Khương Đường mỉm gật đầu: "Những mẫu mã quá đổi mới cũng sẽ thị trường của riêng nó, nếu chiều lòng đại chúng thì theo con đường cao cấp, hai cứ việc thiết kế, sẽ vấn đề gì ."
"Ừm, Khương Đường, câu của cô, chúng sẽ còn gì lo lắng nữa."
Ba ở trong văn phòng bàn bạc suốt một buổi sáng, cho đến buổi trưa, Tần Tiêu mới gõ cửa.
Đàm Thụy Nghiên nhướn mày: "Ông chủ Tần đến gọi cô kìa, Khương Đường, ăn cơm ."
Khương Đường nghiêng đầu hai : "Cùng nhé."
"Thôi, lát nữa và Bạch An sẽ , phiền hai vợ chồng cô , hi hi."
Tiếng của cô chút tinh quái, Khương Đường bất lực, ép hai cùng, dậy mở cửa.
Người ngoài cửa quả nhiên là Tần Tiêu.
Thấy cô gái nhỏ , Tần Tiêu nắm lấy tay cô, dắt Khương Đường về phía văn phòng của .
Khương Đường theo , chỗ, Tần Tiêu bày biện cơm canh, cô ngước mặt .
"Tần Tiêu, chiều nay bận ?"
Tần Tiêu đưa cơm cho cô, giọng trầm thấp: "Sao ?"
Khương Đường : "Em chẳng xem tiến độ của ký túc xá , chiều nay xem thử."
Tần Tiêu thản nhiên : "Ừm, chiều nay cùng em."
"Nếu bận, em thể tự xem loanh quanh, cần cùng ."
Tần Tiêu gắp thức ăn cho cô, chỉ trầm giọng : "Đi cùng em."
"Được ."
Khương Đường nhăn mũi, gật đầu.
Nghĩ đoạn, cô đàn ông mặt, dịu dàng : "Vừa em đề xuất một ý tưởng sơ bộ với Thụy Nghiên và Mạc Bạch An."
Về mảng thiết kế cơ bản đều do Khương Đường phụ trách, Tần Tiêu trầm giọng hỏi: "Ý tưởng gì?"
Khương Đường khẽ : "Em bảo họ ngoài các mẫu của mùa mới, hãy thêm một dòng thiết kế riêng."
"Tùy họ, thể phát huy tưởng tượng thiên mã hành của , thiết kế thế nào cũng , đến lúc đó sẽ theo dòng thiết kế của nhà tạo mẫu."
Đôi mắt đen của Tần Tiêu chằm chằm cô gái nhỏ, khàn giọng đáp một tiếng: "Ừm."
"Đợt đầu tiên chắc vẫn còn kịp, đến lúc đó sẽ bàn bạc với Hòa Điền và Lỗi Tử, cố gắng mắt ngay trong mùa hè ."
Khương Đường gật đầu, đôi mắt cong cong Tần Tiêu, khả năng thực thi của đàn ông đúng là mạnh mẽ thật.
Ăn cơm xong, Tần Tiêu thu dọn bát đũa, nắm tay Khương Đường khỏi văn phòng.
Anh đưa Khương Đường đến một nơi cách khu xưởng chỉ hai ba trăm mét.
Lòng bàn chân Khương Đường dính bùn, cô vô thức siết c.h.ặ.t t.a.y Tần Tiêu, từng bước đến khu đất ký túc xá đang thi công.
Các công nhân nghỉ trưa xong bắt đầu tiếp tục việc.
Tần Tiêu dắt Khương Đường tới, những công nhân chú ý thấy họ bèn thẳng , nhiệt tình chào hỏi hai vợ chồng, mặt là nụ hân hoan.
Khương Đường rạng rỡ vẫy tay với họ, Tần Tiêu gật đầu hiệu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-427.html.]
Khương Đường chằm chằm phần móng đào gần xong, bãi đất trống rộng lớn : "Đây là ký túc xá chuẩn cho nhân viên ?"
