Vợ Hiền Nhát Gan và Chồng Lạnh Lùng [Thập niên 80] - Chương 52
Cập nhật lúc: 2026-01-26 04:26:58
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dắt tay nhóc con để nó trực tiếp nhảy xuống giường, giày xong, hai chị dâu em chồng cùng khỏi phòng.
Không nước nóng, Khương Đường lấy nước lạnh rửa mặt. Sau khi súc miệng xong, thấy nhóc con nhe răng khoe với cô hàm răng nhỏ đ.á.n.h sạch bong, cô nhướn mày, giơ một ngón tay cái về phía nó.
Giỏi lắm!
“Sơ Dương, đợi chị ở cửa nhé, chị nhà lấy đồ chúng xuất phát luôn.”
“Vâng ạ!”
Khương Đường nhanh ch.óng bước phòng, mau lẹ gấp gọn ga trải giường, xếp chồng ngay ngắn bên cạnh giường, khoác lên một chiếc túi vải, đeo thêm chiếc gùi chuẩn sẵn. Cô lấy những chiếc đinh dùng hết tối qua từ chân giường, lùi bước khỏi phòng, rải đinh trong cửa đóng cửa từ bên ngoài.
Cô tới dắt bàn tay nhỏ bé của nhóc con, dẫn nó ngoài.
Tại cổng sân, cô lặp hành động rải đinh như cũ mới đóng cửa , nhanh ch.óng khóa kỹ.
Nhìn cánh cổng sân đóng c.h.ặ.t, tâm trạng Khương Đường khá , cô chỉ thể chúc nhà họ Khương may mắn.
Cô đưa tay phủi bụi tay, ngửa khuôn mặt tươi lên, tay nắm c.h.ặ.t bàn tay nhóc con, tay nắm thành nắm đ.ấ.m, cất giọng đầy nhiệt huyết: “Xuất phát!”
Nhóc con học theo, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ vung lên trung, hào hứng hét lớn: “Xuất phát!”
Tràn đầy sức sống.
Khương Đường dắt nhóc con, thể thấy nó thực sự vui, nhảy nhót tưng bừng tràn trề sinh lực, giống như cô, như một quả cà tím sương muối đ.á.n.h, gượng dậy nổi chỉ thể c.ắ.n răng chịu đựng.
Ánh sáng ban mai dần xuyên qua bầu trời đêm, tỏa những tia sáng rực rỡ, phản chiếu ấm áp lên bóng lưng của một lớn một nhỏ. Một bóng hình nhảy nhót vui vẻ, ngày càng rời xa cái sân nhỏ cũ kỹ , bóng dáng xa dần.
Khương Đường dắt Tần Sơ Dương đầu đường, chiếc xe ba bánh của bác tài xế vẫn đậu ở đầu làng như thường lệ.
Cô dắt Tần Sơ Dương tới, lễ phép chào hỏi bác tài xế.
“Tìm chỗ , ít thì tự chọn chỗ mà , lát nữa là xuất phát đấy.” Bác tài xế chuyện với họ đầy hiền hậu, còn đưa lời khuyên thiện.
Khương Đường mỉm cảm ơn, dẫn Tần Sơ Dương về phía đuôi xe, đặt chiếc gùi lên, tự vịnh tay leo lên xe, dắt tay nhóc con bế nó lên.
Trên xe lúc chỉ hai ba , chỗ còn khá trống trải. Khương Đường tìm một chỗ dựa tay vịn và đầu xe phía , như thể chỗ dựa ở hai bên. Sau khi xuống, cô vẫn ôm c.h.ặ.t nhóc con lòng.
Tần Sơ Dương ngoan ngoãn nép trong vòng tay ấm áp của chị dâu, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn cằm của cô, khẽ lẩm bẩm: “Chị dâu, chị sẽ ch.óng mặt đấy, cần ôm em .”
Nó cũng thể tự nắm lấy tay vịn mà.
Nhóc con vẫn còn nhớ say xe, Khương Đường cúi mắt, đôi mắt cong cong: “Chị ôm Sơ Dương, ?”
Trong lòng ôm một thứ gì đó đúng là khiến thấy yên tâm hơn, Khương Đường đang lừa nhóc con.
Khuôn mặt nhỏ của Tần Sơ Dương nóng lên, giọng lí nhí: “Ồ, ... thì cho chị ôm đấy.”
Nó cũng thích chị dâu ôm, thơm ấm.
