Vợ Hiền Nhát Gan và Chồng Lạnh Lùng [Thập niên 80] - Chương 72

Cập nhật lúc: 2026-01-26 04:31:10
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cô ."

 

Khương Đường mỉm : "Em chỉ lấy chín đồng thôi, thể dùng một đồng đổi thành thịt và rau tươi ạ?" Không tủ lạnh nên đồ ăn chẳng thể để lâu, nếu mặt thể mang rau và thịt tươi đến thì đó là điều nhất. So với một đồng thì việc một nguồn rau cỏ thuận tiện khiến cô động lòng hơn nhiều.

 

Hóa , thế, ánh mắt Tôn Lệ cô càng thêm tán thưởng, bà đồng ý: "Thành giao, quyết định thế nhé, cô cần rau gì thì đến lúc đó sẽ mang cho cô."

 

Khương Đường cũng thực lòng vui mừng, như những ngày họ ở mỏ than sẽ quá khó khăn.

 

"Ngày mai luôn nhé?" Khương Đường hề do dự mà đồng ý ngay, đó : "Lúc em sang đó thể dắt theo em trai sang cùng ạ? Thằng bé ngoan."

 

Tôn Lệ Tần Sơ Dương bên cạnh cô: "Được."

 

"Vậy ngày mai gặp nhé?" Nói xong bà định luôn.

 

Khương Đường giữ bà , môi nở nụ : "Nếu chị thấy thì để em múc một bát gà xào cay cho chị mang về , coi như là nhân viên cảm ơn ông chủ cho cơ hội ạ."

 

Tôn Lệ nhướng mày, món gà xào cay màu sắc bắt mắt, bà nỡ từ chối: "Được, thì cảm ơn cô nhé."

 

Khương Đường hào phóng múc một bát lớn gà xào cay, sợ nóng còn dùng khăn bọc đưa cho Tôn Lệ. Tôn Lệ nhận lấy mới rời , bóng lưng là đang hài lòng.

 

Văn Quyên lập tức lên tiếng: "Chị dâu, chúc mừng chị!" Khương Đường cũng vui vẻ, kiếm tiền cô cũng thấy vui. Không ngờ món ăn nấu thực sự đón nhận như . Công việc ngoài dự tính cũng khiến cô cảm thấy hài lòng, tuy rằng chỉ là thời vụ.

 

Tôn Lệ rời . Khương Đường đậy bát gà xào cay , bưng đến đặt cạnh cái lò nhỏ để giữ ấm. Cô xào thêm mấy món rau đơn giản.

 

Trời dần tối hẳn, cô thấy bóng dáng Tần Tiêu cùng Vương Kỳ Lỗi và những khác trở về. Trong lòng vui sướng, khuôn mặt nhỏ tươi vẫy vẫy tay với Tần Tiêu. Vương Kỳ Lỗi thấy bước chân nhanh hơn vài phần của Tiêu, thầm trộm trong lòng. Ngay đó chẳng nổi nữa, Tiêu và Hòa Điền đều vợ chờ ở nhà về ăn cơm. Còn - một thanh niên ưu tú độc thì ở một một lều!

 

Tần Tiêu đến cửa nhà, Tần Sơ Dương giúp múc nước sẵn. Còn ngoan ngoãn cầm xà phòng đưa cho rửa tay. Tần Tiêu nhanh ch.óng theo, xoa xà phòng, rửa sạch tay thật nhanh.

 

Khương Đường liếc Vương Kỳ Lỗi đang định lều, cất tiếng gọi: "Lỗi , sang đây ăn cùng ." Vương Kỳ Lỗi sững sờ một lúc, Tần Tiêu.

 

Giọng Tần Tiêu chút gợn sóng: "Sang đây ăn cùng ." Ánh mắt Vương Kỳ Lỗi chút rưng rưng, ngoan ngoãn bước tới, đầu tiên đùa cợt nhả.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-72.html.]

"Chị dâu, cảm ơn chị."

