Chương 88 Anh là chồng em - Em bảo
Vẻ mặt cô gái nhỏ vẻ như còn giận nữa, Tần Tiêu lúc mới dậy dọn dẹp bát đũa rửa.
Khương Đường chống cằm bóng lưng đàn ông, nhàn nhạt gọi: “Tần Tiêu.”
“Sáng nay cho Sơ Dương ?”
Tần Tiêu đầu , trầm thấp ừ một tiếng.
“Hiệu quả thế nào?”
Nhớ tới nhóc con giọng của chị dâu hơn giọng , khóe môi Tần Tiêu khẽ nhếch: “Cũng khá .”
“ mấy chữ, bảo thằng bé sửa .”
Còn về việc nhóc con chê bai thì cần cho cô gái nhỏ .
Nghe , Khương Đường gật đầu: “Vậy thì .”
Tần Tiêu rửa bát đũa xong mới bước nhanh lấy cái đài thu thanh để xe .
Khương Đường thấy liền vẫy vẫy tay với : “Anh mang qua đây.”
Người đàn ông kịp thủ tiêu "chứng cứ phạm tội" của , im lặng một lúc cầm đài thu thanh qua.
Ngoan ngoãn giao cho Khương Đường.
Khương Đường khẽ hừ hừ, bật đài thu thanh lên: “Để em xem đường ngoại ngữ gì nào.”
Cô đặt đài lên đùi, nhấn nút bật.
Tiếng rè rè của máy móc vang lên, đó là một giọng nữ nhỏ.
“Anh Tần Tiêu...”
Tai Khương Đường đang tập trung bỗng đỏ bừng lên, thứ cầm tay trở nên vô cùng nóng bỏng.
Hận thể ném trả thứ cho Tần Tiêu.
Cô cứ tưởng sẽ là đoạn ghi âm ngoại ngữ cô từng ghi cho Tần Tiêu, hoặc là nội dung cho nhóc con.
Ai ngờ thấy thứ .
Chuyện quá hổ , Tần Tiêu tế bào hổ nào trong , sến súa như , ngày thường nhận chút nào.
Người đàn ông đúng là giả vờ thật.
Đôi mắt ướt át của Khương Đường chằm chằm Tần Tiêu: “Tần Tiêu! Anh ghi âm từ lúc nào thế.”
Nghe thấy giọng của cô gái nhỏ đôi gò má đỏ ửng, Tần Tiêu khẽ ho một tiếng.
“Lúc gọi điện thoại.”
Khương Đường mở to mắt, đàn ông đúng là cách thật đấy.
“Anh là đồ biến thái , gì ai lúc gọi điện còn lén ghi âm cái .”
Khương Đường chớp chớp mắt, kỹ nội dung ghi âm của Tần Tiêu, đôi môi mấp máy, thực sự nên gì.
Người đàn ông đúng là ghi âm nội dung gì khác, chỉ ghi âm mỗi câu .
“Tần Tiêu, đường cứ cái ?”
Nghĩ đến đây, Khương Đường chỉ tìm cái lỗ nào chui xuống cho xong.
Tần Tiêu cô gái nhỏ, khàn giọng : “Buổi tối mới .”
Anh bổ sung thêm một câu: “Không ai khác cả.”
Khương Đường lườm một cái: “Em còn cảm ơn nữa cơ .”
Nói thì , Khương Đường quả thực thở phào nhẹ nhõm, may mà Tần Tiêu ác liệt đến mức cái ngay đường .
Nghĩ đến việc suốt dọc đường ngoài Tần Tiêu còn Mạc Bạch An nữa, Khương Đường nhăn mũi.
Đầu ngón tay khẽ cử động, nhanh ch.óng xóa sạch đoạn ghi âm mà đàn ông lén lút ghi .
Tần Tiêu hành động của cô gái nhỏ, ánh mắt sâu , khóe môi mím c.h.ặ.t, nhưng gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-400.html.]
“Hôm nay đến xưởng ?”
Khương Đường khoanh tay, chống cằm ngước .
“Ừm.” Tần Tiêu gật đầu.
Sau đó khẽ : “Đợi Mạc Bạch An nghỉ ngơi hai ngày, và Đàm Thụy Nghiên sẽ đến tìm em, lúc đó em sẽ việc.”
Khương Đường chống cằm gật đầu: “Em .”
“Đến lúc đó em sẽ bàn bạc kỹ với họ.”
Sau công việc thiết kế sẽ giao cho hai họ, cô chắc chắn cần đem những gì , những gì thể đưa để hết cho họ, xem giúp ích gì cho hai .
Khương Đường ngáp một cái: “Đã gọi điện về nhà ?”
Động tác của Tần Tiêu khựng , khẽ lắc đầu: “Lát nữa sẽ gọi.”
“Ừm, ba về , vẫn nên gọi điện báo bình an cho họ một tiếng.”
Một lúc , Khương Đường phòng khách, xuống sofa.
Tần Tiêu , gọi điện cho Chu phụ Chu mẫu.
Đây là đầu tiên chủ động gọi điện cho họ, một lát , Chu mẫu nhấc máy.
Đôi môi mỏng của Tần Tiêu khẽ động, Khương Đường nghiêng đầu đàn ông.
Chỉ thấy giọng trầm thấp của .
“Mẹ.”
Khương Đường chớp chớp mắt, ánh mắt dịu .
Người đàn ông về nhà một chuyến, đoán chừng mối quan hệ với ba cũng hòa hợp hơn nhiều.
Tần Tiêu báo bình an với Chu mẫu xong, một lát đưa ống cho Khương Đường bên cạnh.
Khương Đường nhận điện thoại: “Mẹ.”
“Chị gái.” Là giọng của bé Chu An.
Khương Đường nhịn thành tiếng.
“An An, nhớ chị nào?”
Nhóc con vẫn nắm vững nhiều từ vựng, chỉ bập bẹ trả lời cô, cũng chỉ từ "chị gái" đơn giản.
Chu mẫu ở bên cạnh lên tiếng: “An An thấy Tần Tiêu đến là cứ nhắc chị suốt, lúc nào rảnh con cùng Tần Tiêu về thăm nó nhé.”
Khương Đường khẽ mím môi.
“Vâng , con sẽ về ạ.”
“Sơ Dương, chuyện với em trai ?”
Nhóc con đang xem tivi, thấy tiếng chị dâu thì chớp chớp mắt: “Là An An ạ?”
Thấy chị dâu gật đầu, nhóc con liền cầm lấy ống . Em trai chị ở bên, chị dâu, em trai thật đáng thương, chuyện với em trai.
Tần Sơ Dương suy nghĩ thấu đáo, bé gọi điện cho em trai để an ủi em.
Khương Đường tựa mềm nhũn vai đàn ông bên cạnh, thu .
Tần Tiêu đưa tay xoa trán thiếu nữ, khàn giọng : “Buồn ngủ thì ngủ thêm một lát .”
Khương Đường vô thức dụi dụi vai : “Không .”
Nói xong, giọng nghèn nghẹt: “Lần như nữa.”
Bàn tay đang xoa trán của đàn ông khựng , úp úp mở mở ừ một tiếng.
Khương Đường ngáp một cái, nhắm mắt vai Tần Tiêu.
Tần Sơ Dương cúp điện thoại, đầu thấy chị dâu ngủ , bé mở to mắt trai.
“Anh trai, chị dâu mệt , bắt nạt chị dâu.”