Vợ Hiền Nhát Gan và Chồng Lạnh Lùng [Thập niên 80] - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-01-26 04:15:39
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Đường bước lên xách xô lấy nước, chẳng mấy chốc đầy hai xô. Cô khụyu gối, hai tay cùng nắm c.h.ặ.t lấy quai xô, dùng sức xách hai xô nước đầy lên. Dù chuẩn tâm lý , nhưng trọng lượng tay vẫn khiến cô suýt chút nữa chịu nổi. Cô thở hồng hộc, lảo đảo bước .
Tần Sơ Dương nhăn mày chị dâu xa cơ thể cứ nghiêng ngả theo từng bước , mỗi bước đều nguy cơ ngã, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m chạy đến mặt chị dâu xa. "Lần cô chỉ xách một xô thôi! Nếu cô ngã hỏng hỏng hết xô của nhà mất."
Khương Đường thở hổn hển, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, chẳng còn sức mà đáp lời nữa, cứ run rẩy lấy cố gắng thẳng về nhà. Dưới gốc cây lớn ven đường mấy bà thím trong làng đang buôn chuyện. Thấy bộ dạng vất vả của Khương Đường, ánh mắt họ đầy vẻ giễu cợt dán c.h.ặ.t bóng lưng cô.
"Chà chà, các bà xem kìa, thiên kim tiểu thư thực sự bắt đầu việc , đúng là chuyện lạ." "Thiên kim tiểu thư cái nỗi gì, trả về thì nghĩa là cha nuôi cần nó nữa, nó chỉ là một đứa con gái nông thôn thôi, việc nó thì nó thôi."
"Tần Tiêu đúng là khổ thật, trong nhà chẳng còn ai, chỉ còn và Sơ Dương, lấy cô vợ tháo vát thì còn chăm sóc Sơ Dương, lấy cái loại mã mà chẳng tích sự gì thì ngày khổ ." "Với cái tính nóng nảy như lửa của , cô tiểu thư sớm muộn gì cũng chạy thôi, hai đứa , sống với lâu ." "Chứ còn gì nữa, tiểu thư là kiểu cần cung phụng, Tần Tiêu với cái nết chẳng thèm chiều chuộng ai đó, mà chiều cô mới là lạ đấy."
Mấy họ mồm năm miệng mười bàn tán xôn xao. Khương Đường lảo đảo ngang qua, đầu óc mơ hồ, chỉ cố giữ lấy một mà về nhà, thấy họ đang gì . Có thấy cô cũng chẳng gì, sống lâu thì sống lâu , cô thể giữ cái mạng nhỏ Tần Tiêu trả thù là mãn nguyện lắm .
Tần Sơ Dương theo hiểu một nửa, nhưng cũng họ lời nào , khuôn mặt nhỏ nhăn nhó, đôi chân ngắn đá những viên đá nhỏ bay về phía họ, bàn tay nhỏ bốc một nắm đất ném qua, nhe răng trợn mắt mặt quỷ với nhóm đó.
Nhóm cát bụi bay đầy mặt: "Phi phi, , cái thằng ranh Tần Sơ Dương ." Tần Sơ Dương lè lưỡi, chạy lạch bạch đến bên cạnh Khương Đường, bám sát lấy cô. Vừa mới Khương Đường xong nên họ cũng chột , dám xông lên chặn Tần Sơ Dương , phủi phủi bụi đất, chỉ đành tự nhận xui xẻo. Nhìn theo hai bóng một lớn một nhỏ lảo đảo xa, họ nhổ toẹt một bãi nước bọt.
Chương 5 Để cô chạy – Tắm cho nhóc con
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-8.html.]
Khương Đường nén cơn đau mỏi ở cánh tay, lòng bàn tay đỏ bừng đau rát, cố gắng kiên trì vài chuyến mới đổ đầy lu nước trong sân. Cô chống nạnh mớ công việc dọn dẹp từ trong ngoài, đôi chân run rẩy suýt chút nữa là bệt xuống đất.
