Vợ Hiền Nhát Gan và Chồng Lạnh Lùng [Thập niên 80] - Chương 326

Cập nhật lúc: 2026-01-26 05:38:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Tiêu gật đầu.

 

Mẹ Chu pha xong sữa bột, cho Chu An uống xong là bắt tay chuẩn nấu cơm.

 

Khương Đường vội vàng đón lấy, giờ thể để bà nữa, họ sắp , việc gì thì nên thôi.

 

"Mẹ, cứ đó chơi với An An , để con nấu cơm cho."

 

Mẹ Chu cô, chút nỡ. Khương Đường thấp giọng : "Mẹ, con nấu cho ăn."

 

Mẹ Chu khẽ thở dài, cảm nhận vô cùng rõ ràng rằng con gái thực sự sắp .

 

Bà thở dài gật đầu: "Được."

 

Khương Đường mới đầu Tần Tiêu, gọi lớn: "Tần Tiêu, giúp em."

 

Người đàn ông thẳng đến bên cạnh Khương Đường, hai vợ chồng cùng bếp.

 

Mẹ Chu bế Chu An chơi ở sofa phòng khách.

 

Khương Đường nấu một bàn đầy thức ăn. Đến lúc ba Chu về, Chu bảo ông rửa tay, cả nhà cùng bàn.

 

Ba Chu con gái và Tần Tiêu, thấp giọng : "Con gái, các con quyết định xong , ngày nào thì về?"

 

Khương Đường chớp chớp mắt, đầu Tần Tiêu, khẽ : "Chúng con định mồng tám thì về ạ."

 

Mồng bảy nên xa, bỏ qua ngày đó thì là mồng tám.

 

Ba Chu lẳng lặng thở dài, khẽ: "Đều chuẩn xong cả nhỉ."

 

nỡ đến mấy thì cũng để họ rời thôi.

 

Lòng Khương Đường chút chua xót, gật đầu.

 

Bữa cơm Khương Đường một bàn lớn thức ăn. Tâm trạng ba Chu Chu dù thế nào cũng vui lên , nhưng vẫn cố mỉm , ăn thêm một bát, để tấm lòng của con gái lãng phí.

 

Khương Đường : "Ngày mai còn một ngày nữa, ngày mai con sẽ ít đồ ăn cho ba , bình thường cứ để trong tủ lạnh, lúc nào ăn thì lấy ."

 

"Sau nếu đủ thì cứ gọi điện cho con, con gửi qua cho."

 

Khương Đường nhẹ nhàng nắm lấy tay Chu, môi nở nụ : "Ở nhà bây giờ cũng lắp điện thoại , gọi điện cũng tiện, lúc nào cũng thể thấy tiếng của chúng con."

 

Lời an ủi của cô tác dụng, ba Chu và Chu vốn chỉ thể chấp nhận, giờ con gái , vẻ mặt giãn ít.

 

Ba Chu Chu, gật đầu: "Con gái đúng đấy, chúng mà nhớ nó thì cứ gọi điện thoại cho nó bất cứ lúc nào là ."

 

Nắm c.h.ặ.t trong tay buông thì con cái chẳng thể trưởng thành , đó là điều họ , học cách buông tay thôi.

 

Mẹ Chu mỉm gật đầu: "Em ."

 

Ăn cơm xong, Chu kéo Khương Đường sofa chuyện tâm tình. Tần Tiêu rửa bát xong, thấy cô gái nhỏ đang Chu nắm tay chuyện.

 

Anh im lặng lên phòng , tắm rửa xong từ đầu cầu thang xuống một cái, chằm chằm khuôn mặt ngoan ngoãn của cô gái nhỏ mới về phòng ngủ.

 

Anh bật chăn điện lên, tùy tay lấy một cuốn sách, tựa đầu giường xem. Không từ lúc nào thời gian trôi qua, Tần Tiêu giờ tủ đầu giường thứ n, muộn .

 

Người đàn ông đầu , tiếp tục chằm chằm cuốn sách mới lật vài trang trong tay.

