Vợ Ngốc Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Theo Không Gian Phúc Vận - Chương 296: Chấn Động Tôn Thiến Thiến Ba Trăm Năm
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:12:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt Tôn Thiến Thiến đau rát.
Cô c.ắ.n môi kêu lên: “Nếu tại Thẩm Quân Sơn, Cố Lượng cũng sẽ c.h.ế.t.”
“Đánh rắm!”
Hàn Kiều Kiều ưỡn bụng, húc Tôn Thiến Thiến văng xa nửa mét.
“Cố Lượng c.h.ế.t như thế nào, trong lòng đều rõ, nếu cô vuốt ngọn nguồn nguyên nhân kết quả một nữa, thì tìm Cố Nhu , đừng chướng mắt mặt .”
Tôn Văn lạnh lùng ngẩng đầu chằm chằm cô . Vương Nhụy cũng mang vẻ mặt hổ báo chằm chằm Tôn Thiến Thiến.
Cô bé ngọn nguồn sự việc, nhưng cô bé tin mắt của .
Chuyện chắc chắn là vấn đề của Kiều Kiều.
Tôn Thiến Thiến cảm thấy lưng lờ mờ truyền đến ánh sáng lạnh lẽo, cô nghiêng đầu, thấy Ngôn Hàm đang ở cổng lớn.
Vốn dĩ Ngôn Hàm định , nhưng thấy Tôn Thiến Thiến, bà dừng bước quan sát một lúc.
Trong lòng Tôn Thiến Thiến sợ hãi Ngôn Hàm, bà chằm chằm, liền dám những lời oán trách Thẩm Quân Sơn nữa.
Cô tủi : “Cố Lượng quá đáng thương, lúc sống chịu nhiều đau khổ như , bây giờ c.h.ế.t còn thể tổ chức vẻ vang một chút, Hàn Kiều Kiều, cô thể để một cách thể diện hơn ?”
“Cô buồn thật đấy!”
Hàn Kiều Kiều cạn lời: “Chúng với đều quan hệ gì, còn túc trực bên linh cữu, cúng cơm, tiệc rượu cho , còn thắp hương dập đầu cho . Lúc còn sống cũng từng hưởng một chén của , c.h.ế.t còn cúng bao nhiêu chén, chúng để thể diện chỗ nào?”
“Cô khách sạn tồi, chỉ vì nó là 4 ? Sao nào, nhất định tổ chức ở khách sạn 5 mới tính là cao cấp ?”
“Cô xem các món ăn thực đơn , tôm sú, chân giò, thịt khâu nhục, món nào là đồ rẻ tiền ?”
“ nhận một đồng nào của nhà họ Cố, cô cũng cho một cắc nào, cô tư cách gì mà chỉ trích chúng tổ chức mặt ? Có bản lĩnh thì cô bỏ vài vạn đây, chúng sẽ bày tiệc rồng rắn lên mây cho , luôn bảy ngày tiệc rượu!”
“ cho rõ, hầu hạ lâu như , là phụ nữ thai, cần nghỉ ngơi.”
Hàn Kiều Kiều phịch xuống, chiếc ghế rung lên ba cái.
Trong tay Tôn Thiến Thiến gì tiền chứ.
Bình thường cùng bạn học thầy cô ăn uống chơi bời, cộng thêm mua quần áo mua đồ xa xỉ.
Hai ngàn tệ một tháng của cô những giữ , thậm chí còn thấu chi.
Tôn Văn cũng tính tiền tiết kiệm trong tay cô .
Tôn Văn bồi thêm một nhát d.a.o: “Bản cô thu đủ chi , bỏ tiền thì đừng thêm phiền phức.”
“Tiểu Văn, Cố Lượng dù cũng quen chúng lâu như , cũng từng chuyện gì với em, chị hy vọng em thể đối xử công bằng.”
“Anh đúng là từng chuyện gì với em, nhưng cũng từng chuyện với em, em với cũng quan hệ gì, cũng túc trực bên linh cữu . vì nể mặt rể, em vẫn đồng ý tổ chức tang lễ cho Cố Lượng ở nhà. Em đều thỏa hiệp , tại chị thể hiểu chuyện một chút.”
Tôn Thiến Thiến sững sờ.
Tôn Văn cô hiểu chuyện...
Đầu óc cô ong ong.
Tôn Văn : “Chúng bỏ ba vạn để chọn đất khắc bia cho , chị còn thế nào nữa? Phá nhà xây cho một phòng đơn ?”
“Nhà họ Cố mộ tổ mà! Các cho mộ tổ, để khác Cố Lượng thế nào! Đây chẳng là để c.h.ế.t còn c.h.ử.i bới lưng ?”
Vốn dĩ sẽ c.h.ử.i bới lưng mà!
Hàn Kiều Kiều đảo mắt một cái thật lớn.
Vương Nhụy lập tức cảm thấy quen mắt, giống hệt lúc tên khốn đảo mắt!
Hàn Kiều Kiều chú ý tới ánh mắt của Vương Nhụy.
