Nước sôi, Khương Đường thả mì , đợi mì chín tới liền bảo Tần Tiêu lấy muôi thủng vớt .
Cô bắc một cái chảo khác, chiên cho mỗi một quả trứng ốp la, đó đổ nước sạch , thêm ít rau xanh và gia vị.
Tần Tiêu chia đều mì mấy cái bát, Khương Đường múc nước dùng .
Không quên chuẩn phần ăn cho Hắc Đản, cả nhà mới ngoài sân thoải mái ăn mì.
Khương Đường dịu dàng : "Ăn xong thể ngủ một lát, chiều hãy thịt gà."
Tần Tiêu ý kiến gì, đáp một tiếng.
Cốc cốc cốc.
Cổng sân tiếng gõ cửa, cả nhà đồng thanh phía cổng.
Giây tiếp theo liền thấy giọng của Văn Quyên, Khương Đường còn kịp đặt bát xuống dậy mở cửa cho Văn Quyên.
Vừa mở cửa bắt gặp ánh mắt đầy lo lắng của Văn Quyên: "Chị dâu, chứ ạ?"
Khương Đường đón cô nhà: "Không , mau ."
Văn Quyên ôm bụng , thấy tiếng cãi vã bên là cô sang ngay , nhưng cô đang m.a.n.g t.h.a.i bụng lớn, sang đây chỉ thêm vướng víu, cũng sợ lỡ chuyện gì ảnh hưởng đến đứa trẻ trong bụng.
Nghe thấy im lặng tiếng cô mới vội vàng sang đây.
Khương Đường cũng cô sang, giờ thấy đến liền dẫn Văn Quyên nhà.
"Quyên nhi, em ăn cơm ?"
Văn Quyên vội vàng gật đầu: "Chị dâu, thấy chị là em yên tâm , em ăn ạ."
Khương Đường thấy cũng gì thêm.
Văn Quyên chào hỏi Tần Tiêu, thấy Tiêu cũng về thì cô cũng yên tâm.
Cả nhà đang ăn cơm, Văn Quyên khẽ ho một tiếng: "Chị dâu, chị là em yên tâm , mai em sang tìm chị."
Cô cha Khương đến đây chẳng ý gì, vốn xem chị dâu kể thế nào, nhưng giờ thấy tình hình , nhất là mai hãy sang, chị dâu vẫn là .
Người mới đến vài phút về.
Tần Tiêu ăn xong bát mì, Khương Đường thấp giọng : "Anh lên lầu ngủ một lát ."
Tần Tiêu chằm chằm bát mì ăn dở trong tay Khương Đường.
Khương Đường nhăn mũi: "Chỉ hai cái bát thôi, lát nữa em rửa loáng cái là xong, mau ."
Lúc Tần Tiêu mới cô giục lên lầu ngủ.
Khương Đường và nhóc con ăn cơm xong, cô rửa bát mới nhóc con: "Sơ Dương, ngủ trưa em."
Nhóc con ngoan ngoãn tắt tivi, Khương Đường dẫn nhóc ngủ mới rón rén trở về phòng ngủ, khối u lớn nổi lên giường, cô chậm chạp bước tới giường, vén một góc chăn nhanh ch.óng chui .
Vừa chui , Khương Đường lập tức đàn ông ôm c.h.ặ.t lòng.
Cô chớp chớp mắt, nhích xoay , đôi mắt chìm đắm trong đôi mắt đen của , giọng hạ xuống thật thấp.
"Sao ngủ?"
Tần Tiêu ôm trọn cô gái nhỏ lòng, giọng khàn đặc: "Giờ ngủ đây."
Khương Đường khẽ thở hắt : "Ở xưởng buổi trưa nghỉ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-449.html.]
Giọng Tần Tiêu khàn khàn: "Sẽ ."
Sẽ ? Nghĩa là thỉnh thoảng mới thôi, thì chắc chắn là hiếm khi, bận rộn ở xưởng, ngủ trưa chắc hẳn là một điều xa xỉ.
Vùi đầu lòng Tần Tiêu, cô cọ nhẹ đầy ấm áp: "Thật đáng thương, mau ngủ ."
