Vợ Hiền Nhát Gan và Chồng Lạnh Lùng [Thập niên 80] - Chương 351

Cập nhật lúc: 2026-01-26 05:41:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm hôm , khi Khương Đường tỉnh dậy, Tần Tiêu dậy . Cảm nhận một luồng ấm, Khương Đường ngẩn , mặt tối sầm.

 

Cô chậm chạp dậy, cầm b.ăn.g v.ệ si.nh xuống lầu.

 

Từ nhà vệ sinh , cô bếp.

 

Nhóc con tự chiếc ghế nhỏ, Khương Đường, đôi mắt to cong tít, "Chị dâu."

 

Khương Đường khẽ ôm bụng tới. Trên bếp đang hâm cháo, tủ lạnh dán một tờ giấy do đàn ông để , Khương Đường lấy xem thử.

 

"Trong bình giữ nhiệt pha nước đường đỏ cho em, nhớ uống."

 

"Đừng nấu cơm, trưa sẽ mang cơm từ quán cơm nhà nước về."

 

Khương Đường đôi mắt dịu dàng về phía bếp, quả nhiên thấy cái bình giữ nhiệt ở đó.

 

Cô và nhóc con ăn xong bữa sáng, đó mở bình giữ nhiệt . Mùi thơm ngọt ngào sộc mũi, Khương Đường khẽ nhấp một ngụm.

 

Tần Sơ Dương chớp chớp đôi mắt to Khương Đường, "Chị dâu ơi, trai thích món quà chị tặng ạ?"

 

Lời của nhóc con suýt chút nữa khiến Khương Đường sặc nước đường đỏ. Cô cố nhịn, nhóc con, "Sơ Dương, em thắng , trai thích quà của em lắm."

 

Khương Đường vô cùng may mắn, thật may chuyện mất mặt chỉ một .

 

Cô uống hết nước đường đỏ, tay véo véo má nhóc con, "Sơ Dương, thắng thì phần thưởng gì nào?"

 

Tần Sơ Dương mở to mắt, "Thật chị dâu?"

 

Thấy Khương Đường gật đầu khẳng định, Tần Sơ Dương lập tức xoa xoa cái đầu nhỏ suy nghĩ phần thưởng.

 

Khương Đường lặng lẽ nhóc con. Đợi một lúc, thấy mắt nhóc sáng lên.

 

"Chị dâu ơi, Sơ Dương thăm ba."

 

Nhìn ánh mắt mong đợi của nhóc con, Khương Đường ngẩn . Phần thưởng Sơ Dương chính là điều ?

 

Tần Sơ Dương cẩn thận Khương Đường, "Chị dâu ơi, lâu lắm Sơ Dương thăm ba."

 

"Chúng thăm ba, chắc chắn ba sẽ buồn lắm."

 

Lời ngây thơ của nhóc con khiến hốc mắt Khương Đường nóng lên, lòng cô chua xót mềm mại. Cô đưa tay xoa má nhóc con.

 

"Được, chị dâu đồng ý với em, chúng thăm ba."

 

"Thật chị dâu?" Mắt nhóc con sáng rực Khương Đường.

 

Khương Đường khẽ, "Chị dâu lừa Sơ Dương ."

 

Cô đưa tay , ngón út móc ngoắc, hướng về phía nhóc con.

 

Tần Sơ Dương lập tức ngoan ngoãn móc tay , cao giọng , "Ngoắc tay ạ."

 

Ngón út của hai móc , thế là thành công.

 

Khương Đường nhẹ giọng , "Sơ Dương, lát nữa trai về, chúng sẽ với trai, cả nhà cùng thăm ba nhé."

 

"Dạ!"

 

Nhóc con vẫy nắm đ.ấ.m reo hò, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ vui mừng.

 

Khương Đường thở dài, chút tự trách , đó cô từng nghĩ đến chuyện .

 

Không ngờ nhóc con luôn ghi nhớ và nhắc nhở cô.

 

Buổi trưa, Tần Tiêu trở về, tay xách cơm nước từ quán cơm nhà nước. Vừa về đặt đồ ăn lên bàn cơm, đôi mắt đen Khương Đường, trầm giọng hỏi, "Còn đau em?"