Cô trào phúng: “Mộ tổ nhà họ Cố ở quê, hỏa táng thành tro cốt đưa về đó cũng mất hai ba ngày, cô chôn cất ở thành phố, là đưa về quê?”
“Tôn Thiến Thiến, cô đừng nghĩ một đằng một nẻo, những chuyện chúng đều bàn bạc với Cố lão gia t.ử , cảm thấy vẫn nên thứ đơn giản thì hơn.”
“Hơn nữa vợ nguyên phối của lão gia t.ử cũng chôn cất ở đó, mộ của Cố Lượng cách bà xa. Lão gia t.ử trăm tuổi sẽ hợp táng cùng vợ, còn hàng xóm với Cố Lượng. Vị trí sắp xếp cho .”
Trong lòng Tôn Thiến Thiến hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Cố Thần thiên vị, trong mắt chỉ Thẩm Quân Sơn, đều quan tâm đến sống c.h.ế.t của Cố Lượng, ông thể sắp xếp hậu sự cho Cố Lượng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-ngoc-trong-sinh-thap-nien-70-mang-theo-khong-gian-phuc-van/chuong-296-chan-dong-ton-thien-thien-ba-tram-nam.html.]
Chỉ quy mô tang lễ hiện tại, là thể lên tất cả !
Thiên vị! Vô sỉ!
Tôn Thiến Thiến hít sâu hai , lạnh lùng mỉa mai: “Không chỉ vì là giống nòi của Cố Hữu Tín ? Các liền đối xử với như ! Nếu là Thẩm Quân Sơn qua đời, các sẽ thứ đơn giản ?”
Hàn Kiều Kiều sầm mặt xuống: “Lời của cô là đơn thuần phát tiết cảm xúc, là trù ẻo chồng ?”
“Cô xem?”
Hàn Kiều Kiều lạnh: “Mạng chồng cứng lắm, đều tìm bắt cóc Cố Lượng tay tàn độc , vẫn đại nạn c.h.ế.t.”
“Tôn Thiến Thiến, cô nếu thể thì tự mà , thì im lặng chút . Chuyện của Cố Lượng chúng luôn giấu giếm cho , là cố kỵ Cố Hữu Tín và Cố Thần, cũng là nghĩa t.ử là nghĩa tận, để Cố Lượng khi c.h.ế.t còn xảy sóng gió.”
“ nếu cô để phận thật sự của , thì chúng cũng còn gì để , cô cứ tự nhiên.”
Tôn Thiến Thiến một là tiền, hai là dám ầm ĩ.
Đây chính là thất bại lớn nhất của cô .
Cô mơ cũng ngờ, ngày hôm nay.
Lúc cô tức giận đến phát run, Cố Nhu trở về.
Cố Nhu vẫn khá gần gũi với Tôn Thiến Thiến, cô bé lập tức chạy tới gọi: “Chị Thiến Thiến! Cuối cùng chị cũng về ! Em ngay mà, chị chắc chắn sẽ dùng sức trai em!”
“Tiểu Nhu?”
Tôn Thiến Thiến dường như thấy hy vọng.
Cô kéo Cố Nhu : “Tiểu Nhu, em mau tìm bọn họ tang lễ thể tổ chức như , quá sơ sài , trai em ở đó sẽ vui !”
“Hả...”
“Hả cái gì mà hả! Đó là ruột của em, em thể c.h.ế.t còn bắt nạt chứ!”
Cố Nhu mang vẻ mặt mờ mịt.
Tối hôm qua lúc bàn bạc chuyện tang lễ, Đường Song cố ý kéo cô bé theo cùng.
Cố Thần cũng kéo cô bé bên cạnh, từng chút từng chút bàn bạc chi tiết tang lễ với cô bé.
Mỗi quy trình và chi phí của tang lễ đều do cô bé xác nhận qua.
Cố Nhu : “Em thấy mà, gì cần điều chỉnh .”
“Rất ? Sơ sài như ? Ngay cả một tấm lụa cũng ! Anh trai em là sành điệu thể diện như , các ...”
Tôn Thiến Thiến xong liền nức nở;
Cố Nhu cũng .
Cô bé sốt ruột : “ di ngôn của trai em cũng thứ đơn giản, chỉ cần chọn một ngôi mộ phong cảnh một chút là , chúng tổ chức như coi là long trọng .”
“Anh trai em di ngôn?”
Tôn Thiến Thiến lau khô nước mắt, truy hỏi: “Anh trai em còn gì nữa ?”
“Nói nhiều chuyện sai trái, nhưng tình cảm dành cho bố và nhà là thật, chỉ nhận bố em là bố duy nhất.”
“Còn gì nữa?”
“Còn nữa, bảo em lời chị Kiều Kiều, thu liễm tính tình chăm chỉ học hành.”
Nghe lời ai?
Tôn Thiến Thiến tưởng ảo thính.
Cô ghé tai sát : “Em lời ai?”
“Chị Kiều Kiều.”
Lúc Cố Nhu đến thứ tư, Tôn Thiến Thiến mới hồn .
Cô dám tin về phía Hàn Kiều Kiều.
Hàn Kiều Kiều lật mí mắt: “Đừng , cũng dính vũng bùn .”