Vợ Hiền Nhát Gan và Chồng Lạnh Lùng [Thập niên 80] - Chương 352

Cập nhật lúc: 2026-01-26 05:41:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh chằm chằm một thứ giấu sâu hơn nữa.

 

Người đàn ông học vấn trung học phổ thông lập tức nhận dòng chữ đó, ánh mắt bỗng chốc trở nên sâu thẳm.

 

Anh ngoảnh cô gái nhỏ, "Khương Đường."

 

"Dạ?" Khương Đường ngước Tần Tiêu.

 

Sau đó, cô trố mắt đàn ông đưa tay tủ lấy cái hộp nhỏ mà cô mua.

 

Nhìn bao bì bên và ba chữ rành rành đó, Khương Đường cứng đờ , cả vùi đầu gối vờ c.h.ế.t.

 

Tần Tiêu cô gái nhỏ đang cuộn tròn thành một cục giường, đôi mắt đen chằm chằm vật trong tay , ánh mắt sâu thẳm, l.ồ.ng n.g.ự.c rung động vì xúc động.

 

Anh dễ dàng liên tưởng đến những gì cô gái nhỏ định đêm qua, tiếng từ l.ồ.ng n.g.ự.c kìm nén mà bật .

 

"Không !"

 

Khương Đường vùi đầu trong gối, giọng nghèn nghẹt đe dọa.

 

lời đe dọa chẳng chút sức nặng nào. Người đàn ông kìm nén tiếng , cất món đồ tay , kéo ngăn kéo tủ đầu giường bỏ trong.

 

Khương Đường thấy tiếng động rõ ràng của đàn ông, cô đặt thứ cô mua ở .

 

Mặt cô đỏ đến mức còn là của nữa.

 

Tần Tiêu đôi tai đỏ bừng của cô gái nhỏ, đôi mắt đen đong đầy ý .

 

Anh cất kỹ chiếc thắt lưng cô mua cho . Sợ cô thẹn quá hóa giận, tắt đèn mới lên giường.

 

Người đàn ông leo lên giường, nghiêng áp sát cô gái đang giả vờ c.h.ế.t, đưa tay ôm c.h.ặ.t cô lòng.

 

Khương Đường vùng vẫy định thoát khỏi vòng tay .

 

Tần Tiêu vẫn kìm nụ , quấn lấy cô như một chú ch.ó lớn, chịu buông tay.

 

Giọng Khương Đường lí nhí, "Tần Tiêu, nhạo em."

 

Cổ họng Tần Tiêu chuyển động, giọng khàn khàn, "Không mà."

 

Cảm nhận ấm từ l.ồ.ng n.g.ự.c , đàn ông trầm giọng , "Anh vui còn kịp nữa là, nhạo em ."

 

Một lát , cô gái nhỏ trong lòng ngọ nguậy , ngước đầu lên, khuôn mặt nóng bừng, ánh mắt long lanh Tần Tiêu, "Thật ạ?"

 

Khuôn mặt cô đỏ ửng xuân sắc, Tần Tiêu cúi thấp , khẽ chạm đôi môi , trầm giọng đáp, "Thật mà."

 

Cánh tay ôm quanh eo cô siết c.h.ặ.t, đàn ông sắp kìm nén nổi ham của .

 

Anh áp sát cô, giọng phả nóng, "Lần bệnh viện, chính là để mua cái ?"

 

Không thực sự cảm.

 

Khương Đường túm lấy vạt áo n.g.ự.c đàn ông, khẽ đáp một tiếng, "Vâng ạ."

 

Người đàn ông dường như cách nào để bày tỏ tình yêu của , cả tay và chân đều quấn lấy cô, bao bọc cô trong lòng .

 

Sống mũi thẳng tắp cọ cọ ch.óp mũi cô, yêu thế nào cũng thấy đủ.

 

"Lời định với tối qua, món quà định tặng tối qua, cũng là cái ?"

 

Khương Đường vùi đầu n.g.ự.c đàn ông, lí nhí cọ cọ, "Vâng ạ."

 

Bàn tay đàn ông đang đặt eo cô đột nhiên siết mạnh, tay nâng cằm cô lên, áp môi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-352.html.]

 

Khương Đường cảm nhận sự mãnh liệt của Tần Tiêu, mạnh mẽ hơn bất kỳ nào đây.

