Vợ Hiền Nhát Gan và Chồng Lạnh Lùng [Thập niên 80] - Chương 333
Cập nhật lúc: 2026-01-26 05:38:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"A a a! Khương Đường, đồ ăn cháo đá bát, đồ con gái vô dụng, tao chị c.h.ế.t."
"Đợi !"
Khương Đường gọi Tần Tiêu , tới cạnh Khương Hổ, từ cao xuống .
"Lúc nãy gì?"
Khương Hổ Khương Đường, nghiến răng nghiến lợi, nhổ một ngụm nước bọt: "Tao chị là đồ vô dụng, chị với Khương Thúy đều là hai con đàn bà vô dụng như ."
Khương Đường tung một cú đá bụng Khương Hổ. Khương Hổ đau đớn quằn quại nền đất lạnh lẽo, Tần Tiêu khống chế thể phản kháng, chỉ đành để Khương Đường đá hết nhát đến nhát khác .
Những đang xếp hàng phỏng vấn bên cạnh thấy cảnh đều tự chủ mà tiến gần xem náo nhiệt.
Khương Đường đá đến mức chân cũng mỏi mới dừng , cô mất hết vẻ thanh lịch mà nhổ một ngụm nước bọt về phía Khương Hổ.
Cô hít một thật sâu, chằm chằm gã Khương Hổ hèn hạ, nhếch nhác: "Anh mới là đồ vô dụng."
Khương Hổ thở hồng hộc: "Hai đứa con gái tụi mày đúng là đồ vô dụng."
Khương Đường đá thêm một nhát. Cô tức giận đến mức giọng cao lên mấy tông: "Ba chữ 'đồ vô dụng' đó thì liên quan gì đến phụ nữ!"
"Một phụ nữ từ lúc sinh đủ việc trong nhà, trâu ngựa. Lớn lên còn thể gả để kiếm một món tiền sính lễ. Loại đàn ông như mới là đồ vô dụng, một cái hố đáy khiến bù lỗ cả đời."
Cô nhịn đá thêm một nhát Khương Hổ chân, nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t, nhắm mắt .
Khương Hổ la hét Tần Tiêu lôi vứt xa.
Lồng n.g.ự.c Khương Đường phập phồng dữ dội. Một lát Tần Tiêu , cô gái nhỏ đang giận tím , đưa tay nắm lấy tay cô. Bàn tay cô lạnh ngắt. Anh liếc Trương Hòa Điền bên cạnh hiệu một cái, mới xót xa dắt cô gái nhỏ văn phòng.
Họ , khu vực phỏng vấn vốn đang yên tĩnh lập tức trở nên náo nhiệt. Những đang xếp hàng phỏng vấn vốn dĩ thiếu các đồng chí nữ, khi đồng chí Khương Đường đàn ông mới là đồ vô dụng, trong lòng ai nấy đều chấn động vô cùng.
họ cũng khỏi xì xầm bàn tán đầy vẻ tán đồng.
"Đồng chí Khương Đường đúng quá, phụ nữ chúng là đồ vô dụng chứ? thấy nhà ai nuôi con gái mà lỗ bao giờ cả. Từ năm bốn tuổi việc nhà, giúp bố trông em . Lớn lên lấy chồng thì lỗ cái gì?"
" thế, đàn ông mới là đồ vô dụng, đồng chí Khương Đường chí lý. Bố ốm đau cũng một tay chăm sóc đấy chứ."
" nhất định cái xưởng . Nghe lời đồng chí Khương Đường thì phụ nữ sẽ chịu thiệt thòi."
" cũng ."
Trong phút chốc, các đồng chí nữ ở khu vực phỏng vấn càng thêm phấn chấn, ai nấy đều xưởng việc.
Tần Tiêu dìu vai cô gái nhỏ văn phòng, ấn cô xuống ghế nghỉ ngơi. Anh chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn là vì tức giận vì lạnh mà đỏ bừng lên của cô, hồi tưởng dáng vẻ hung dữ lúc nãy của cô mà lòng đau như cắt.
Khương Đường ngước mặt lên, đôi mắt mọng nước Tần Tiêu, định dậy: "Em , chỉ là tức quá thôi. Bên ngoài còn bao nhiêu đang đợi, ngoài ."
