Cô kìm đưa tay xoa xoa khuôn mặt nhóc con, cảm nhận nhiệt độ của thằng bé.
Vành mắt chút nóng lên.
Tần Sơ Dương mặt Khương Đường, đôi tay mập mạp cũng nâng lấy mặt cô, chớp chớp mắt, nghiêng đầu lo lắng cô.
“Chị dâu, chị thế?”
Khương Đường ôm c.h.ặ.t nhóc con lòng.
Cô hai đều tù .
Tần Sơ Dương ngoan ngoãn trong lòng Khương Đường, đôi tay nhỏ còn học theo dáng vẻ của Khương Đường và Tần Tiêu ngày thường, xoa xoa đầu cô để an ủi.
Khương Đường ôm lấy sinh linh nhỏ bé sống động trong lòng, xoa dịu cảm xúc một lúc mới buông nhóc con , thằng bé mặt, thấp giọng : “Sơ Dương luôn ở bên cạnh chị nhé.”
Nhóc con chớp chớp đôi mắt to, chắc chắn gật đầu: “Sơ Dương cả đời sẽ ở bên cạnh chị.”
Khóe môi Khương Đường khẽ nhếch lên, gượng một tiếng.
Lúc cô mới nén đôi chân mỏi, dậy: “Sơ Dương đói đúng , chị dâu cơm cho em nhé.”
Nhóc con kéo tay Khương Đường, lắc đầu: “Chị dâu, em đói, Sơ Dương ăn nhiều thứ , bánh ngọt nhỏ và đồ ăn vặt chị dâu đấy.”
Thằng bé vỗ vỗ cái bụng nhỏ của : “Thật sự đói ạ.”
Khương Đường đưa tay sờ bụng nhóc con, gật đầu: “Ừm, chị dâu sờ thấy bánh ngọt nhỏ .”
Khương Đường chỗ cũ, lặng lẽ ôm nhóc con nghỉ ngơi một lát.
Trời bên ngoài khuya lắm , Tần Tiêu vẫn về.
Khương Đường dậy phòng tắm bật bình nóng lạnh.
Đợi nước nóng xong, cô lên lầu lấy đồ ngủ, đưa nhóc con tắm .
Tần Sơ Dương ghế đung đưa chân, Khương Đường: “Chị dâu, vẫn về ạ?”
Khương Đường khẽ thở dài: “Lát nữa sẽ về, chị dâu đưa Sơ Dương ngủ nhé.”
Nhóc con lập tức lắc đầu: “Em ngủ , em đợi về cùng chị dâu.”
Khương Đường đôi mắt to của nhóc con, khẽ gật đầu.
Cô ôm nhóc con lòng, đợi Tần Tiêu về.
Nhóc con dù tuổi còn nhỏ, thức khuya , chẳng mấy chốc cái đầu nhỏ cứ gật gà gật gù sắp ngủ .
Khương Đường đ.á.n.h thức nhóc con, đưa tay ôm hẳn thằng bé lòng, để nhóc con đùi , nhẹ nhàng vỗ về cho thằng bé ngủ.
Đêm khuya lắm , Khương Đường mới thấy tiếng động ngoài sân, cô cố sức bế nhóc con lên, khỏi bếp mở cửa cho Tần Tiêu.
Tần Tiêu mang theo lạnh ngắt của sương đêm nhà, thấy Khương Đường đang bế nhóc con mặt, ánh mắt mềm .
Khương Đường bếp, Tần Tiêu thuận tay đóng cửa .
Đến bên bếp lửa sưởi ấm cho bớt lạnh xong mới đón lấy Tần Sơ Dương từ tay Khương Đường.
Khương Đường bắc nồi lên bếp, nấu cho một bát mì nước thanh đạm.
Nhóc con tiếng động thức giấc, mở mắt thấy trai đang bế , giọng mềm mại mang theo sự vui mừng: “Anh, về .”
Bàn tay to của Tần Tiêu vuốt qua mắt nhóc con, để thằng bé nhắm mắt : “Ừm, ngủ .”
