Vợ Ngốc Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Theo Không Gian Phúc Vận - Chương 225: Giữ Mẹ Hay Giữ Con, Lòng Bàn Tay Mu Bàn Tay Đều Đau

Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:10:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hàn Kiều Kiều ngây ngô: “He he, những thứ đều là đang nhớ, em cũng từng để ý.”

 

Thái Huân sắp tức c.h.ế.t .

 

Em gái thật tuyệt, kỳ kinh nguyệt của cũng nhớ, để chồng nhớ!

 

Thẩm Quân Sơn càng tuyệt hơn, nhớ cái cho vợ.

 

Người đàn ông vẫn thể kết giao nha.

 

Cả nhà đều nở nụ của những bà dì.

 

Hàn Kiều Kiều xoa xoa bụng : “Thảo nào dạo em luôn cảm thấy ăn nhiều, nhanh đói, còn cảm thấy thịt đều mọc lên bụng, xem, em cảm giác sai chứ!”

 

Thẩm Quân Sơn áp sát bụng cô: “Kỳ lạ, thật sự t.h.a.i ? Không thấy to lên, vẫn phẳng lì thế .”

 

Tôn Văn cẩn thận sờ bụng cô: “ , phẳng lì thế , bên trong thật sự ?”

 

Thái Huân nổi nữa.

 

“Hai đủ đấy! Bốn năm tháng bụng mới to lên, em mới bằng một cục thịt thừa nhỏ, thể mọc bụng ? Hai , đúng là đồ ngốc!”

 

Họ mắng cũng tức giận, vẫn đang .

 

Tôn Văn nghĩ đến trong bụng chị gái một sinh linh bé nhỏ, sẽ gọi , trong lòng liền thấy ấm áp.

 

Thẩm Quân Sơn nghĩ đến cái sinh linh nhỏ bé trong bụng , sẽ tranh giành vợ với , tâm trạng khá phức tạp.

 

Cả nhà đều chằm chằm bụng Hàn Kiều Kiều.

 

Đáy mắt lộ niềm vui sướng thể kìm nén.

 

Tôn Dũng kích động đến mức lắp bắp: “Có t.h.a.i ? Có t.h.a.i là chuyện mà! Nhà chúng sắp thêm , quá!”

 

Đường Song gật đầu, nghẹn ngào: “Mẹ , đây là chuyện , thật .”

 

Bà càng càng suy sụp, nước mắt từng hạt lớn rơi xuống.

 

Tôn Dũng sốt ruột: “Sao ? Mang t.h.a.i là chuyện mà, vui quá hóa ?”

 

Hàn Kiều Kiều thấy dáng vẻ của Đường Song, lý trí chợt chiếm thế thượng phong.

 

Hàn Kiều Kiều: “Hay là… chúng tạm thời đừng giữ đứa bé , Quân Sơn…”

 

Thẩm Quân Sơn sững sờ.

 

Vừa còn đang nghĩ, nếu sinh con trai tranh giành vợ với thì , sinh con gái cưng chiều thế nào.

 

Bây giờ cần nữa!

 

Thẩm Quân Sơn sự xung kích của hai thái cực, thần sắc cũng khiến khó nắm bắt.

 

Tôn Dũng sốt ruột: “Không cần gì? Đã m.a.n.g t.h.a.i thì sinh , nhà chúng nuôi nổi, con sinh mười đứa tám đứa bố đều thể nuôi cho con, cần con bỏ một đồng nào!”

 

Hàn Kiều Kiều chọc .

 

Đây là ước mơ của bao nhiêu ở thế giới hiện đại nha.

 

Đáng tiếc…

 

Hàn Kiều Kiều xoa xoa bụng.

 

Tôn Văn cụp mắt xuống: “Chị, sinh .”

 

Hàn Kiều Kiều nắm lấy tay : “Năm chị thi đại học, bây giờ là thời điểm để sinh con, đợi học năm hai năm ba, hoặc khi nghiệp sinh cũng mà, Quân Sơn, xem.”

 

Tôn Dũng càng sốt ruột hơn: “Con hỏi gì! Con đừng tưởng cái gì cũng theo con, con liền thể bậy nhé! Cái nhà Thẩm Quân Sơn tính, ông đây mới tính!”

 

“Con sinh chúng nuôi, bố thuê nuôi cũng , con học thì cứ học, cản trở gì cả!”

 

“Hơn nữa phá t.h.a.i cho cơ thể, bản con cũng chịu thiệt thòi! Tiểu Song, , hai một câu chứ.”

 

Ngôn Hàm và Đường Song đều lên tiếng.

 

Trong lòng Thẩm Quân Sơn tin Hàn Kiều Kiều là như .

 

Vì việc học, vì sự nghiệp…

 

Cái cớ hoang đường như , tin.

 

Thẩm Quân Sơn ôm lấy cô, cằm nhẹ nhàng cọ xát hõm cổ cô, từ đầu đến cuối một lời nào.

 

Hàn Kiều Kiều cũng rúc trong lòng .

 

sự giằng xé trong lòng Thẩm Quân Sơn, Hàn Kiều Kiều ép .

 

Thẩm Quân Sơn cũng , quyết định cô đưa thể đổi.

 

Hai giống như đang sự giãy giụa và từ biệt cuối cùng, bầu khí càng trở nên kỳ dị…

 

Tôn Dũng thấy đều lời nào, chỉ một ông sốt ruột nhảy dựng lên tại chỗ.

