Vợ Hiền Nhát Gan và Chồng Lạnh Lùng [Thập niên 80] - Chương 348

Cập nhật lúc: 2026-01-26 05:41:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Đường thở hắt một .

 

Chỉ đành ngoài, lò bếp sưởi lửa.

 

Một tiếng , Khương Đường hít một thật sâu dậy, chạy phòng khách, gọi điện đến xưởng nữa.

 

Bờ môi khẽ động, cô cứ thầm lẩm bẩm, ngàn vạn đừng để Tần Tiêu máy.

 

Có lẽ lời thầm thì của cô tác dụng. Lần điện thoại là Vương Kỳ Lỗi.

 

Vừa thấy giọng , Khương Đường cũng khách sáo nữa, trực tiếp về chuyện sinh nhật của Tần Tiêu.

 

Tiện thể bảo Lỗi T.ử với Hòa Điền và Lưu Quốc Huy một tiếng.

 

"Hòa Điền và Văn Quyên thì cứ báo một tiếng là , nếu họ tiện thì đừng qua, cứ ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe."

 

Vương Kỳ Lỗi vỗ n.g.ự.c cam đoan, "Chị dâu, chị yên tâm, nhất định sẽ nhắn ."

 

Khương Đường cũng định chuyện nhiều với , xong liền nhanh ch.óng cúp máy. Cô thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng thông báo xong cho .

 

Đến ngày sinh nhật Tần Tiêu, ánh nắng mùa xuân mang theo chút lạnh xuyên qua cửa sổ, chẳng gì khác biệt so với ngày.

 

Khương Đường nghiêng giường vươn vai một cái, lấy tay che miệng khẽ ngáp bước xuống giường, đó chậm rãi xuống lầu.

 

Tần Tiêu cảm thấy ngày bình thường gì lạ, sáng sớm vẫn đến xưởng như lệ thường. Hiện tại ở nhà vẫn chỉ Khương Đường và Tần Sơ Dương.

 

Sau khi rửa mặt xong, Khương Đường cùng nhóc con ăn sáng, bắt đầu hành động từ sáng sớm.

 

cho Tần Tiêu một chiếc bánh sinh nhật thực sự.

 

Đã kinh nghiệm từ , giờ đây Khương Đường thao tác thành thục hơn nhiều. Lần chiếc bánh kem cô cũng to hơn một chút.

 

Ngoài dâu tây, hoa quả trang trí còn thêm dứa. Sau khi xếp trái cây lên trang trí xong, Khương Đường mới đun chảy socola, vẽ hình một gia đình ba nhỏ xíu lên bánh, dòng chữ "Sinh nhật vui vẻ".

 

Làm xong bánh kem, Khương Đường cúi , hai tay giơ bánh lên, mỉm rạng rỡ nhóc con.

 

Nhóc con nhảy cẫng lên đập tay với Khương Đường.

 

Khương Đường nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, "Sơ Dương, bánh sinh nhật của trai, thành!"

 

"Yeah!"

 

Nhóc con nhảy nhót vòng quanh.

 

Khương Đường hiệu "suỵt", rõ ràng Tần Tiêu nhà mà hai thím cháu cứ như ăn trộm, năng cũng nhỏ nhẹ hẳn .

 

"Chị dâu giấu bánh kem , lát nữa còn những món ăn ngon."

 

Nhóc con cũng lén lút gật đầu, "Dạ, em giúp chị dâu một tay."

 

Khương Đường bưng bánh kem lên, cẩn thận giấu , đó mới . Cô như trút gánh nặng, cao giọng lên, "Sơ Dương, giờ chúng bắt đầu những món trai em thích ăn nhất nhé, em giúp chị ?"

 

"Dạ!"

 

Hai thím cháu bắt đầu bắt tay .

 

Đến buổi chiều, Khương Đường thấy tiếng gõ cửa. Cô đưa mắt quanh quất, thấy bất kỳ dấu vết nào của việc bánh kem để , cô mới thở phào. Cô nhóc con bên cạnh, khẽ bảo, "Sơ Dương, mở cửa ."

 

Nhóc con cũng rón rén chạy cổng viện, mở cửa .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-348.html.]

Trương Hòa Điền và những khác ùa cả .

