Vợ Hiền Nhát Gan và Chồng Lạnh Lùng [Thập niên 80] - Chương 363

Cập nhật lúc: 2026-01-26 05:41:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Đường cũng ngáp dài về phòng ngủ của , đặt cuốn sách ngoại văn ở đầu giường, bật chăn điện, cởi áo khoác lên giường nhắm mắt ngủ trưa.

 

Ngủ một giấc trưa thoải mái, khi Khương Đường tỉnh dậy thì là buổi chiều, cô vén chăn lên, nhẹ nhàng ngáp một cái, lười biếng rời giường vươn vai bóp cổ, Khương Đường mới ngáp cầm cuốn sách ngoại văn, cầm thêm máy ghi âm khỏi phòng ngủ.

 

Sang phòng nhóc con bên cạnh, nhóc con đang cuộn tròn trong chăn ngủ say sưa, Khương Đường tới tắt chăn điện đẩy cửa .

 

Xuống lầu, Khương Đường trong phòng khách, đầu tiên bật máy ghi âm lên, lật cuốn sách ngoại văn mới mua , tự một lượt, ghi âm , bản , đó mới đặt cuốn sách xuống.

 

Đứng dậy đầu ngoài thì thấy nhóc con đang dụi mắt ở đầu cầu thang, nhóc con tỉnh .

 

Khương Đường chớp chớp mắt: “Sơ Dương, chị dâu em thức giấc ?”

 

Nhóc con lắc đầu: “Sơ Dương tự tỉnh ạ.”

 

Cậu bé tung tăng nhảy xuống từng bậc cầu thang, Khương Đường tới, ở chỗ còn hai bậc cuối cùng thì nắm lấy tay nhóc con nhấc lên, nhóc con nhảy thẳng từ cầu thang xuống đất.

 

Khương Đường dắt ngoài, mở cửa bếp, Khương Đường lấy ghế nhỏ bếp lò, dùng kẹp lửa bới đống tro vùi lúc nãy .

 

Bới khoai tây và khoai lang cô bỏ khi ngủ.

 

Sau khi lấy , Khương Đường vỗ vỗ lớp tro bên , thổi thổi một cách điêu luyện.

 

Nhóc con bên cạnh chống cằm Khương Đường.

 

Khương Đường vỗ sạch tro khoai tây, cẩn thận bóc lớp vỏ bên ngoài, để lộ phần ruột khoai nóng hổi bên trong.

 

Cô bóc một củ đưa cho nhóc con, mới bóc một củ, từng miếng nhỏ ăn miệng, hương vị ngon.

 

Ăn xong, Khương Đường lấy chổi quét sạch những mảnh vụn bên bếp lò trong lửa, nhóm lửa nữa.

 

Lấy chậu sắt đun nước, khi rửa sạch tay cho và nhóc con, lau khô tay mới bếp sưởi ấm.

 

Ngồi sưởi ấm nghỉ ngơi một lát, Khương Đường mới bắt đầu cơm tối.

 

Nhóc con ngay bếp lò, Khương Đường lấy rau cần , múc nước ấm để nhóc con rửa rau cho , còn cô thì bên cạnh thái rau.

 

Làm cơm xong bao lâu, trời bên ngoài tối sầm , Tần Tiêu cũng lái xe về tới nơi.

 

Tần Sơ Dương thấy tiếng còi xe, đợi Khương Đường bảo, tự chạy đôi chân ngắn mở cửa cho Tần Tiêu.

 

Sau khi Tần Tiêu xuống xe, Khương Đường dọn bát đũa lên bàn, Tần Tiêu tự rửa tay, nhóc con kéo bếp.

 

Trên bàn ăn, Khương Đường kể chuyện Trần và Trần Khiêm đến nhà hôm nay.

 

Tần Tiêu: “Sắc mặt Trần khó coi cực kỳ, ước chừng là Khương Thúy lừa t.h.ả.m , bọn họ hiện tại vẫn Khương Thúy .”

 

Tần Tiêu chằm chằm cô gái nhỏ, trầm giọng hỏi: “Em chứ?”

