Vợ Ngốc Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Theo Không Gian Phúc Vận - Chương 172: Tiểu Ca Ca Xinh Đẹp
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:08:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bỏ , ngày mốt mời về ăn cơm, để ! Khuôn mặt già nua của vẫn còn dùng một chút.”
“Bà nội, cháu thấy Kiều Kiều là một lợi hại, bao gồm cả phương diện tâm lý, bà cần quá lo lắng .”
Ngôn Hàm vỗ vỗ vai : “Làm khó cháu , phòng của cháu hôm qua bà dọn dẹp sạch sẽ , ăn tối tắm rửa xong thì nghỉ ngơi , bà nội sẽ nghĩ cách điều cháu về.”
Lần Tôn Quyền từ chối.
Sau Kiều Kiều trở về, Thẩm Quân Sơn cũng điều về, còn lý do gì để ở huyện thành nữa.
Làm cảnh sát là công việc thích, ở cũng giống .
Tôn Quyền ăn cơm xong tắm rửa, sân xem hai chậu xương rồng trồng, một chậu thế mà nở hoa .
Đây là trồng nửa năm khi rời , ngờ sống như .
“Anh… cả?”
“Thiến Thiến?”
Khoảnh khắc Tôn Quyền thấy Tôn Thiến Thiến chút kinh ngạc.
Từ nhỏ cô thiết với Tôn Quyền, vì là con nuôi, nên đối với luôn sự bài xích.
Bây giờ là con bế nhầm, cô nhất thời đối mặt với Tôn Quyền thế nào.
Cố Lượng : “Anh vợ, về lúc nào , cũng báo một tiếng.”
“À, hôm nay mới đến, ăn cơm xong, hai hẹn hò ?”
Cố Lượng: “Vâng, xem phim ạ, sớm vợ về, chúng em đổi ngày khác xem phim !”
“Không , một nhà những lời đó.”
Anh là em trai cùng cha khác của Thẩm Quân Sơn, Kiều Kiều là em gái , đúng là một nhà.
Tôn Quyền nhanh ch.óng sắp xếp các mối quan hệ: “Thiến Thiến, ngày mốt em gái sẽ về ăn cơm, em xem thời gian, nếu việc gì quan trọng, thì về cùng nhé.”
Trong lòng Tôn Thiến Thiến như kim đ.â.m nổ tung.
Nhanh như trở về …
Cố Lượng thấy vẻ mặt cô kỳ lạ, quan tâm hỏi: “Sao Thiến Thiến?”
“Không gì, A Lượng, thời gian còn sớm nữa, ngày mai em còn nộp báo cáo, xem…”
Tôn Thiến Thiến chuyện gia đình cho Cố Lượng .
Nhà họ Cố luôn cho rằng cô là thiên kim tiểu thư hòn ngọc trong tay nhà họ Tôn, bây giờ đột nhiên thiên kim là giả, trong lòng bọn họ thể thoải mái mới lạ.
Cô vì chuyện , mà hủy hoại hôn sự của cô và Cố Lượng.
Cố Lượng gật đầu: “ là còn sớm nữa, về đây. Anh vợ, hôm khác gặp nhé.”
Tôn Quyền mỉm gật đầu, lịch sự tiễn Cố Lượng , hỏi: “Thiến Thiến, em vẫn với Cố Lượng ?”
“Nói gì cơ?”
“Chính là chuyện của em gái…”
“Em gái trở về nhà họ Cố tự nhiên sẽ , gì mà . Em mệt , lên lầu đây.”
“Được.”
Tôn Quyền và cô vẫn luôn nhiều chuyện để , ngược với Tôn Văn thì nhiều hơn.
Cậu nghĩ sáng mai sẽ mang chậu xương rồng nở hoa cho Tôn Văn, em nhất định vui.
——
Hàn Kiều Kiều ngủ đến tám rưỡi mới tỉnh, lúc mở mắt , cô giống như một đứa trẻ sấp trong lòng Thẩm Quân Sơn, đè cả giường.
Thẩm Quân Sơn chỉ một câu: “Không nặng.”
Cô emo …
Dậy muộn thì chớ, ngủ dậy còn chồng câu .
Hàn Kiều Kiều như chạy trốn lao ngoài, vẫn mặc váy ngủ.
Cố Nhược : “Sáng sớm chị đến bệnh viện xử lý chút việc, khi đặc biệt mua bữa sáng, em nếm thử xem ngon .”
Cố Nhược xa đẩy bát nước đậu xanh lên mặt Hàn Kiều Kiều.
Hàn Kiều Kiều bất động thanh sắc đẩy nó cho Thẩm Quân Sơn: “Chồng , tối qua vất vả , bồi bổ nhiều .”
Thẩm Kim Phượng: Ngủ thì vất vả cái gì?
Cố Nhược: Bọn họ đang gì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vo-ngoc-trong-sinh-thap-nien-70-mang-theo-khong-gian-phuc-van/chuong-172-tieu-ca-ca-xinh-dep.html.]