 

Khương Đường xua tay, thấy và Tần Tiêu rửa tay xong, cô múc một bát đưa cho Vương Kỳ Lỗi: "Anh mang sang cho chị Quyên ." Vương Kỳ Lỗi gật đầu, mang một bát gà xào cay sang lều của Trương Hòa Điền.

 

Tần Tiêu cũng thấy chậu gà xào cay nhỏ mở , nhớ đến cuộc đối thoại buổi trưa, đôi mắt đen sâu thẳm gợn sóng. Cô gái hề dối.

 

Bốn ghế gỗ nhỏ ăn cơm. Khương Đường liếc đàn ông, lúc nào cũng vô cảm, chẳng rốt cuộc thích , ngược Vương Kỳ Lỗi và nhóc con bên cạnh cái là thích. quan sát một lúc, cô thấy đàn ông liên tục gắp miếng gà trong đĩa gà xào cay, khuôn mặt nhỏ lập tức rạng rỡ hẳn lên.

 

Ăn xong bữa tối. Khương Đường theo lệ thường bảo Tần Sơ Dương canh cửa giúp cô, Tần Tiêu cũng tự giác ngoài dạo cho tiêu cơm. Khương Đường xách nước nóng phòng tắm mới phát hiện sự đổi bên trong. Bên trong ai đó dùng ván gỗ chặn gia cố thêm, cách biệt với bên ngoài, một chút bóng cũng thấy , che chắn kín kẽ. Ngoài Tần Tiêu thì chẳng còn ai khác việc .

 

Khương Đường còn cảm giác thấp thỏm lo âu như lúc tắm hôm qua nữa, trong lòng thấy ấm áp lạ kỳ. Tắm xong, cô lau mái tóc còn ẩm bước khỏi phòng tắm. Một lát , Tần Tiêu dẫn Tần Sơ Dương nhà.

 

Khương Đường ghế, thấy nhóc con tới, cô đưa tay kéo định hôn một cái. Nhóc con giúp việc, nên hôn khen thưởng mới đúng. Ai ngờ nhóc con như thấy hổ dữ, vùng chạy biến sang một bên, cho cô hôn.

 

Khương Đường: ... Tần Tiêu chứng kiến cảnh : ... Khóe môi âm thầm nhếch lên.

 

Khương Đường chút tổn thương, giọng trùng xuống: "Sơ Dương, cho chị dâu hôn em nữa."

 

Tần Sơ Dương nhíu đôi mày nhỏ, khó xử, chị dâu buồn, nhưng cao lớn! Đó là chấp niệm của nhóc con. Cậu cách Khương Đường một đoạn, thấp giọng : "Chị dâu, nam t.ử hán cần hôn ạ." Hoàn là khẩu thị tâm phi.

 

Khương Đường nhíu mày, chấp nhận cách của nhóc con, dù trẻ con mỗi ngày một ý nghĩ, lúc nào đó đổi. Suy nghĩ , cô sang Tần Tiêu ở cách đó xa. thấy nụ kịp tan mặt đàn ông, cô ngẩn hiểu Tần Tiêu đang vui vẻ vì chuyện gì.

 

"Tần Tiêu, chuyện em với một chút."

 

Khóe miệng Tần Tiêu khẽ mím , nén nụ nơi đầu môi, giọng nhạt nhẽo: "Chuyện gì?"

 

Khương Đường cho về việc tìm công việc, khuôn mặt nhỏ tươi rạng rỡ: "Một ngày chín đồng còn thêm cả nguyên liệu tươi nữa, thấy thế nào?" Cô gái nhỏ lộ vẻ đắc ý, chỉ chờ khác khen ngợi.

 

Tần Tiêu cũng ngờ cô tìm một công việc như . Anh khẽ gật đầu: "Tôn Lệ bề ngoài là nhân viên văn phòng, thực tế là vợ của ông chủ mỏ than, thể trả nổi mức lương đó." Anh xong, Khương Đường gật đầu, bừng tỉnh đại ngộ.

 

Tần Tiêu trầm giọng: "Muốn thì cứ , nếu vui... thì cần miễn cưỡng bản ."

 

 

Loading...