Cũng coi như bồi dưỡng dần, đợi đứa nhỏ trong bụng sinh , chắc cũng thích xem, lúc đó hai đứa nhỏ thể cùng xem với .
Khương Đường vo gạo xong đặt lên bếp, nấu cơm xong mới phòng khách, gọi điện đến xưởng.
Là Tần Tiêu máy.
Khương Đường thẳng: "Tần Tiêu, tối nay Quyên ăn ở nhà , bảo Hòa Điền đừng mua cơm ở tiệm quốc doanh nữa, đưa về đây ăn cơm luôn."
Tần Tiêu giọng của cô gái nhỏ, trầm giọng đáp lời.
"Hai về sớm chút nhé."
Khương Đường dặn dò một câu cúp máy, mới bếp. Đợi đến khi thức ăn xong, cô thấy tiếng còi xe ngoài sân.
Nhóc con thấy tiếng động, liền thành thục chạy từ phòng khách mở cửa.
Tần Tiêu lái xe sân, đưa Trương Hòa Điền cùng xuống xe.
Văn Quyên cũng từ phòng khách , Trương Hòa Điền thấy cô bước tới nắm lấy tay cô.
"Hôm nay em thấy khó chịu ở ?"
Văn Quyên lắc đầu.
Khương Đường trong bếp gọi lớn: "Tần Tiêu, đưa rửa tay ăn cơm thôi."
Tần Tiêu đáp một tiếng, bảo mấy rửa sạch tay mới sải bước nhà giúp Khương Đường dọn nốt bát đũa lên bàn.
Cả nhóm quanh bàn ăn, Khương Đường Hòa Điền, thấp giọng : "Hòa Điền, nếu và Quyên tiện nấu cơm thì cứ sang nhà chị ăn bất cứ lúc nào. Đồ ăn ở tiệm dù đến mấy thì ăn nhiều cũng yên tâm bằng cơm nhà."
Họ đều là bạn bè vô cùng thiết, Khương Đường cũng vòng vo, trực tiếp bày tỏ sự lo lắng của .
Trương Hòa Điền ý của cô, gật đầu: "Chị dâu, chị yên tâm, tụi em mà, chỉ thỉnh thoảng mới ăn ngoài một bữa thôi."
Văn Quyên bên cạnh cũng gật đầu: "Chị dâu, chị đừng lo, lúc Hòa Điền nhà em vẫn tự nấu cơm . Ở nhà một cũng chẳng việc gì, chỉ là thỉnh thoảng lười quá mới mua về thôi."
Khương Đường gật đầu: "Thái độ của chị và Tần Tiêu là , hai đứa sợ phiền tụi chị đấy."
Trương Hòa Điền và Văn Quyên , mỉm gật đầu: "Chị dâu, chuyện đó ạ."
Anh xuống bụng Văn Quyên: "Chị dâu, bụng của Quyên mà đến mấy tháng cuối thì chỗ cần phiền chị còn nhiều lắm."
Gia đình đôi vợ chồng trẻ chỉ hai bọn họ, thiết nhất thể nhờ vả chỉ vợ chồng Tần Tiêu.
Họ , Khương Đường mới thấy hài lòng.
Sau bữa cơm, Trương Hòa Điền mới đưa Văn Quyên về nhà.
Khương Đường bếp lò, chống cằm Tần Tiêu thu dọn bát đũa.
Chớp chớp mắt chằm chằm bóng lưng đàn ông, Khương Đường khẽ : "Tần Tiêu, ... một đứa con ?"
Thân hình cao lớn của đàn ông khựng , cái bát tay suýt chút nữa rơi xuống, may mà phản ứng nhanh, cầm chắc lấy.
Tần Tiêu đầu, cô gái nhỏ đang chiếc ghế đẩu thu lu như một quả bóng nhỏ, giọng khàn khàn: "Muốn con ?"
