Vợ Ngốc Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Theo Không Gian Phúc Vận - Chương 165: Liên Hoàn Sát
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:08:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hàn Kiều Kiều nũng một lúc, đỏ mắt hì hì sụt sịt mũi: “Em đói .”
“Bánh bao thịt và canh mướp.”
“Tuyệt quá, em thích nhất là bánh bao thịt.”
Hàn Kiều Kiều nhắc đến chuyện mơ, Thẩm Quân Sơn cũng hỏi.
Hôm nay là ngày hỏa táng Thẩm Kim Bảo, bọn họ với nhà họ Thẩm là Kim Phượng viêm dày ruột cấp tính viện vài ngày, nhà họ Thẩm cũng hỏi nhiều.
Một đứa con gái , bọn họ cũng chẳng mấy bận tâm.
Bây giờ quan trọng nhất là chuyện hạ huyệt của Thẩm Kim Bảo và tiền thưởng.
Thẩm Quân Sơn vì nể mặt mũi, vẫn cùng qua đó.
Anh , Hàn Kiều Kiều liền tới mép giường: “Anh , cô dậy ăn cơm , phần cho cô một bát canh và bánh bao đấy.”
“Chị em tỉnh ?”
“Biết từ sớm !”
Lúc cô lóc ầm ĩ chắc là tỉnh .
Nghĩ đến bộ dạng lóc t.h.ả.m thiết của Thẩm Kim Phượng thấy, trong lòng Hàn Kiều Kiều thật sự vui chút nào.
Chút kiêu ngạo cuối cùng còn sót bắt buộc giữ vững.
Hàn Kiều Kiều lạnh nhạt nhét bánh bao cho cô : “Ăn .”
Thẩm Kim Phượng đói từ lâu, tối hôm qua tỉnh, nhưng Thẩm Quân Sơn cứ ở đây rời .
Cô còn mặt mũi nào gặp Thẩm Quân Sơn, cũng sợ thuyết giáo, dứt khoát giả vờ như tỉnh.
Hàn Kiều Kiều cũng khâm phục cô .
Theo lý thuyết, t.h.u.ố.c tê năm tiếng phẫu thuật là hết tác dụng .
Con bé thể cứ im nhúc nhích, cũng khá là lợi hại đấy!
Thẩm Kim Phượng thấy trong canh nhiều trứng gà, cô cẩn thận vớt hai miếng trứng bỏ miệng, lén phản ứng của Hàn Kiều Kiều.
Hàn Kiều Kiều: “Ăn , của cô tất đấy.”
Thẩm Kim Phượng dám tin, nhiều trứng gà như đều là của một cô .
Lập tức ăn ngấu nghiến nhét miệng.
Hàn Kiều Kiều hỏi chuyện của Khang Thanh Vân, Thẩm Kim Phượng kể ngọn ngành mười mươi.
Bao gồm cả chuyện hạ t.h.u.ố.c, và chuyện Khang Thanh Vân đồng ý bồi thường.
Hàn Kiều Kiều vẫn tức giận.
“Một căn nhà ở Hoa Đô, còn công việc và tiền đúng ? Nghe , nhận lấy, một thứ cũng thiếu!”
“ em nhà và tiền, thể giúp em chuyển hộ khẩu qua đó là lắm , em còn cần những thứ khác gì, vốn dĩ là của em mà.”
Thẩm Kim Phượng mới mười bảy mười tám tuổi, nhiều cô gái trong làng ở độ tuổi của cô .
Có một chuyện là luật bất thành văn, cấp tra , cũng cách nào trị.
Cô tưởng rằng giống như những bạn trong làng, thuận lợi m.a.n.g t.h.a.i là thể trói buộc đàn ông, ngờ kết cục như thế .
Nước mắt Thẩm Kim Phượng từng hạt từng hạt to lăn dài xuống.
Hàn Kiều Kiều càng tức hơn: “Khóc cái gì mà ! Không đàn ông thì lo sự nghiệp, bằng lòng cho cô, thì cô cứ cầm lấy, gì mà nên nên!”
“ em xứng đáng.”
“Cô xứng đáng, nhưng con của cô xứng đáng!”
Thẩm Kim Phượng nhất thời tìm lời để đáp, .
Hàn Kiều Kiều cô là thấy phiền.
Tiền quan trọng, quan trọng là hộ khẩu và nhà cửa.
Ba mươi năm nữa, hộ khẩu bản địa và giá nhà ở thủ đô đều là giá trời đấy!
Hàn Kiều Kiều: “ chủ cho cô, nhận, những nhận, mà còn lấy một căn thật ! Cuối tháng và Quân Sơn sẽ đến Hoa Đô, cô cùng chúng , chọn xong cho cô bảo Khang Thanh Vân trực tiếp mua, đỡ cho chơi trò chữ nghĩa, lấy hàng dỏm hàng xịn!”
“Cái còn xem ?”
“Đương nhiên , vị trí địa lý và kiểu nhà đều quan trọng, cô yên tâm, nhất định sẽ chọn cho cô một căn thật !”
Kiếp phấn đấu đến lúc nghiệp, cũng chỉ phân quyền sử dụng một căn ký túc xá.
Tích cóp nửa đời mới gom đủ tiền đặt cọc.
Bây giờ khác , chị đây mua nổi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vo-ngoc-trong-sinh-thap-nien-70-mang-theo-khong-gian-phuc-van/chuong-165-lien-hoan-sat.html.]
