

 

Lúc đó Thái Huân để tâm, bây giờ nghĩ , lẽ thật sự liên quan.

 

“Kiều Kiều đây em sống trong cô nhi viện, con cũng hỏi kỹ là cô nhi viện nào, còn đồ vật gì, là để con hỏi thử , nếu manh mối khớp , chúng hẵng chuyện với em !”

 

“Thực quan hệ của chúng cũng chẳng khác gì ruột thịt, chỉ là để hai yên tâm thôi, nhận cũng chỉ thể gọi là bố nuôi, nếu bên chỗ chú Tôn ăn thế nào? Chúng cũng giải thích .”

 

“Mẹ, thấy đúng ?”

 

Nhiêu Phương cụp mắt xuống, khẽ gật đầu.

 

 

Loading...