Người đàn ông cô gái nhỏ là đáng thương kìm nhếch môi, cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô, khàn giọng đáp lời.
Nắng đầu hạ vẫn còn khá dịu, hề gắt, nắng ấm rải rác khắp gian, trong căn phòng ấm áp thoải mái, Khương Đường cuộn trong lòng Tần Tiêu, tận hưởng một giấc ngủ trưa thật ngon lành.
Hiếm khi Tần Tiêu nghỉ trưa, cô cũng lâu lắm cùng Tần Tiêu ngủ trưa như thế .
Cho đến khi bóng nắng dần dịch chuyển, Khương Đường dụi mắt tỉnh dậy thì là buổi chiều, đàn ông bên cạnh cũng tỉnh, nhưng vẫn ngoan ngoãn ôm Khương Đường, hề ý định dậy.
Khương Đường lưu luyến cọ cọ trong lòng một lát mới chống tay lên giường dậy.
"Tần Tiêu, dậy thôi."
Người đàn ông dậy nhanh, cô dứt lời lập tức lật xuống giường, nhanh ch.óng mặc quần áo.
Khương Đường chớp chớp mắt, ngáp một cái xuống giường quần áo, cùng Tần Tiêu ngoài.
Khương Đường dịu dàng : "Anh gọi Sơ Dương dậy , ngủ nhiều quá tối ngủ ."
Tần Tiêu sang phòng riêng của nhóc con, cô xuống lầu.
Rửa mặt xong xuôi, Khương Đường bếp, mới nhóm lửa thì Tần Tiêu dẫn nhóc con tràn đầy sức sống .
Nhóc con lập tức thế vị trí của Khương Đường, bên bếp lò nhóm lửa.
Tần Tiêu ngoài cổng thịt gà.
Khương Đường bưng một cái chậu đặt lên bếp, đổ đầy nước, lát nữa cho Tần Tiêu dùng để lông gà.
Cô lấy những nguyên liệu cần thiết từ tủ lạnh , nhanh ch.óng rửa sạch sẽ, lát nữa hầm gà thì cho hầm cùng luôn.
Bữa tối mãi đến khi trời dần tối hẳn cả nhà mới ăn.
Tần Tiêu xới cơm xong, Khương Đường giữ lời hứa, gắp một cái đùi gà thật lớn bát cơm của Hắc Đản .
Hắc Đản lập tức ăn ngấu nghiến, ăn ngon lành và nhanh ch.óng.
Khương Đường gắp một cái đùi gà thật lớn bát của Tần Tiêu.
Người đàn ông cô gái nhỏ bên cạnh cùng Tần Sơ Dương đang nuốt nước miếng ầm ầm, vui vẻ đón nhận.
Khương Đường gắp cho nhóc con và mỗi một cái cánh gà, tuy bằng đùi gà nhưng so với đùi gà, Khương Đường vẫn thích ăn cánh gà hơn.
Nhóc con cũng hề thấy vui, hớn hở gặm cánh gà ngon lành.
Khương Đường dịu dàng : "Đợi Sơ Dương nhà chữ điểm tuyệt đối, chị dâu cũng sẽ thưởng cho một cái đùi gà thật lớn nhé."
Nhóc con hì hì: "Dạ."
Hai vợ chồng Hà Tố Phân đưa , ngày hôm , Tần Tiêu yên tâm đến xưởng .
Buổi trưa, Văn Quyên mới sang hỏi Khương Đường tình hình cụ thể.
Khương Đường mỉm dẫn cô lên ban công, giờ nắng đang , mỗi ngày cô đều sưởi nắng chăm hoa thấy thật nhàn nhã.
Ngồi ban công, thoải mái nhấm nháp chút đồ ăn vặt, Khương Đường mới thong thả kể: "Không chuyện gì to tát , cũng giống như nghĩ thôi, hai vợ chồng Hà Tố Phân Tôn Diễm ở xưởng nên chắc chắn là do xúi giục Tôn Diễm kiện con trai bà , thế là hai vợ chồng cùng kéo đến tìm chuyện thôi."