Nhóc con ngoan ngoãn ngủ tiếp, rúc lòng Tần Tiêu ngủ ngon lành.
Tần Tiêu bế em trai lên tầng hai, dỗ cho ngủ say mới xuống lầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-360.html.]
Khương Đường nấu hai bát mì nước, đưa cho Tần Tiêu một bát, cũng ăn một bát.
Cô thấp giọng hỏi: “Tình hình ?”
Giọng Tần Tiêu lạnh thấu xương: “Hai đó đùn đẩy trách nhiệm cho , nhất quyết nhận tội, ngày mai công an sẽ tiến hành kiểm tra tìm chứng cứ, cũng sẽ sắp xếp khám nghiệm cho đứa bé mất.”
“Không nhận tội, đợi đến khi tra thì dù c.h.ế.t cũng khỏi đó .”
Khương Đường gật đầu, vì công an can thiệp nên việc tra chỉ là vấn đề thời gian.
Cô Tần Tiêu: “Chúng cần phối hợp điều tra ?”
Tần Tiêu cô gái nhỏ, gật đầu: “Ừm.”
“Sáng mai qua đó, phối hợp thẩm vấn, cứ thật lòng là .”
Khương Đường im lặng một lát, đàn ông mặt, thấp giọng đáp một tiếng.
“Mối quan hệ giữa Lý Thuận Cầm và , Tần Tiêu, liệu cô ảnh hưởng ?”
Tần Tiêu lắc đầu: “Sẽ .”
“Đừng lo lắng.”
Khương Đường thở phào nhẹ nhõm, Tần Tiêu cô cũng yên tâm.
Hai vợ chồng ăn cơm xong liền ngủ.
Sáng sớm hôm , Tần Tiêu đưa Khương Đường và Tần Sơ Dương đến đồn công an.
Sau khi lượt lấy lời khai, Khương Đường mới khỏi đồn công an.
Không lâu Tần Tiêu cũng ngoài, Khương Đường nắm lấy tay Tần Tiêu, mềm giọng hỏi: “Tần Tiêu, chứ?”
Lý Thuận Cầm hiện là nghi phạm, cô đàn ông mặt liệu thấy buồn lòng , là thực sự còn để tâm nữa.
Tần Tiêu đầu cô gái nhỏ, giơ tay mặt cô.
Khương Đường liếc một cái đặt tay lòng bàn tay .
Giọng trầm khàn: “Dù trách nhiệm chính thuộc về bà , thì chỉ riêng việc trông nom cẩn thận cũng đủ để bà tù một thời gian.”
“Anh thường nghĩ, nếu lúc đó và Tần Sơ Dương vượt qua , liệu bà chút buồn lòng nào dù chỉ là một chút .”
Tay Tần Tiêu siết c.h.ặ.t lấy tay cô gái nhỏ, lạnh một tiếng: “Bây giờ thì đấy.”
Không đau buồn khổ sở, chỉ đùn đẩy trách nhiệm và né tránh hình phạt.
Tuy nhiên, nắm c.h.ặ.t ấm trong tay, nắm thật c.h.ặ.t trong lòng bàn tay , kể từ khi cô gái nhỏ , còn để tâm từ lâu .
Hiện tại chỉ là càng rõ hơn bản chất m.á.u lạnh ích kỷ của đối phương mà thôi.
Anh dắt Khương Đường về, Khương Đường dắt Tần Sơ Dương, theo đàn ông cao lớn.
Gia đình ba cứ thế rời khỏi đồn công an, từng bước từng bước xa dần.
Về đến nhà, bếp lửa, Tần Sơ Dương Khương Đường, chớp chớp đôi mắt to.
“Chị dâu, họ trông oai phong thật đấy ạ?”
Khương Đường nghiêng đầu: “Oai phong cái gì cơ?”
Tần Sơ Dương dùng tay khoa chân múa tay: “Họ đều mặc quần áo giống , trông oai phong.”
Nhóc con đang về các chú công an, Khương Đường xoa khuôn mặt nhỏ của thằng bé.