 

Khương Đường lắc đầu, "Hết đau ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-351.html.]

 

Ngoài việc sức lực thì còn cảm giác đau đặc biệt nào nữa.

 

Lông mày nhíu c.h.ặ.t của Tần Tiêu giãn .

 

Cả nhà rửa tay xong bàn cơm.

 

Tần Tiêu bày đồ ăn , Khương Đường , khẽ , "Tần Tiêu."

 

Thấy đàn ông , Khương Đường thẳng mắt như thấu tâm can, dịu dàng , "Chúng thăm ba ?"

 

"Cả nhà cùng ."

 

Tay Tần Tiêu khựng , đôi mắt đen rủ xuống. Hai đôi mắt to của một lớn một nhỏ cứ thế chằm chằm .

 

Tần Tiêu xuống, trầm giọng gật đầu, "Ừm."

 

Khương Đường mắt cong tít nhóc con bên cạnh, mỉm với .

 

Nhóc con cũng vui sướng mặt.

 

Tần Tiêu bình thản , "Vài ngày nữa, đợi em khỏe hẳn, cũng lúc Hòa Điền , sẽ sắp xếp thời gian để cả nhà cùng ."

 

Khương Đường mỉm gật đầu, "Vâng ạ, mấy ngày tới em sẽ chuẩn một chút, mua ít đồ."

 

Tần Tiêu gật đầu.

 

Khương Đường nghiêng đầu Tần Sơ Dương, "Sơ Dương, vài ngày nữa chúng thăm ba nhé."

 

Mắt nhóc con thành hình trăng khuyết.

 

Khương Đường Tần Tiêu, "Chuyện mà cũng để Sơ Dương nhắc nhở chúng , thật là thiếu sót quá."

 

Tần Tiêu cô, ngoan ngoãn mắng.

 

Ăn xong, Tần Tiêu dọn dẹp đồ đạc, lát nữa sẽ mang ngoài vứt.

 

Anh Khương Đường, trầm giọng , "Hai ngày nay đừng chạm nước lạnh, nấu cơm, nếu thời gian sẽ mang đồ ở quán cơm về."

 

"Vâng ạ." Khương Đường xoa xoa phần bụng mỏi, cố chấp gì.

 

Tần Tiêu cau mày, "Mệt thì về ngủ , việc gì ."

 

Khương Đường , "Anh yên tâm , mà."

 

Đợi Tần Tiêu khỏi, Khương Đường đóng cửa , lên phòng ngủ tầng hai. Cơ thể cô mềm nhũn giường, nhấc nổi chút sức lực nào, cô vùi trong chăn nhắm mắt dần chìm giấc ngủ.

 

Buổi tối Tần Tiêu về, mang sẵn cơm nước, cũng pha xong nước đường đỏ cho Khương Đường.

 

Ăn xong liền bảo cô uống ngay.

 

Khương Đường cảm thấy rã rời, cô cũng mặc kệ, chẳng gì cả. Buổi tối ngâm chân xong là cô lên lầu luôn.

 

Đợi Tần Tiêu phòng ngủ, Khương Đường nghỉ ngơi một lát ủ rũ nhẹ giọng , "Tần Tiêu, món quà em mua cho ở tận sâu trong tủ , giấu kỹ lắm, tự lấy ."

 

Người đàn ông khựng một lát bước về phía tủ đồ, đưa tay lục lọi bên trong.

 

Khương Đường nghiêng tìm đồ. Đầu óc cô bỗng lóe lên một ý nghĩ, cô vội vàng ngăn , "Tần Tiêu, đừng động đó!"

 

đàn ông lấy món đồ đó , đầu cô, "Hửm?"

 

Khương Đường thấy tay đang cầm chiếc thắt lưng cô mua lúc , cô thở phào nhẹ nhõm, ngượng ngùng, "Không gì ạ, em định tự tay đưa cho thôi."

 

"Tắt đèn ngủ sớm ."

 

Trong ánh mắt cô gái nhỏ lộ rõ vẻ chột . Tần Tiêu chiếc thắt lưng trong tay, tầm mắt dời về phía chỗ nãy.

 

 

Loading...