“Lương trong xưởng thấp , đợi cô giải quyết xong chuyện, thiếu gì cơ hội cầm tiền lớn như .”
Tôn Diễm xong thì phá lên trong nước mắt, cẩn thận nhét tiền Khương Đường đưa túi.
“Sau nhất định sẽ việc thật .”
Khương Đường gật đầu: “Vậy thì .”
Tôn Diễm dậy: “Đồng chí Khương Đường, cảm ơn cô.”
Cô ngập ngừng : “Vậy... đây.”
Khương Đường gật đầu, định dậy tiễn cô , nhưng lập tức Tôn Diễm ngăn .
“Không cần tiễn , tự mà.”
“Đồng chí Khương Đường đừng mất thời gian, lén lút rời thôi, cũng để tránh khác thấy.”
Nghe cô , Khương Đường vẫn dậy, điềm đạm : “Không , cô ngoài còn đóng cổng.”
Thấy Khương Đường thế, Tôn Diễm ngượng ngùng gật đầu.
Được Khương Đường tiễn cửa, Tôn Diễm vò vò vạt áo, chạy lạch bạch rời .
Khương Đường nhanh ch.óng đóng cổng , phòng khách.
Nhóc con sáp gần, đôi mắt to chằm chằm Khương Đường, chun mũi : “Chị dâu, chị cho kẻ tiền ạ?”
Cái kẻ bé vẫn luôn nhớ rõ, chẳng chút nào, chị dâu còn đưa tiền cho cô chứ.
Khương Đường xoa đầu nhóc con, khẽ : “Chị dâu cho cô tiền, là cho mượn, cô trả mà.”
Tần Sơ Dương hiểu nửa vời gật đầu.
“Tại cho kẻ mượn tiền ạ?”
Khương Đường mỉm : “Cho kẻ mượn tiền, thì kẻ đó sẽ nợ tiền chúng , sẽ dám bắt nạt chúng nữa, đúng nào?”
Tần Sơ Dương nhíu đôi mày nhỏ: “Thật ạ?”
Khương Đường xoa đầu nhóc con, khẳng định gật đầu: “Ừ.”
Cục bột nhỏ tiu nghỉu "ồ" một tiếng.
Khương Đường xem tivi cùng cục bột nhỏ một lát, đến trưa thì nấu cho và nhóc con mỗi một bát mì ăn, đó cùng nhóc con mỗi chặn một bên, bắt con gà mái già đang tới lui trong sân.
Khương Đường túm lấy hai cánh của con gà, thở phào một cái, hiện tại Tần Tiêu nhà, chỉ thể tự cô tay g.i.ế.c gà thôi.
Khương Đường xách con gà gian bếp, nhóc con giúp một tay.
“Sơ Dương, em cầm một cái bát lớn theo, để hứng đồ cho chị dâu.”
Khương Đường cầm d.a.o phay ngoài, nhóc con bưng một cái bát lớn lạch bạch chạy theo cô.
Hai thím cháu nỗ lực một hồi lâu mới coi như thuận lợi g.i.ế.c xong con gà, Khương Đường vứt con gà cửa bếp, bưng bát lớn nhà, múc một chậu nước lớn đặt lên bếp lò.
Nhìn nhóc con đang xổm một bên con gà g.i.ế.c, Khương Đường chiếc ghế đẩu nhỏ, cao giọng : “Sơ Dương, gọi điện thoại cho trai , bảo tối nay dẫn Hòa Điền và Lỗi T.ử qua nhà ăn cơm.”
“Vâng ạ.” Nhóc con xong lập tức lạch bạch dậy chạy phòng khách.
Khương Đường nhóm lửa bếp, bưng một chậu nước lên nồi đun.
Một lát cục bột nhỏ hớn hở chạy về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-438.html.]
“Chị dâu, bảo ạ.”
Khương Đường gật đầu.
Đợi nước trong nồi sôi, cô mới cho con gà chậu, dội từng gáo nước nóng lên, trụng sạch con gà một lượt.