Tần Tiêu lắc đầu, những ngón tay thô ráp khẽ mơn trớn gò má cô, giọng trầm khàn: "Đừng lo, Hòa Điền sẽ xử lý ."
Anh nắm lấy đầu ngón tay lạnh của cô, khàn giọng : "Đừng giận nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-333.html.]
Khương Đường chun mũi, giọng nũng nịu: "Em chỉ là nhịn , cái loại cặn bã đó dựa cái gì mà như chứ."
Yết quản của Tần Tiêu chuyển động, ôm cô lòng. Cô gái nhỏ trong lòng ngước mặt lên, lẩm bẩm: "Lúc nãy em dữ quá ?"
Cô hỏi một cách nghiêm túc, Tần Tiêu khẽ gật đầu: "Ừ, dữ lắm."
Vừa dữ đáng thương, mà xót lòng.
Chương 75 Khương Thúy xin , một cái thơm nhẹ
Khương Đường nghỉ ngơi trong văn phòng một lát mới vị trí tuyển dụng để tiếp tục phỏng vấn.
Trước mặt cô lập tức xuất hiện một hàng dài dằng dặc, Khương Đường quét mắt qua một lượt, đa là các đồng chí nữ.
Đồng chí nữ đầu tiên đến phỏng vấn Khương Đường giơ một ngón tay cái lên tán thưởng.
Khương Đường chớp chớp mắt, chút khó hiểu. Đồng chí nữ hì hì lắc đầu.
"Không gì, chỉ là thấy đồng chí Khương Đường chị giỏi quá, thể đòi công bằng cho phụ nữ chúng ."
"Chị , khi chị những lời đó, mấy đồng chí nam bên cạnh đều câu nào ."
Khương Đường khẽ lắc đầu, mỉm : "Đó là vì những lời hiện giờ họ dám nghi ngờ thôi."
Nếu cô là tuyển dụng mà chỉ là một phụ nữ bình thường, những lời đó , ai công nhận là chuyện nhỏ, mà còn thể mang sự thù ghét và rắc rối cho chính .
Đồng chí nữ cũng hiểu ý của Khương Đường, trong lòng càng thêm quyết tâm nỗ lực xưởng để nắm quyền phát ngôn.
Khương Đường tiếp tục phỏng vấn như bình thường.
Sau khi phỏng vấn kết thúc, Khương Đường văn phòng đợi Tần Tiêu. Cô sắc trời bên ngoài, chút lo lắng cho Tần Sơ Dương ở nhà. Nhóc con gây phiền phức cho họ nên cứ khăng khăng thể ở nhà một , hứa sẽ mở cửa cho .
Mấy ngày nay cũng xảy chuyện gì nên Khương Đường cũng tạm yên tâm.
Cũng may là đợt tuyển dụng sắp kết thúc . Sau khi tuyển dụng xong, cô sẽ thiết kế kiểu dáng cho mùa mới, cô thể việc ở thư phòng trong nhà là .
Đợi một lúc Tần Tiêu mới đẩy cửa bước . Anh hẳn trong phòng mà hất cằm về phía Khương Đường. Khương Đường hiểu ý dậy ngoài, đóng cửa văn phòng . Hai vợ chồng để mất thời gian, cùng lên xe, Tần Tiêu lái xe về nhà.
Về đến nhà, nhóc con quả nhiên đang ngoan ngoãn bếp lò, một cục nhỏ xíu trông đáng yêu chút đáng thương.
Khương Đường tới ôm nhóc con lòng: "Sơ Dương đói ?"
Cái đầu nhỏ của nhóc con cọ cọ Khương Đường, ngoan ngoãn lắc đầu: "Không đói ạ, trưa nay em ăn cơm chị dâu để , no lắm ạ."
Khương Đường đưa tay nựng bụng nhóc: "Ngoan, sắp nấu cơm xong đây."
Bụng nhóc con xẹp lép , mà đói cho .
Tần Tiêu vo gạo xong, đặt lên bếp nấu.
Khương Đường cũng dậy, rửa sạch tay bắt đầu nấu cơm. Tần Tiêu ở bên cạnh phụ giúp cô. Khương Đường trực tiếp đặt chảo lên bếp bắt đầu xào nấu.