 

Mãi đến khi đêm khuya, Chu mới xong chuyện một cách thỏa mãn, dắt Khương Đường lên lầu. Nhìn thấy ánh sáng hắt từ ô cửa phòng con gái.

 

con gái một tiếng: "Mau về phòng , Tần Tiêu còn đang đợi con đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-326.html.]

 

Khương Đường nghiêng đầu ánh đèn, má nóng, khẽ gật đầu.

 

Cô chào Chu về phòng.

 

Đẩy cửa liền thấy đàn ông đang nửa giường sách.

 

Nghe thấy động động tĩnh, Tần Tiêu ngẩng đầu, chằm chằm cô gái nhỏ mới cửa, nhanh ch.óng đặt cuốn sách trong tay sang một bên.

 

Khương Đường , lẳng lặng tắt đèn, mò mẫm trong bóng tối đến bên giường trèo lên.

 

Vừa lên giường ôm lòng. Khương Đường cảm nhận ấm Tần Tiêu, khẽ : "Tần Tiêu, em lạnh lắm."

 

Tần Tiêu càng ôm c.h.ặ.t lòng hơn, khàn giọng một cách để tâm: "Ừm, nóng."

 

Người cô gái nhỏ lạnh mang từ bên ngoài , Tần Tiêu càng ôm càng c.h.ặ.t, định nhanh ch.óng sưởi ấm cho cô.

 

Anh , Khương Đường liền ngoan ngoãn để ôm trong lòng. Bàn tay nhỏ nhẹ nhàng luồn trong áo Tần Tiêu, bàn tay nhỏ lạnh ngắt lập tức khiến da thịt co rúm nhưng hề lùi .

 

Tần Tiêu nắm lấy tay Khương Đường, nhét sâu hơn bên trong.

 

Khương Đường khẽ ho một tiếng, ngón tay rụt : "Được , em lạnh nữa."

 

Cảm nhận nhiệt độ trong lòng bàn tay dần nóng lên, Tần Tiêu mới buông tay cô .

 

Khương Đường thấp giọng : "Muộn thế , đợi em gì."

 

Giọng của đàn ông bình thản chút gợn sóng: "Đang sách."

 

Khương Đường chớp chớp mắt: "Ồ, xem sách gì thế?"

 

Người đàn ông hiếm khi im lặng một lát, ôm cô gái nhỏ c.h.ặ.t hơn, giọng trầm khàn: "Ngủ ."

 

Khương Đường nhịn để bật thành tiếng, phối hợp rúc chăn, lầm bầm: "Ừm, ngủ thôi."

 

Sáng sớm hôm , Khương Đường ăn sáng xong là bắt đầu bắt tay chuẩn một đồ ăn. Cô định hết những món tâm đắc nhất của để ba Chu Chu thể từ từ thưởng thức.

 

Mẹ Chu nhất định giúp con gái một tay, Khương Đường cũng sợ bà mệt.

 

Chu càng ở bên con gái hơn.

 

"Đường Đường, con cứ coi như là dạy , những món Đường Đường , cũng thể học để tự ."

 

Khương Đường Chu mắt, khẽ đáp .

 

Mẹ Chu mới hớn hở theo cô bếp.

 

Khương Đường đeo tạp dề , đuổi " giúp việc" ban đầu là Tần Tiêu ngoài, khẽ : "Tần Tiêu, phòng khách , ở đó chơi với Sơ Dương và An An."

 

"Có tình hình gì thì báo cho tụi em ."

 

Người đàn ông cô gái nhỏ, chỉ rũ mắt cởi tạp dề , lẳng lặng rời khỏi bếp.

 

Khương Đường chút bất đắc dĩ, hiểu cảm thấy bóng lưng của đàn ông mang theo một cảm giác bỏ rơi đáng thương.

 

"Đường Đường, chúng bắt đầu thôi."

 

Lời của Chu khiến Khương Đường đầu , cô lập tức gạt bỏ cái ý nghĩ kỳ quặc trong đầu , mỉm gật đầu với Chu bắt đầu đồ ăn.

 

Khương Đường tỉ mỉ với Chu cách của mỗi bước, còn giải thích cả lý do tại như , giải thích vô cùng rõ ràng.

 

 

Loading...