Cô gồng bếp, lục lọi khắp trong ngoài một lượt thở dài thườn thượt. Nhà đến cả nước rửa bát cũng , cô đành cam chịu xổm xuống, tìm thấy một hộp diêm dùng dở từ trong hốc bếp, tay bốc một nắm cỏ khô. Quẹt diêm châm lửa nắm cỏ khô, cô chăm chú ánh lửa với vẻ mặt nghiêm túc. Hồi nhỏ ở quê cô vốn chẳng lạ gì việc nhóm bếp, nhưng lâu lắm nhóm lửa nên cô cực kỳ cẩn thận.
Cầm những cành cây khô bên cạnh lên, bẻ gãy đặt lên đống cỏ khô, lửa nhanh ch.óng bùng lên. Cô dùng gậy gỗ khều chiếc kiềng ba chân bên cạnh vị trí, dậy bê chiếc chảo gang đặt lên kiềng, Tần Sơ Dương đang chằm chằm đống lửa. "Sơ Dương, đừng gần lửa nhé." Nói xong cô cũng chẳng màng phản ứng của đối phương, xoay ngoài lấy nước. Tần Sơ Dương theo bóng lưng chị dâu xa, cái miệng nhỏ trễ xuống.
Khương Đường múc từng gáo nước một, cho đến khi trong chảo đầy nước. Trong nhà nước rửa bát, chỉ thể dùng nước nóng tráng thật nhiều để rửa nồi niêu bát đũa sạch nhất thể. Nước nhất thời sôi ngay , cô về phòng, hít một thật sâu, tìm một chiếc khăn vuông khẩu trang, xắn tay áo bắt đầu dọn dẹp căn phòng bẩn thỉu bừa bộn của nguyên chủ. Đầu tiên là đẩy cửa sổ cho thoáng khí.
Trên xà nhà, các góc tường đều màng nhện lớn nhỏ, mặt tường gạch đá cũng bám đầy bụi bặm, nền đất cũng dẫm c.h.ặ.t cứng. Cô dọn dẹp chiếc giường gỗ , ôm tấm chăn dày cộp khỏi phòng, vất vả trải phơi nắng. Quay phòng, thấy Tần Sơ Dương đang thò đầu , Khương Đường nhíu mày: "Sơ Dương, trong phòng bụi lắm, xa chút." Tần Sơ Dương hừ một tiếng, chạy lạch bạch bếp. Khương Đường hét theo bóng lưng nhóc con: "Đừng gần lửa đấy."
Nói cô phủi phủi tay, tiếp tục tháo ga trải giường , lớp cùng là rơm rạ buộc bằng dây thừng trải ván giường gỗ, ánh nắng chiếu giường, cô thể rõ những hạt bụi bay lơ lửng. Khương Đường ôm đống rơm rạ khỏi phòng. Sau đó cô sắp xếp quần áo sạch của nguyên chủ, cho chiếc rương cũ cũng bê chiếc rương ngoài. Cô dọn sạch hết đồ đạc từ trong ngoài căn phòng.
Trong phòng trống trơn, cô múc một chậu nước phòng vẩy xuống đất cho đỡ bụi, vớ lấy cây chổi bằng tre ở trong sân phòng. Bắt đầu từ xà nhà và trần nhà, cô cầm chổi quét sạch bụi và màng nhện xuống, bụi mặt tường cũng quét xuống nền đất. Những chiếc tủ còn trong phòng và một chiếc bàn cũ kỹ, nóc đều bám đầy bụi bặm, cô quét sạch từng thứ một, giường gỗ cũng quét qua bằng chổi tre.
Trong thời gian đó Tần Sơ Dương chạy chạy mấy , lớn tiếng với cô là nước sôi , để cháy hỏng chảo, trông hung dữ. Khương Đường bớt chút thời gian đem đống nồi niêu bát đũa trong bếp cho chậu sắt ngâm nước nóng, múc một nồi nước khác đun lên. Cô tiếp tục dọn dẹp phòng, căn phòng vẩy nước nên bụi bay lên quá nhiều, Khương Đường cố gắng quét qua một lượt. Sau đó cô đặt chổi ở cửa, bưng một chậu nước sạch phòng, vất vả lau chùi sạch sẽ từ trong ngoài những chiếc tủ và bàn ghế duy nhất trong phòng, cuối cùng lau sạch cả giường gỗ.