Hàn Phóng: Cuối cùng, cuối cùng, rể cuối cùng cũng thông suốt !
Bản Thẩm Quân Sơn nhăn nhó mặt mày, bưng bát nước đậu xanh nửa ngày dám động.
Cố Nhược: “Anh, thứ cho sức khỏe, mùi vị cũng đặc biệt đấy!”
Đặc biệt…
Ừm, đúng là đặc biệt.
Cách lấy mạng là đặc biệt nhất.
Thẩm Quân Sơn ánh mắt chằm chằm của lựa chọn lùi bước, đẩy bát nước đậu xanh cho Cố Nhược.
Cố Nhược băn khoăn: “Mọi thích ? Em còn thấy ngon, đặc biệt mua đấy!”
Cố Nhược bưng bát lên uống một ngụm lớn, thỏa mãn l.i.ế.m l.i.ế.m khóe miệng, dùng bánh tiêu nhúng nhúng ngâm ngâm, c.ắ.n một miếng lớn.
Hàn Kiều Kiều giơ ngón tay cái lên: “Dũng sĩ!”
“Ha ha, đầu tiên em quen, uống nhiều hai thấy cũng ngon, hôm nay vốn còn định mua phá lấu, nhưng thời gian kịp, phía đông phố hai một quán thật sự ngon!”
Hàn Kiều Kiều cũng thích phá lấu, đặc biệt là lòng già, tình yêu của cô.
Nghĩ đến mùi vị đó, cô đột nhiên cảm thấy chỉ thiếu mỗi miếng đó.
Lúc Thẩm Quân Sơn ngoài việc, Thẩm Kim Phượng giúp Cố Nhược nhặt rau, Hàn Kiều Kiều dẫn Hàn Phóng ngoài.
Trước khi đến phòng giáo vụ trường tiểu học đưa cho bọn họ một danh sách.
Hàn Kiều Kiều nhân viên đo kích thước cho Hàn Phóng, xung quanh đa đều là những đứa trẻ cùng tuổi, phần lớn cao lớn hơn Hàn Phóng, nhưng trai bằng Hàn Phóng.
Hàn Phóng đột nhiên kéo kéo áo cô: “Chị, đồng phục đắt quá, chúng thể tự may một bộ ?”
“Tự may thế nào? Dù chị cũng , em ?”
Hàn Phóng lắc đầu.
đắt quá!
Một bộ quần áo tốn mười tệ, mười tệ đấy! Ăn cướp !
Hàn Phóng xót xa c.h.ế.t : “Vài ngày nữa còn đón Tiểu Nữu khám bác sĩ, chúng tiêu ?”
“Không , rể em là tiểu phú nam, mười tệ vẫn bỏ !”
Mùa đông hai chiếc áo khoác và quần, đều là bông dày, tính cũng đắt.
Hàn Kiều Kiều sợ bé lạnh, còn xem thêm vài đôi găng tay và tất bông, chăn đệm của trường đủ dày , lò sưởi , cô còn lấy vài bộ chăn tơ tằm dày gửi cho Hàn Phóng.
Mùa đông ở Hoa Đô đến cũng sớm, tháng mười là lo liệu xong .
Còn quần áo ngủ, quần áo mặc bên ngoài và quần áo lót mặc lúc ngủ.
Ây da, nhiều thứ lo quá!
Hàn Kiều Kiều thấy một hiệu sách, cô dặn dò Hàn Phóng ngoan ngoãn xếp hàng đo kích thước, chui hiệu sách xem.
Hiệu sách thời mộc mạc, là giá sách, đó chất đầy sách, mặt bằng lớn, cũng chú trọng môi trường, bước là ngửi thấy mùi sách nồng đậm.
Ông bác trông tiệm đeo kính lão, gọng kính còn gãy, dùng băng dính dán .
Bên cạnh quầy để một chiếc máy, phát tin tức về kỳ thi đại học cuối năm.
Hàn Kiều Kiều lật xem vài cuốn sách giáo khoa toán cấp ba, nội dung kiến thức cũng giống như cô nghĩ.
Đối với kỳ thi đại học cô vẫn lòng tin!
Hàn Kiều Kiều đột nhiên thấy một cuốn sách về bệnh m.á.u trắng, cô xui khiến thế nào đưa tay lấy.
Một bàn tay gầy gò trắng trẻo đồng thời cũng chạm cuốn sách.
Lúc hai ngón tay chạm , Hàn Kiều Kiều và bé đó đều sửng sốt.
“Cậu là ai?”
“Chị là ai?”
Hai đồng thời lên tiếng, chớp chớp mắt.
Đối phương tò mò chằm chằm Hàn Kiều Kiều, đó nở nụ như gió xuân: “Chị trông quen mắt quá, em nhớ đến vài .”
Hàn Kiều Kiều cũng : “Chị cũng thấy , nhưng chị nhớ gặp ở .”
Là ở nhỉ? Tại nghĩ ?
Hàn Kiều Kiều và bé bốn mắt , nắm lấy tay .