Lúc Khương Đường mới xách ghế đẩu cửa sân bắt đầu nhổ lông gà.
Nhóc con xổm bên cạnh giúp, Khương Đường sợ bé bỏng tay, ôn tồn : “Sơ Dương, chị dâu giao cho em thêm một nhiệm vụ nữa ?”
Nhóc con nghiêng đầu cô: “Chị dâu, Sơ Dương nhất định sẽ thành ạ.”
Khương Đường mắt mày rạng rỡ: “Đi đến nhà chị Văn Quyên, bảo chị là tối nay sang nhà ăn cơm nhé.”
Nhóc con xong lập tức dậy chạy về phía nhà Văn Quyên cách đó xa.
Khương Đường lúc mới yên tâm việc.
Đợi cô xử lý xong con gà thì nhóc con .
phía còn dẫn theo cả Văn Quyên nữa.
Văn Quyên đến tự giác sân rửa tay, thấy Khương Đường đang c.h.ặ.t thịt gà trong bếp, cô rửa sạch tay bước .
“Chị dâu, bảo Sơ Dương gọi em sớm một chút, em sang phụ chị một tay hơn .”
Khương Đường gật đầu: “Được, nhé, chị sẽ gọi em một ngày, để em sang thật sớm.”
Văn Quyên vội vàng gật đầu: “Phải thế chứ.”
“Em với Hòa Điền ngày nào cũng sang đây ăn chực uống chực, lẽ phụ giúp chị dâu một tay mới đúng.”
“Cái là nể tình em bây giờ đang m.a.n.g t.h.a.i nên mới đối xử với em thế thôi, đợi nhóc con nhà em đời là còn đãi ngộ nữa nhé.”
Khương Đường cho thịt gà chậu, trêu chọc Văn Quyên.
Văn Quyên thở dài thườn thượt: “Chậc chậc, thì nó cứ nên đời muộn một chút thì hơn.”
Khương Đường nhẹ nhàng chạm vai vai Văn Quyên, ha ha một tiếng: “Được , đừng hành hạ nhóc con, dù nhóc con đời thì vẫn hoan nghênh cả nhà ba các em sang đây ăn chực.”
Văn Quyên híp mắt gật đầu, lúc cô m.a.n.g t.h.a.i chị dâu đối xử với cô như , cô tự nhiên sẽ nghĩ nhiều, thoăn thoắt phụ giúp Khương Đường.
Buổi tối, Tần Tiêu dẫn Trương Hòa Điền và Vương Kỳ Lỗi về, Vương Kỳ Lỗi xuống xe lập tức lao thẳng gian bếp, gọi Khương Đường một cách khoa trương.
“Chị dâu! Vẫn là chị đối xử với em nhất, Tiêu chẳng thèm nhớ đến em nữa .”
Khương Đường bất lực lắc đầu: “Cậu mà ngày nào cũng theo Tần Tiêu qua đây, cũng chẳng ngăn cản .”
Vương Kỳ Lỗi hì hì gãi đầu: “Hì hì, em chẳng qua là đang đùa với chị dâu thôi mà.”
“Anh Hòa Điền với chị Quyên ngày nào cũng cơ hội sang ăn chực, em cũng cho sướng miệng chút chứ.”
“Nói sướng miệng thì mau rửa sạch cái móng vuốt bẩn thỉu của .”
Văn Quyên đẩy ngoài, vẻ mặt ghét bỏ .
Vương Kỳ Lỗi chun mũi, ngoan ngoãn ngoài, cùng Tần Tiêu và Trương Hòa Điền rửa sạch tay, đó gian bếp giúp một tay.
Từng món ăn sắc hương vị vẹn bưng lên bàn, Vương Kỳ Lỗi hít hà, vẻ mặt đầy mãn nguyện.
“Ưm, thơm quá, chị dâu, lát nữa em ăn thêm mấy bát mới .”