 

Khương Đường thấy là bọn họ thì yên tâm hẳn. Cô Trương Hòa Điền và Văn Quyên, "Quyên nhi, em chứ?"

 

Văn Quyên bước lên phía , nắm lấy tay Khương Đường, "Không chị, giờ cái t.h.a.i còn nhỏ, ảnh hưởng gì."

 

Khương Đường mỉm , "Không ."

 

Trương Hòa Điền và Lưu Quốc Huy cũng bước , Khương Đường, "Chị dâu, sắp xếp thế nào đây?"

 

Khương Đường cao giọng , "Chỉ là tổ chức sinh nhật cho Tần Tiêu thôi, gọi đến cùng ăn một bữa cơm."

 

Lư Phương bước tới, "Được thôi, ăn cơm cũng thể ăn , việc gì cần bận rộn thì Đường Đường cứ ."

 

Khương Đường cũng khách sáo với họ.

 

Giao việc cho bọn họ xong, đông lên một cái là sân nhà trở nên nhộn nhịp hẳn, việc cũng nhanh hơn nhiều.

 

Mãi đến khi trời tối mịt, thấy tiếng còi xe ngoài cổng, cả nhóm trốn trong bếp, tắt đèn .

 

Khương Đường nhóc con, nhẹ giọng bảo, "Sơ Dương, mở cửa cho trai ."

 

Nhóc con hồi hộp cổng viện, mở cửa.

 

Tần Tiêu lái xe sân, cùng Vương Kỳ Lỗi xuống xe.

 

Vừa xuống xe, nhận thấy cái sân tối om và khí yên tĩnh lạ thường, khẽ nhíu mày, "Tần Sơ Dương, chị dâu em ..."

 

Lời dứt, trong bếp dường như thắp lên một ngọn đèn. Ánh đèn phản chiếu khuôn mặt mơ hồ, xinh của cô gái nhỏ, đến nao lòng.

 

Tim Tần Tiêu đập mạnh một nhịp, hẫng một giây.

 

Một nhóm trong bóng tối vây quanh Khương Đường, từ từ tiến gần Tần Tiêu. Cô gái nhỏ bưng chiếc bánh kem thắp nến tay, khi đến gần thì ngước mặt Tần Tiêu.

 

Mọi xung quanh quây lấy Tần Tiêu, bắt đầu hát bài hát mà Khương Đường dạy họ.

 

"Chúc sinh nhật vui vẻ... Chúc sinh nhật vui vẻ..."

 

Gương mặt của tất cả ánh lửa đều trở nên ấm áp và rạng ngời.

 

Cổ họng Tần Tiêu chuyển động, đôi mắt đen chăm chú cô gái nhỏ đang mỉm rạng rỡ mặt.

 

Người đàn ông cao lớn bất động giữa sân như một pho tượng.

 

Khương Đường tiến gần, ngước Tần Tiêu, nũng nịu , "Tần Tiêu, nhắm mắt ước nhé, linh lắm đấy."

 

Nghe lời cô gái nhỏ, đàn ông mới nhắm mắt . Trong đầu là nụ kiều diễm của cô. Cổ họng chuyển động, lời cô gái bên tai, mới định tâm ước nguyện.

 

Người đàn ông mất nhiều thời gian mở mắt , đôi mắt sâu thẳm chằm chằm Khương Đường.

 

Khương Đường chớp chớp mắt, đưa bánh kem đến mặt , "Thổi nến ."

 

Người đàn ông cô, Khương Đường giọng dịu dàng, "Em thổi cùng ."

 

Khương Đường cùng đàn ông thổi tắt nến, cái sân chìm bóng tối.

 

Tần Tiêu tiến lên một bước, một tay nhận lấy bánh kem của cô gái nhỏ, chút gấp gáp chẳng màng đến xung quanh, ôm c.h.ặ.t cô lòng. Anh siết c.h.ặ.t cô, như khảm cô sâu trong cơ thể .

 

Khương Đường sững sờ một lát ngoan ngoãn tựa đầu n.g.ự.c , hai tay chủ động ôm lấy vòng eo săn chắc của Tần Tiêu, giọng nghèn nghẹt, "Tần Tiêu, sinh nhật vui vẻ."

 

 

Loading...