Vợ Ngốc Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Theo Không Gian Phúc Vận - Chương 35: Ôm Thẩm Quân Sơn Nghe Oán Trách
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:05:39
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhân viên và đầu bếp đều chạy bưng thức ăn, đầu bếp nếm thử một ngụm nước sốt, liền khen ngợi Hàn Kiều Kiều ngớt.
Hàn Kiều Kiều thấy Thẩm Quân Sơn ở cửa, cô bỏ mặc đầu bếp chạy đến bên cạnh Thẩm Quân Sơn: “Còn đến năm giờ mà, đến sớm thế?”
Thẩm Quân Sơn bộ dạng mồ hôi nhễ nhại của cô, trầm mặc một lát : “Em vất vả .”
Hàn Kiều Kiều sửng sốt, lập tức hiểu bộ dạng của nhếch nhác: “Bên cạnh lò lửa nóng, em đổ chút mồ hôi, em phía lấy chút nước rửa mặt , lát nữa em đón A Phóng qua đây , cứ phòng bao .”
Thẩm Quân Sơn kéo tay cô : “Anh với giáo viên của A Phóng , lát nữa em tự qua đây.”
“Tự qua đây ? Cũng , em phía rửa mặt .”
Ánh mắt nhân viên bây giờ Hàn Kiều Kiều, cứ như thấy Bồ Tát sống .
Nghe thấy cô rửa mặt, còn xách nước nóng pha cho cô một chút, tìm cho cô một miếng vải bông sạch sẽ để lau mặt.
Đầu bếp cũng theo, sáp gần cô : “Cô bé, trù nghệ tồi nha, học ở ?”
“Hồi nhỏ cháu xem .” Cô bắt đầu hươu vượn, dù cũng ai truy cứu, càng cách nào kiểm chứng.
Đầu bếp ha hả bưng cho cô: “Cô bé, bây giờ cháu đang ở đơn vị nào? Một tháng lương bao nhiêu tiền? Có đến chỗ chúng việc , phúc lợi đãi ngộ của tiệm cơm quốc doanh chúng đấy.”
Hàn Kiều Kiều huyện thành chỉ hai tiệm ăn, bình thường các đơn vị và nhà máy tiệc tùng hoạt động, đều sẽ đặt cơm ở tiệm cơm quốc doanh, cho nên ở đây lo lợi nhuận, còn thể mang cơm mang thức ăn về nhà, là một công việc béo bở.
mùi vị ngon, cũng sẽ cấp phê bình, qua nhiều , mặt cũng giữ thể diện.
Hàn Kiều Kiều thì ghét nấu ăn, nhưng cô thích đổ mồ hôi, càng thích lò lửa lớn thiêu đốt.
Sắp đến những ngày nóng nhất của mùa hè , cô mỗi xuất hiện mặt Thẩm Quân Sơn đều ướt sũng dính dớp.
“Không , chồng cháu kiếm đủ cho cháu tiêu .”
Lúc nãy Trần đầu bếp thấy Thẩm Quân Sơn, liếc mắt một cái nhận .
Trần đầu bếp cũng chút chuyện nhà bọn họ, vội vàng : “Đàn ông cũng bằng trong túi , huống hồ cảnh của Thẩm phó bộ còn đặc biệt, cháu kiếm chút tiền, để cảm thấy hai là môn đăng hộ đối ?”
Hàn Kiều Kiều nhíu mày, vì Thẩm Quân Sơn đối xử với cô , cô gian trong tay, lo ăn mặc chi tiêu, còn thể nhờ em Cường T.ử giúp cô bán đồ đổi lấy tiền.
những đồng tiền thể đường đường chính chính, chỉ thể lén lút dùng.
Tiệm cơm quốc doanh thì khác, thể phát lương, đến lúc đó cô công khai một chuyến, là thể quang minh chính đại dùng tiền .
Trần đầu bếp thấy cô động lòng, lập tức bồi thêm: “Cũng bắt cháu nhiều, một ngày hai món, một tháng mười hai đồng, còn thể mang thức ăn về.”
“… cháu học mà, đến lúc đó cháu kiếm tiền sẽ cản trở việc học của cháu.”
“Sắp nghỉ hè , học cũng đợi đến tháng chín chứ, cứ coi như cháu nhân viên tạm thời ? Sáng mười giờ đến là .”
Hàn Kiều Kiều cảm thấy điều kiện cũng tồi, nhưng cô cũng lập tức trả lời, đồng ý quá dễ dàng sẽ khiến nắm thóp.
Hàn Kiều Kiều : “Để cháu suy nghĩ thêm trả lời các chú nhé.”
“Được, cháu nhanh lên nhé, chúng mong cháu đến đấy.”
Trần đầu bếp và Châu cửa hàng trưởng ha hả cô rời khỏi phòng bếp, Trần đầu bếp thắc mắc hỏi: “Trước đây con bé là kẻ ngốc, thấy con bé ngốc ?”
Châu cửa hàng trưởng: “Hừ, nếu đây là kẻ ngốc, thì là con lừa!”
…
Hàn Kiều Kiều bước khỏi nhà bếp đến phòng bao.
Nói là phòng bao, thực chất chỉ là một căn phòng riêng biệt, ngay cả cánh cửa cũng , chỉ treo một nửa tấm rèm khung cửa để che khuất tầm bên trong phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-ngoc-trong-sinh-thap-nien-70-mang-theo-khong-gian-phuc-van/chuong-35-om-tham-quan-son-nghe-oan-trach.html.]