 

“Mọi một câu chứ! Mau khuyên nhủ ! Mẹ!”

 

Ngôn Hàm xua xua tay: “Thôi, để , Kiều Kiều giữ đứa bé là vì hiến tủy cho Tiểu Văn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vo-ngoc-trong-sinh-thap-nien-70-mang-theo-khong-gian-phuc-van/chuong-225-giu-me-hay-giu-con-long-ban-tay-mu-ban-tay-deu-dau.html.]

 

“Bà nội!”

 

Hàn Kiều Kiều toạc , để trong lòng em trai gánh nặng.

 

Tôn Văn cũng ngốc.

 

Lúc cô mở miệng, tâm tư của Hàn Kiều Kiều .

 

Tôn Văn: “Chị, đừng phá thai, sinh , em còn nó gọi em là nữa.”

 

Tôn Dũng ngớ : “Mang thai, thì liên quan gì đến tủy xương của Tiểu Văn?”

 

Ngôn Hàm mắng: “Con đúng là một khúc gỗ! Ở nhà lâu như , vợ con đây cũng là bác sĩ, !”

 

Đường Song lau nước mắt : “Phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i thể hiến tủy, tổn thương đối với cả và con đều là thể vãn hồi, Kiều Kiều…”

 

Đứa trẻ đến đúng lúc.

 

Câu xuất hiện trong đầu Đường Song.

 

thể miệng.

 

Mỗi một đứa trẻ đều là ân tứ, bất kể là đến để báo ân , đều là khúc ruột của cha .

 

Trong thâm tâm Đường Song cũng mong chờ đứa trẻ chào đời, nhưng tại cứ là lúc !

 

Thái Huân là hiện đại, đối với những chuyện cũng sự hiểu nhất định.

 

Anh và Tôn Quyền đoán .

 

Thái Huân : “Hai cũng thật là, kẹt đúng cái thời điểm mấu chốt .”

 

Hàn Kiều Kiều tủi : “Em ba bốn là trúng , nhiều kết hôn mấy năm mới t.h.a.i mà…”

 

Cô ngẩng đầu thấy khuôn mặt trai của Thẩm Quân Sơn, trong lòng sinh một cỗ tức giận.

 

Hung hăng véo má .

 

“Đều tại , gì mà hiệu suất cao thế!”

 

Thẩm Quân Sơn: “… Anh sai , cố gắng hiệu suất thấp một chút.”

 

Thái Huân yếu ớt vỗ vỗ trán.

 

Đây là vớ hai kẻ ngốc !

 

Tôn Dũng: “Vậy, thì sinh , sinh xong phẫu thuật cho Tiểu Văn chẳng !”

 

Ngôn Hàm: “Vấn đề ở chỗ, Tiểu Văn thể đợi .”

 

Hách Tâm Đồng : “Tình hình của Tiểu Văn dạo khá định, nhưng tình trạng của cũng , sợ xảy chuyện… cũng thể vượt qua mười tháng .”

 

Tôn Dũng ngây tại chỗ, nhất thời nên lời.

 

Một bên là con trai, một bên là cháu ngoại.

 

Hai mạng đều là mạng , còn đều là khúc ruột của ông.

 

Tôn Dũng vò đầu bứt tai, ảo não xổm xuống đ.ấ.m đầu: “Mẹ kiếp tao tác dụng gì chứ, quan thì tác dụng gì!”

 

Đường Song ôm lấy ông, cảm nhận chồng đang nức nở trong lòng .

 

Lúc , Đường Song ngược tỏ kiên cường hơn nhiều.

 

Bà an ủi Tôn Dũng: “Không , luôn sẽ cách, chúng tìm tiếp, còn mấy tháng nữa mà! Máu gấu trúc tuy quý giá, nhưng nhân dân cả nước đông như , chúng sàng lọc tiếp, luôn thể tương thích!”

 

mà…”

 

Tôn Dũng nghẹn ngào khó mở lời.

 

Nếu dễ tìm như , ông sớm tìm thấy .

 

Động viên bao nhiêu mối quan hệ, đến bây giờ vẫn tìm thấy tủy xương thể tương thích với con trai.

 

Bệnh nhân m.á.u trắng khác xác suất tương thích nếu ở mức 10%, thì xác suất của Tôn Văn đại khái ở mức 0.02%.

 

Quá khó!

 

Thái Huân: “Máu gấu trúc? Kiều Kiều và Tiểu Văn đều là m.á.u gấu trúc?”

 

Đường Song gật đầu: “Bố và ông nội đều là m.á.u gấu trúc, nhà chúng dòng m.á.u , nhưng đến đời thì đều theo . Vốn tưởng rằng sẽ còn m.á.u gấu trúc nữa, kết quả di truyền cách đời.”

 

Thái Huân về phía Hàn Kiều Kiều, ánh mắt kỳ lạ.

 

Hàn Kiều Kiều là cảm giác gì.

 

Cô cũng rảnh bận tâm đến Thái Huân.

 

Hàn Kiều Kiều vuốt ve lưng Tôn Dũng: “Bố, bố cũng đừng sốt ruột nữa, là chúng đợi thêm một tháng nữa, nếu một tháng nữa vẫn tin tức gì, con sẽ nạo thai.”

 

“Không !”

 

Mọi thu hút bởi giọng đột ngột vang lên, Đường Thải từ chui .

 

Bà vội vã lao đến mặt Hàn Kiều Kiều, gần như gầm thét: “Không ! Tuyệt đối !”

Loading...