Anh trả lời mà ném ngược câu hỏi , Khương Đường nghiêng đầu, mềm mại đáp: "Trước đây em từng nghĩ đến chuyện ."
Tần Tiêu , ánh mắt đen dịu , khẽ gật đầu, đó tiếp tục rửa bát.
"Không thì sinh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-411.html.]
Đây là đầu tiên họ thảo luận về vấn đề con cái, cũng là đầu Khương Đường thái độ của Tần Tiêu.
Cô chớp mắt, thái độ vẻ quá lãnh đạm .
"Tần Tiêu, con ?"
Một lúc , giọng của đàn ông truyền tai Khương Đường.
"Không ."
Dáng vẻ của khiến Khương Đường càng thêm tò mò.
Đứng dậy khỏi ghế, Khương Đường tiến tới sát lưng , kiễng chân cố sức tì đầu lên vai đàn ông, giọng ngọt ngào: "Vậy thì vì ?"
Tay cô túm lấy vạt áo ngang thắt lưng , lông mày khẽ nhíu: "Mọi thái độ của lúc đều đang bảo với em rằng ."
Cảm nhận ấm lưng, Tần Tiêu , trực tiếp vươn tay ôm cô gái nhỏ lòng.
Anh khàn giọng: "Rất vất vả."
Anh cúi đầu, trán tì trán Khương Đường, khẽ cọ cọ: "Em sẽ vất vả."
Khương Đường mềm lòng, chớp mắt, lí nhí: "Làm gì đến mức đó, em thấy Quyên vẫn mà."
Giọng Tần Tiêu trầm đục: "Lý Thuận Cầm, Khương Thúy cả Lưu Lan, đều ."
Khương Đường im lặng. Tình trạng của những đó khi m.a.n.g t.h.a.i đúng là trông vô cùng suy nhược và nhợt nhạt.
Cô nhớ đến gương mặt vàng vọt, chút sức sống của Lý Thuận Cầm và Khương Thúy. Lúc mang thai, trông họ như chịu nhiều khổ cực, thực sự là một trạng thái .
Hơn nữa, con của họ cuối cùng đều giữ .
Khương Đường ngẩng mặt, chằm chằm biểu cảm nghiêm túc của đàn ông, ngờ Tần Tiêu luôn nghĩ như .
Nhìn thấy cảnh khác m.a.n.g t.h.a.i vất vả để bóng ma tâm lý cho .
Chẳng trách đàn ông bao giờ nhắc đến, nào cũng thực hiện biện pháp phòng hộ kỹ.
Hóa thực sự từng nghĩ đến việc để cô m.a.n.g t.h.a.i sinh con.
Khương Đường ngẩng lên, kiễng chân khẽ hôn lên môi đàn ông, đôi mắt chứa chan ý : "Anh những ví dụ tiêu cực thôi."
"Hồi họ mang thai, chẳng ai đối xử với họ, cuộc sống khổ cực thì sắc mặt đương nhiên thể ."
Khương Đường nghiêng đầu Tần Tiêu, dù hiện tại cô ý định mang thai, nhưng cũng thể để Tần Tiêu cứ mãi bóng ma tâm lý như thế.
"Nếu em mang thai, cũng sẽ đối xử với em ?"
Khương Đường xong, liền cảm nhận bàn tay đang ôm eo siết c.h.ặ.t .
Yết hầu Tần Tiêu chuyển động, khẽ lắc đầu: "Sẽ luôn đối xử với em."
Không liên quan gì đến chuyện m.a.n.g t.h.a.i .
Khương Đường rúc đầu l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của , mắt cong như vầng trăng khuyết: "Vậy thì ."
Cô ngẩng mặt, ngón tay chạm lên mặt , chun mũi: "Em còn tưởng thích trẻ con cơ, chẳng bao giờ thấy nhắc đến."
Tần Tiêu khẽ lắc đầu, chuyện thích thích, nếu là con do cô gái nhỏ sinh , đều thích hết.