 

Khương Đường lắc đầu, chằm chằm khuôn mặt cảm xúc của Tần Tiêu, mặt mang theo nụ : “Trần Khiêm ước chừng đ.á.n.h cho sợ , hôm nay cùng tới, một lời cũng dám .”

 

Ngay cả cũng dám một cái.

 

Người đàn ông khẩy một tiếng, ý kiến gì.

 

Khương Đường xong, Tần Tiêu cô gái nhỏ, thản nhiên : “Lỗi T.ử và Hòa Điền học lái xe, mượn xe nhà để tập.”

 

Anh cô gái nhỏ mặt, hỏi ý kiến của cô.

 

Khương Đường chớp chớp mắt, cô tự nhiên là ý kiến gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-363.html.]

 

Gật gật đầu: “Nếu bọn họ cũng thể lấy bằng lái xe, các việc sẽ thuận tiện hơn.”

 

Tuy nhiên, Khương Đường Tần Tiêu, mềm giọng hỏi: “Vậy mấy ngày tới tới khu nhà xưởng thì tính ?”

 

Chuyện thì vấn đề gì lớn, Tần Tiêu thản nhiên đáp: “Trong thành xe ba gác, đến lúc đó bao một chiếc xe ba gác là .”

 

Anh tính toán , Khương Đường gật đầu.

 

Tần Tiêu tiếp: “Trưa mai, chắc là thợ sẽ giao mấy chậu cây cảnh mới đặt tới.”

 

Nghe Tần Tiêu , mắt Khương Đường sáng lên, mặt lộ rõ nụ .

 

“Ngày mai tới luôn ?”

 

Trước đây chuyện cũng nhắc tới nhưng trì hoãn một thời gian, bây giờ thời tiết ngày càng , đúng là thời điểm để trồng hoa.

 

Trưa hôm , Khương Đường thấy tiếng xe ở cửa, cô cổng viện xác nhận danh tính xong liền lập tức mở cửa cho bác thợ giao hoa.

 

Đón trong.

 

Bác thợ bước xuống từ ghế lái.

 

Chào hỏi Khương Đường một tiếng, cũng là bác giao nên coi như quen mặt.

 

Hôm nay Tần Tiêu ở đây, nhiệm vụ chuyển cây cảnh đều giao cho bác thợ.

 

Bác thợ chuyển từng chậu cây cảnh từ xe tải xuống, Khương Đường một bên dọn dẹp sân, nhóc con tò mò bác thợ bê hoa.

 

Sau khi chuyển xong hết, Khương Đường lấy một túi đồ ăn vặt nhỏ đưa cho bác thợ, bác thợ khách sáo, nhận lấy.

 

Khương Đường từ trong túi lấy tiền đưa cho bác thợ.

 

Bác thợ lắc đầu nhận.

 

Khương Đường : “Bác , đây là tiền bốc vác.”

 

Bác thợ giơ túi đồ ăn vặt lớn trong tay lên: “Đây mới là tiền bốc vác, đồng chí Khương Đường cô đưa .”

 

Khương Đường chớp chớp mắt túi đồ ăn vặt đó, thu tiền .

 

Sau đó tiễn bác thợ rời .

 

Sau khi bác thợ , Khương Đường cất tiền , mới những chậu hoa mới thêm trong sân.

 

Tần Sơ Dương một bên phấn khích: “Chị dâu ơi, hoa quá.”

 

Khương Đường xoa đầu nhóc con, ôn tồn : “Ừm, hoa , Sơ Dương thích ?”

 

“Thích ạ!” Nhóc con giơ hai tay lên reo hò, bày tỏ tâm trạng siêu cấp yêu thích của .

 

Khương Đường xổm xuống, mỉm bắt đầu xử lý vị trí đặt các chậu hoa.

 

Cố gắng đặt chúng những vị trí hợp lý nhất.

 

Những chậu dư thì để đó, đợi buổi tối Tần Tiêu về sẽ bảo chuyển lên ban công tầng hai.

 

Nói là , Khương Đường quan sát kỹ kiểu dáng và chủng loại hoa, tốn sức chuyển chúng đến những vị trí hợp lý và mắt.

 

 

Loading...