Làn gió nhẹ lướt qua làn tóc của Khương Đường, mang theo chút se lạnh, cô cứ thế ôm nhóc con lòng.
Chỉ vài phút , xe chật kín.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-52.html.]
Khương Đường nuốt nước miếng, tim thắt , cô sắp xuất phát . Tấm lưng đau đớn tựa thành xe phía , tay ôm c.h.ặ.t nhóc con.
Phì phì phì! Coong coong coong!
Bác tài xế tay khởi động động cơ, chiếc xe ba bánh bắt đầu rung chuyển, tiếng động ngày càng lớn. Bác tài xế lên xe, chẳng mấy chốc, chiếc xe ba bánh xóc nảy lăn bánh con đường núi.
Khương Đường nén sự khó chịu, ngừng điều chỉnh thở, cố gắng tránh bản thấy khỏe.
Sự xóc nảy đường mang cơn đau lớn hơn, nhưng dịu sự khó chịu trong dày của cô.
Cô ngước mắt ngôi làng Ngũ Lý ngày càng xa dần, trong mắt hiện lên ý , khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Chiếc xe ba bánh nổ máy ầm ầm chạy đến huyện thành.
Đợi những khác xuống xe hết, Khương Đường mới xuống xe, trả tiền cước.
Cô dắt nhóc con trong thành, khẽ giải thích: “Sơ Dương, chúng tìm trai, nhưng mỏ than nơi ở thể chẳng gì cả, đáng thương lắm. Chúng mua thật nhiều đồ mới xuất phát, ?”
Ánh mắt Tần Sơ Dương đầy kiên định: “Vâng ạ! Chị dâu, mua thật nhiều đồ ngon cho trai ăn.”
Lúc trai về nhà cũng sẽ mua bánh ga-tô cho nó ăn, bây giờ nó cũng mua đồ cho trai.
Vào đến huyện thành, Khương Đường thẳng về phía chợ như thường lệ.
Bây giờ trong tay cô tiền, còn là Khương Đường chi tiêu dè xẻn từng đồng xu bẻ đôi như nữa.
Trước tiên cô dẫn nhóc con đến quầy thịt lợn, mỉm tươi tắn: “Ông chủ, cân cho cháu hai cân thịt nạc, hai cân ba chỉ, hai cân sườn ạ.”
Ông chủ vẫn còn nhớ cô, một cô gái xinh như thế thường thấy, bên cạnh vẫn là bé dắt tay .
Ông thoăn thoắt cân thịt cho Khương Đường, còn Tần Sơ Dương một cách hiền từ : “Cái thằng bé trông trắng trẻo béo một chút đấy.”
Tần Sơ Dương túm lấy góc áo của Khương Đường, cái miệng nhỏ chu lên: “Chị dâu nấu đồ ngon cho cháu ăn đấy ạ!”
Vẫn còn nhớ cảnh tượng đầu tiên họ đến thành phố, nhóc con canh chừng cô vô cùng nghiêm ngặt, chẳng hòa thuận chút nào. Ai mà ngờ một thời gian ngắn, vẫn là địa điểm đó, vẫn là những con đó, nhưng tâm cảnh và mối quan hệ xảy sự đổi to lớn.
Nhóc con hiện giờ còn bài trừ cô nữa, thậm chí thể một cách đắc ý rằng, nhóc con hiện giờ thích cô.
Ông chủ hớn hở : “Ha ha ha, chị dâu cháu nuôi cháu quá.”
Khương Đường xoa đầu mũi, nhận lấy thịt ông chủ cân xong, nhanh ch.óng trả tiền.
Trong nụ thiện của ông chủ, cô dẫn tiểu đoàn t.ử rời khỏi quầy thịt lợn.
Hào phóng mua thịt và sườn, cân nhắc đến việc tủ lạnh để lâu nên cô mua nhiều.
Nghĩ bụng vẫn nên mua một ít thứ dễ bảo quản, khoai tây các loại thể trữ lâu, cô dạo quanh chợ rau, mua thêm rau củ. Nhìn thấy những con gà mái nhốt trong l.ồ.ng tre, cô suy nghĩ một chút mua luôn hai con.
Dắt theo nhóc con, cô chất đầy chiếc gùi. Bây giờ tiền, cô khó tránh khỏi việc tiết kiệm, mua hết thảy những thứ thể nghĩ tới.
Cuối cùng cô ghé hiệu t.h.u.ố.c mua t.h.u.ố.c mỡ và cồn đỏ, những vết trầy xước lưng cần bôi t.h.u.ố.c.