Hàn Kiều Kiều dáng nhỏ nhắn, cúi đầu chui là .
Thẩm Quân Sơn vội vàng dậy kéo ghế : “Em vất vả .”
“Anh hai đấy! Nếm thử món ba ba em nấu , hôm nay lúc thịt nó em sợ c.h.ế.t khiếp, mất bao nhiêu thời gian đấy.”
Hàn Kiều Kiều gắp một miếng thịt nhỏ thổi thổi, đưa đến bên miệng : “Có cho chút ớt, nhiều , nếm thử xem.”
Thẩm Quân Sơn tự nhiên, lén lút cúi bên ngoài, nhân lúc ai lập tức ăn luôn.
Hàn Kiều Kiều hưng phấn : “Ngon ?”
“Ừm ừm, ngon! Kiều Kiều, tay nghề của em thật giỏi.”
“Em là ai chứ, chỉ cần là thứ em thích, học cái gì giống cái đó! Sau nếu em học, chắc chắn cũng là đầu khối, chừng còn là thủ khoa thành phố đấy, tin ?”
Khóe miệng Thẩm Quân Sơn khẽ nhếch lên, dáng vẻ tự tin khó hiểu của cô, mà chút đồng tình với lời hoang đường của cô.
“Chồng ơi!” Hàn Kiều Kiều sáp tới ôm lấy cổ : “Học kỳ , em học, ?”
Thẩm Quân Sơn lên tiếng, nụ cứng đờ.
Cô ôm c.h.ặ.t hơn một chút: “Em cũng trải nghiệm cuộc sống cấp ba, nếu cảm thấy thích hợp, em thể bắt đầu từ trường bổ túc ban đêm .”
Thẩm Quân Sơn còn kịp trả lời, Chung Thuận c.h.ử.i rủa từ bên ngoài bước : “Anh, và bọn họ thật sự là họ hàng ? Sao khác biệt lớn thế? Hai … Hàn Kiều Kiều cái đồ hổ nhà cô, buông !”
Chung Thuận đóng cửa, hoảng hốt tìm nửa ngày thấy cửa , dang hai tay dùng hình che chắn bên ngoài.
Hàn Kiều Kiều coi là kẻ bại hoại đạo đức bắt cũng , nhưng thể để của coi là lưu manh bắt .
Chung Thuận tức giận run rẩy: “Hàn Kiều Kiều, da mặt cô dày thế hả! Thanh thiên bạch nhật, cô gì?”
Hàn Kiều Kiều: “ ôm chồng , hai chúng là vợ chồng, ôm thì phạm pháp ?”
Chung Thuận nhất thời nghẹn họng: “Cũng, cũng phạm pháp, nhưng để khác thấy , cô buông cho , đàng hoàng !”
Hàn Kiều Kiều tình nguyện buông Thẩm Quân Sơn , theo trí nhớ của cô, quan hệ của Chung Thuận và Thẩm Quân Sơn cực kỳ , chỉ cần Thẩm Quân Sơn , Chung Thuận tuyệt đối theo, còn chủ động giúp đỡ, chỗ nào cũng nghĩ cho Thẩm Quân Sơn.
So với em Thẩm Kim Bảo, Chung Thuận càng giống em trai của Thẩm Quân Sơn hơn.
Hàn Kiều Kiều chính là nể điểm mới cho Chung Thuận thể diện, ngoan ngoãn bên tay trái Thẩm Quân Sơn: “Buổi chiều đưa bọn họ đến nhà nghỉ, dẫn đến ăn cơm ?”
“Đừng nhắc nữa!”
Chung Thuận uống ực hai cốc đá, oán trách: “Đến nhà nghỉ, thuê hai phòng nhất, ba bọn họ mà mặt khác từ đầu đến chân xỉa xói một trận, nhân lúc khác chú ý ngay cả ga trải giường cũng gói ghém , khăng khăng trải giường cho bọn họ! Đây là đồ của nhà nước, suýt chút nữa đưa bọn họ đến đồn công an !”
Thẩm Quân Sơn nhíu c.h.ặ.t mày, thấy Hàn Kiều Kiều ở bên cạnh trộm, bất đắc dĩ thở dài.
“Cậu vất vả , lát nữa xin bọn họ.”
“Chút chuyện thể để , giải quyết xong hết ! mà, đưa đến cửa tiệm cơm, cái thằng nhóc thối đó đòi mua t.h.u.ố.c lá, ồn chịu nổi, để bọn họ .”
Hàn Kiều Kiều tò mò: “Thẩm Kim Bảo đến mười tám tuổi mà, hút t.h.u.ố.c, hơn nữa còn dùng tem phiếu để đổi, lấy t.h.u.ố.c lá cuộn?”
“Đương nhiên là cho , nếu thì lấy từ ?”
Chung Thuận càng nghĩ càng tức, tiếc t.h.u.ố.c lá cuộn, bởi vì và bố đều hút t.h.u.ố.c, tích trữ một chút cũng chỉ là để Tết mua vài bao tiếp khách thôi.
thái độ của ba đó, thật sự khiến thoải mái.
Nếu là họ hàng của , sớm đ.á.n.h !