Hàn Kiều Kiều nhỏ giọng lẩm bẩm: “Trước tiên đặt một mục tiêu nhỏ, kiếm vài trăm triệu !”
Thẩm Kim Phượng ở ngay mặt cô, thấy lời Hàn Kiều Kiều , trong lòng thấy khá tiếc nuối.
Chị dâu ba chỗ nào cũng , chỉ là đầu óc lúc tỉnh lúc mê, khổ ba .
Buổi trưa Trần A Mẫn qua giúp đổi ca.
Hàn Kiều Kiều nhà ăn bưng cơm về cho hai họ, đường Trần Tiểu Anh ngược chiều tới chặn đường cô.
Sắc mặt Trần Tiểu Anh trắng bệch, lửa giận ngút trời chất vấn: “Là cô ! Hàn Kiều Kiều, cô thật độc ác.”
“ vẫn luôn lợi hại mà, vấn đề gì ?”
“Cô hủy hoại đến thế ? Sao cô thâm độc như hả!”
“ thâm độc? gửi nguồn gây dị ứng cho khác, cũng lén lút hẹn hò với chồng khác.”
Đáy mắt Trần Tiểu Anh xẹt qua một tia hoảng sợ, lập tức giả ngu: “Nguồn gây dị ứng gì chứ, đồ thần kinh.”
“Tùy cô cũng .”
Hàn Kiều Kiều chớp chớp mắt: “Đồng chí, thấy ấn đường cô đen kịt, môi tím tái, e rằng sắp tới họa đổ m.á.u, khuyên cô ăn hành xử đều chú ý, nếu đại họa giáng xuống đầu đấy.”
“A! Không đúng!”
“Cô đại họa giáng xuống đầu , thấy m.á.u kìa, chậc chậc chậc, một khuôn mặt đang yên đang lành xước xát thế .”
Hôm qua khi y tá nhỏ bắt gặp cô và Thư ký Hoàng ôm trong nhà kho, viện trưởng lập tức gọi bọn họ lên chuyện.
Mặc dù ngay trong đêm thông báo, giải thích đây là một sự hiểu lầm.
Trần Tiểu Anh bê đồ nổi, Thư ký Hoàng giúp đỡ lúc vững đụng y tá Trần, đúng lúc y tá nhỏ bắt gặp.
Ây da, chuyện đều trùng hợp như đấy, chỉ xem khác tin thôi!
Dù thì Hàn Kiều Kiều tin, vợ của Thư ký Hoàng cũng tin.
Tối hôm qua bà xông phòng việc của viện trưởng túm tóc Trần Tiểu Anh, cào cấu đ.á.n.h cho Trần Tiểu Anh một trận.
Trần Tiểu Anh tức c.h.ế.t: “Còn tại cô! Lọ nước hoa rách nát cô sai gửi tới mới gây bao nhiêu chuyện như ! Sao cô ác độc thế hả.”
“Kẻ dị ứng đến c.h.ế.t mới ác độc chứ nhỉ?”
Trần Tiểu Anh sửng sốt, giả ngu.
Hàn Kiều Kiều dung túng cô : “Lúc cô tính kế khác, ít nhất cũng nghĩ xem gậy ông đập lưng ông chứ.”
“ hiểu cô đang gì.”
“Nghe hiểu , trong lòng cô tự rõ. chỉ một điều, tránh xa vợ chồng chúng , nếu sẽ khiến cô hối hận vì sinh đời.”
Trần Tiểu Anh mím c.h.ặ.t môi, oán hận : “Vợ chồng các ? Ha ha, lúc nếu , cô thể kết hôn với Thẩm Quân Sơn ?”
Hàn Kiều Kiều vẻ mặt hoang mang.
“Lúc mới đến huyện thành ốm một trận thập t.ử nhất sinh, là ngày ngày túc trực bên giường bệnh chăm sóc .”
“Sau khỏi bệnh, ở đây lạ nước lạ cái, ai chăm sóc, là ngày ngày đến thăm hỏi.”
“Khoảng thời gian đó chúng qua thiết, thăng chức nhanh, trở nên bận rộn, cũng nhiều thời gian gặp , nhưng mỗi chúng tình cờ gặp , đều chào hỏi thiết.”
“Nếu tại cô, tất cả những chuyện sẽ đổi!”
“Cô lúc thấy dắt một con ngốc lôi thôi lếch thếch về, tức giận đến mức nào ? Tim đều vỡ vụn !”
Nước bọt của Trần Tiểu Anh phun xa nửa mét.
Nhìn bộ dạng căm phẫn sục sôi của cô , nếu Hàn Kiều Kiều ngốc một chút, lẽ thật sự tưởng chuyện gì trời đất dung thứ.
Đáng tiếc, cô ngốc.
Cô tức đến bật : “Anh ốm đưa đến bệnh viện, cô là y tá, vốn dĩ chăm sóc.”
Một đòn chí mạng.
“Cô ngày ngày đến thăm hỏi, là ám chỉ cô đến, là tự cô vác mặt đến, trong lòng tự ?”
Hai đòn chí mạng.
“Hai quen gặp chào hỏi, chẳng lẽ xuất phát từ phép lịch sự mà là xuất phát từ tình yêu?”
Ba đòn chí mạng.
“Anh đưa về kết hôn, cô tính là cái thá gì, lấy tư cách gì mà tức giận!”
“Còn vì yêu cô, mới chọn ở bên !”
Tuyệt sát!