Tần Tiêu nắm c.h.ặ.t t.a.y cô gái nhỏ, dắt cô gần, ừ một tiếng.
Khương Đường khẽ hỏi: "Vậy năm nay thể thành ?"
Tần Tiêu những công nhân đang việc, trầm giọng : "Xây xong nhà thì vấn đề gì."
" để công nhân dọn ở thì chắc chắn sang năm, cơ sở hạ tầng đều , còn ..."
Anh nghiêng đầu cô gái nhỏ, khẽ : "Còn nhà trẻ bán trú nữa."
Khương Đường gật đầu: "Sang năm thể ở là nhanh ."
Cô chằm chằm phần móng mặt, chỉ cảm thấy nơi đây tràn đầy hy vọng và tương lai.
Tần Tiêu đưa Khương Đường dạo một vòng xong mới dắt cô trở về.
Xem xong là buổi chiều, chân Khương Đường dính đầy bùn đất, tiện văn phòng của Hòa Điền và Đàm Thụy Nghiên.
Tần Tiêu lấy cho cô một đôi giày khác, rộng một chút, Khương Đường miễn cưỡng mới tách khỏi Tần Tiêu, văn phòng cùng việc với Đàm Thụy Nghiên và Mạc Bạch An.
Cho đến khi sắc trời bên ngoài văn phòng tối sầm , Đàm Thụy Nghiên và Mạc Bạch An cũng sắp tan , ba cùng rời văn phòng, Mạc Bạch An và đồng nghiệp rời khỏi xưởng.
Khương Đường đến văn phòng Tần Tiêu.
Trong văn phòng ngoài Tần Tiêu còn Trương Hòa Điền và Vương Kỳ Lỗi lâu gặp.
Vừa thấy Khương Đường , Vương Kỳ Lỗi gãi đầu : "Chị dâu."
Khương Đường mỉm chào .
Vương Kỳ Lỗi cao giọng: "Chị dâu, Hòa Điền đều kể với em , với chị Quyên cứ hở là qua nhà chị ăn chực, em lâu lắm ."
Khương Đường đến bên cạnh Tần Tiêu, khóe môi khẽ nhếch: "Cậu qua lúc nào mà chẳng , ai cấm ."
Vương Kỳ Lỗi dĩ nhiên chị dâu đón chào , nên mới dám thẳng mặt Khương Đường như .
"Đợi vài ngày nữa em chắc chắn sẽ qua."
Khương Đường mỉm hoan nghênh.
"Được , Lỗi Tử, chúng về đây, về thôn thì cũng đừng để muộn quá."
Vương Kỳ Lỗi hừ một tiếng: "Anh Hòa Điền, em , giờ ở gần nhà chị dâu, ngày nào cũng về cùng Tiêu, em thấy hết đấy nhé."
"Chậc, cứ thế em cũng chuyển lên huyện ở quá."
Cậu ủ rũ lắc đầu, cùng khỏi văn phòng.
"Thôi , lên huyện thì với thím Quế Mai qua nhà Tiêu nhà đều ."
Vương Kỳ Lỗi bấy giờ mới nở nụ : "Em ."
Mấy chào tạm biệt lên xe, thẳng về hướng tiệm cơm quốc doanh.
Trương Hòa Điền xuống xe mua cơm xong mới lên xe về nhà, đến cửa nhà, Tần Tiêu bấm còi.
Khương Đường cảm thấy chút mới mẻ, ngày thường đều là cô ở trong nhà thấy tiếng Tần Tiêu bấm còi bên ngoài, đây là hiếm hoi cô xe, đợi Sơ Dương mở cửa.
Một lát , cửa lớn mở từ bên trong, để lộ dáng vẻ nhỏ bé của nhóc con, Khương Đường đợi Tần Tiêu dừng xe hẳn, đầu ló ngoài cửa sổ xe mỉm nhóc con đang chạy gần: "Sơ Dương, chị dâu về đây."