“Tự nó biến mất đấy chứ.”
Giọng ngày càng nhỏ, ngữ khí càng thêm chột .
Tần Tiêu thu tay , ôm cô gái nhỏ lòng, giọng nặng nhẹ đập tim Khương Đường.
“Không , mai mua.”
Khương Đường cảm thấy vòng tay của đàn ông thật nguy hiểm, cô cuộn tròn để tự bảo vệ , nhắm mắt giả vờ như thấy gì.
Tần Tiêu trở xuống giường tắt đèn, ôm cô gái nhỏ đang cuộn thành một cục lòng, tay xoa xoa vành tai đang lộ ngoài của cô.
Trong bóng tối, giọng đàn ông trầm thấp: “Đêm nay ngủ cho ngon.”
Khương Đường nuốt nước bọt, thế thì cô ngủ nổi chứ.
Khương Đường nhắm c.h.ặ.t mắt, cảm giác đang tự đào hố chôn .
Chương 79 Cái giá - Ngồi tù
“Chị dâu, chị thế?”
Khương Đường định thần , thấy nhóc con đang mở to đôi mắt lo lắng .
Cô vội vàng thu hồi suy nghĩ, lắc đầu: “Chị .”
Cô xoa đầu nhóc con, gạt đàn ông phiền phức Tần Tiêu khỏi tâm trí.
Khẽ thở hắt , cô dậy, cúi đầu nhóc con: “Sơ Dương, em đói ?”
Thằng bé gật đầu, xoa xoa cái bụng nhỏ của : “Chị dâu, đói đói.”
Dáng vẻ nhóc con thật đáng yêu, Khương Đường mỉm tới tủ lạnh, mở tìm nguyên liệu chuẩn bữa trưa.
Tần Tiêu đến xưởng từ sáng sớm.
Kỳ kinh nguyệt của cô qua, Tần Tiêu cần chạy chạy mỗi ngày để ở bên cạnh cho cô việc nữa.
Khương Đường thành thục lấy nguyên liệu , để nhóc con phụ giúp , còn cô thì thái rau.
Cộc cộc cộc.
Tần Sơ Dương chớp chớp mắt Khương Đường: “Chị dâu, .”
Khương Đường đầu , cao giọng : “Sơ Dương, hỏi xem ngoài cửa là ai, đừng mở cửa cho nhé.”
Nhóc con chạy những bước ngắn ngoài, Khương Đường thái rau chú ý động động tĩnh ở cửa.
Một lát thấy nhóc con chạy về, cau đôi lông mày nhỏ cô.
“Chị dâu, mở cửa, là .”
Khương Đường khẽ nhíu mày, cầm con d.a.o thái rau trong tay ngoài xem “ ” mà nhóc con là ai, thằng bé lạch bạch theo sát gót cô.
Khương Đường tới cổng viện thì thấy tiếng bên ngoài.
Là Khương Thúy.
Cô cúi đầu nhóc con, cẩn thận đưa sống d.a.o cho thằng bé: “Sơ Dương, giúp chị dâu mang cái trong, cẩn thận nhé.”
Nhóc con gật đầu, cánh cửa đang đóng cầm con d.a.o nhẹ nhàng trong.
Khương Đường xoay mở cửa cho Khương Thúy. Khương Thúy đang cầm một chiếc phong bì ở cửa.
Thấy mở cửa, cô lập tức ngẩng đầu lên, thấy Khương Đường, cô trực tiếp đưa thứ trong tay qua.
Khương Đường nhận, nhíu mày cô : “Thế là ý gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-356.html.]
Khương Thúy cúi mắt chiếc phong bì trong tay: “ bây giờ chị thể cảm thấy ít, nhưng đây là sự bù đắp của .”
Bù đắp? Khương Đường chiếc phong bì.
Khương Thúy cứ giữ nguyên tư thế đưa phong bì như thế, lên tiếng giải thích: “Coi như đây là sự bù đắp cho tất cả những chiếm hời từ chị đây.”
Trước đây vì hư vinh và lòng đố kỵ, cô lén mặc quần áo của Khương Đường, còn dùng đồ của cô để lấy lòng khác, xây dựng quan hệ mà bao giờ nghĩ đến việc trả .
Hôm nay cô nên trả .
Mặc dù những chuyện cô gây cho Khương Đường chỉ bấy nhiêu, nhưng hiện tại cô chỉ thể trả nổi chừng .
Cô đến để trả tiền ?
Nhận điều đó, Khương Đường vươn tay cầm lấy chiếc phong bì, tốn chút sức nào lấy nó.
Khương Thúy nhanh ch.óng thu tay .
Khương Đường tùy ý liếc , bên trong quả thực là tiền.
Cô ngước Khương Thúy: “Bây giờ cô tiền ?”
Khương Thúy thản nhiên gật đầu: “Vừa ly hôn với Trần Khiêm xong, trong tay chút tiền.”
Cô Khương Đường: “ giữ một ít cho , còn việc cần dùng, thể đưa hết cho chị .”
Cô chuyện ly hôn một cách bình thản, cứ như đó chỉ là một chuyện hết sức bình thường.
Khương Đường mở phong bì ngay mặt Khương Thúy, đếm đếm dứt khoát rút mấy tờ tiền, đưa trả cho Khương Thúy.
Khương Thúy nhúc nhích, chỉ cô đầy khó hiểu.
Khương Đường lay lay mấy tờ tiền: “ chỉ lấy phần nên lấy, phần cô nên trả cho .”
Khương Thúy im lặng một lát nhận lấy mấy tờ tiền đó, chăm chằm chúng.
Khương Đường nhíu mày hỏi: “Cô ly hôn với Trần Khiêm ? Đây là tiền cô nhận ?”
Trên khuôn mặt bình thản của Khương Thúy mới lộ nụ : “Ừm.”
“ , họ đấu .”
“Chỉ là ngờ ở huyện cũng nghèo như , nhà họ Trần căn bản bao nhiêu tiền, chỉ là một ngôi nhà ở phố, bình thường cứ cố vẻ giàu sang mà thôi.”
Cô lấy tiền, cũng tiếp tục dây dưa với Trần Khiêm nữa.
Khương Đường nhướn mày: “Sao họ cam lòng chia lợi ích cho cô?”
“Đặc biệt là .”
Người đó là một kẻ khó nhằn, thể chủ động đưa tiền cho Khương Thúy để họ ly hôn.
Cô vốn nghĩ dù để con trai một gia đình danh chính ngôn thuận ở bên ngoài còn hơn là bỏ tiền để ly hôn.
Khương Thúy mỉm , Khương Đường: “Con trai bà sắp kết hôn với một cô gái thành phố , đương nhiên là cần nhường chỗ.”
“Cô cứ thế nhường chỗ cho họ ?”
Khương Thúy lắc đầu: “Không, cô gái đó đây là bạn học của , điều kiện gia đình khá , ít nhất là hơn nhà họ Trần, nhờ cô giúp đỡ.”
“Cô giúp chủ động mồi chài Trần Khiêm, thể hiện ý định kết hôn với .”
“Trần Khiêm là đời vợ thứ hai , nếu còn thể tìm một đối tượng như , còn cuống quýt hơn cả , bắt đầu nhượng bộ .”
“Đặc biệt là khi bên nhà gái sẽ mang theo một khoản sính lễ nhỏ, họ càng vội vàng hơn.”