 

Cô chỉ thể động phối hợp, tranh thủ những hở để hít từng ngụm khí nhỏ.

 

Tần Tiêu như một con dã thú, nôn nóng nuốt chửng cô bụng. Sao một cô gái đáng yêu đến thế chứ? Đáng yêu đến mức khảm cô cơ thể từng giây từng phút, mãi mãi buông tay.

 

Toàn đàn ông đều đang dùng sức, vùi cô sâu cơ thể .

 

Môi và lưỡi Khương Đường đều tê dại, liên tục mút mát, trêu đùa.

 

Đột nhiên, bụng khẽ động, cảm nhận tình trạng nào đó.

 

Tay Khương Đường chống lên l.ồ.ng n.g.ự.c của đàn ông đang mất kiểm soát, giọng cũng trở nên mơ hồ.

 

"... Tần Tiêu... em đau bụng."

 

Lời của cô gái nhỏ khiến đàn ông lập tức dừng động tác. Bàn tay đặt eo cô dời xuống bụng , nhẹ nhàng nhấn và xoa bóp.

 

Môi và lưỡi chậm rãi rút khỏi môi cô, giọng khàn khàn mang theo vẻ thận trọng, "Đau lắm em?"

 

Anh xoa bóp bụng cho cô, khẽ hỏi, "Đi bệnh viện nhé?"

 

Khương Đường thở hổn hển, lắc đầu, "Không đau lắm ạ, cần bệnh viện."

 

Tay cô nắm lấy cổ tay nổi đầy gân xanh của đàn ông, dịu dàng , "Anh xoa cho em một chút là hết đau thôi."

 

Người đàn ông trầm giọng đáp một tiếng, dám hành động thiếu suy nghĩ nào nữa, chỉ cứng nhắc ôm cô trong lòng, tay liên tục mát-xa cho cô.

 

Cảm giác đau mỏi của Khương Đường dần tan biến, ngoại trừ việc sức lực thì cô còn cảm thấy đau nữa.

 

Cô rúc lòng Tần Tiêu, cọ cọ nhắm mắt .

 

Khẽ , "Đáng lẽ hôm qua là sinh nhật của ."

 

Bàn tay đang xoa bóp của đàn ông khựng một chút, cúi đầu cầu xin, "Khương Đường, đừng trêu ."

 

Khương Đường nhăn mũi, khẽ hừ hừ, vùi đầu lí nhí , "Lần nào cũng là chủ động, em định giành một bàn thắng, giờ thì hỏng bét cả ."

 

Vốn dĩ định chơi một vố lớn để lật ngược thế cờ chủ, ai ngờ giữa chừng xảy chuyện.

 

Cuối cùng đàn ông cũng bật thành tiếng, trầm giọng , "Em thắng ."

 

Anh bao giờ nghĩ rằng cô gái nhỏ cũng mong điều đó, chỉ một kìm nén nổi ý sở hữu đối phương.

 

Cô gái nhỏ như thế là quá đủ để đầu hàng .

 

Khương Đường khẽ mỉm , coi như là hài lòng.

 

Tần Tiêu xoa bụng cho cô, để cô ngủ ngon.

 

Sáng hôm khi Khương Đường thức dậy, thấy đàn ông nhà, cô bật dậy khỏi giường, nhanh ch.óng lấy món đồ đó từ ngăn kéo tủ đầu giường . Cô quanh nhà một lượt đem nó giấu nữa.

 

Lúc cô mới thở phào nhẹ nhõm, khẽ ho một tiếng, vẻ như chuyện gì xảy , vỗ vỗ tay xuống lầu.

 

Sau khi ăn sáng xong, nghĩ đến vài ngày nữa sẽ mộ, cô liền dắt Tần Sơ Dương ngoài. Sau khi khóa cửa , Khương Đường dắt tay bé bước .

 

, "Sơ Dương, hôm nay chúng lên phố mua đồ cho ba nhé, ?"

 

Mắt nhóc con lập tức sáng rực lên, gật đầu lia lịa, tít mắt, "Dạ ạ!"

 

Khương Đường dắt Tần Sơ Dương đến chợ, giao nhiệm vụ chọn đồ cho nhóc, để tự chọn.

 

 

Loading...