Khương Đường thấp giọng : "Muộn nhất là kết thúc kỳ nghỉ Tết." Kỳ nghỉ Tết kết thúc, bản bố Chu cũng , muộn nhất lúc đó họ cũng về, hơn nữa Tết xưởng còn tuyển thêm mới, họ cũng lý do chính đáng để về.
Nhìn dáng vẻ nhóc con gặm đùi gà ngon lành, Lư Phương : "Sơ Dương, thủ đô cùng chị vui nào." Nhóc con ló đầu khỏi cái đùi gà, miệng lúng b.úng: "Vui ạ."
Lư Phương dỗ dành: "Vậy đến lúc đó bảo chị dắt em chơi, về kể cho chị xem thủ đô gì vui nhé." Mắt Tần Sơ Dương sáng lên, lập tức gật đầu lia lịa: "Vâng ạ!" Lư Phương bật , nhóc con thật đáng yêu.
Ở phía bên , Lưu Quốc Huy và Vương Kỳ Lỗi cầm chén rượu liên tục mời Tần Tiêu. Tần Tiêu cầm bát canh cô gái nhỏ múc cho, uống hết bát đến bát khác. Khương Đường mà thấy buồn .
Trương Quế Mai Khương Đường Tần Tiêu bên cạnh cô, trong mắt đầy vẻ an tâm. Bà Khương Đường, khẽ : "Cái nhà thật sự nhờ cháu, Đường Đường ạ." Nếu Khương Đường đột nhiên xuất hiện, cái nhà chỉ hai em sớm muộn gì cũng tan đàn xẻ nghé. Bà họ qua suốt chặng đường , bà cảm ơn nhất vẫn là Khương Đường, đặc biệt là Tần Sơ Dương béo trắng lên ít, còn Tần Tiêu của hiện tại.
Khương Đường lắc đầu, cô luôn cảm thấy cho dù cô thì cũng vẫn thôi, Tần Tiêu vẫn sẽ đạt thành tựu nào đó. Trong căn phòng , chỉ một Khương Đường nghĩ như , những khác đều mang theo lòng ơn đối với cô.
Ăn cơm xong, cả nhóm bên bếp lửa chuyện, mãi đến tận khuya. Mấy họ mới dậy chào tạm biệt. Khương Đường cao giọng : "Vừa nãy Tần Tiêu uống rượu, để đưa về nhé."
Mấy xua tay liên tục: "Chị dâu, cần ạ. Mai chị , mấy bọn em nhà khách ngủ một đêm là mà. Anh chị đừng bận rộn thêm nữa." Vốn dĩ họ cứ tưởng chị dâu cho Tiêu uống rượu là vì mai , ngờ còn tính đến chuyện đưa họ về nhà.
Khương Đường chớp chớp mắt Tần Tiêu, khẽ : "Tần Tiêu, cùng họ nhà khách , nếu hết phòng thì đưa họ về." Tần Tiêu gật đầu. Khương Đường mấy họ cũng từ chối, theo Tần Tiêu chào tạm biệt Khương Đường cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-304.html.]
Trong nháy mắt, căn sân náo nhiệt bỗng chốc im ắng trở . Khương Đường thở hắt , dắt Tần Sơ Dương gian bếp. Ngồi bếp lửa, nhóc con bên cạnh, khẽ hỏi: "Sơ Dương, buồn ngủ em?"
Nhóc con ngáp một cái thật dài, vẫn cố chấp lắc đầu, giọng mềm mại: "Chị dâu, Sơ Dương buồn ngủ ." Rõ ràng cái đầu nhỏ gật gà gật gù , Khương Đường nhóc con chọc , xoa xoa đầu nhóc, mới dậy phòng tắm bật bình nóng lạnh. Mấy ngày tới đều trải qua tàu hỏa, hôm nay nhất định tắm rửa xong mới ngủ.
Sau khi nước nóng, Khương Đường mới dẫn nhóc con tắm, đó chính cô cũng tắm rửa xong mới khỏi phòng tắm. Nhìn thấy nhóc con đang ngáp ở đằng xa, Khương Đường lên tầng hai bật chăn điện lên, đó mới xuống lầu gian bếp. Thấy nhóc con bếp lửa, đôi mắt to nhắm nghiền, đầu gật gà gật gù. Khương Đường tới, cúi tốn sức bế nhóc con lên, thẳng lên tầng hai, cởi đôi dép lê của nhóc , bế nhóc trong chăn ấm.
Khương Đường lúc mới ngáp một cái xuống lầu, ở trong bếp đợi một lát mới thấy tiếng gõ cửa ngoài cổng sân. Khương Đường lập tức chạy bước nhỏ mở cửa, đập mắt là bóng đen cao lớn của đàn ông. Tần Tiêu bước cửa, chằm chằm bộ đồ ngủ cô gái nhỏ, mày nhíu c.h.ặ.t, tiến lên một bước ôm Khương Đường lòng, đó nhanh ch.óng khóa cửa . Cánh cổng sân lộng gió lập tức đóng kín. Tần Tiêu cô gái nhỏ, trầm giọng : "Đi ngủ ."
Khương Đường ngáp một cái, cứ thế tựa lòng , giọng mơ hồ: "Họ ?" Tần Tiêu đưa tay chạm trán cô gái nhỏ, dẫn Khương Đường về phía nhà bếp, thấp giọng đáp: "Sắp xếp xong , đều ở nhà khách cả." Khương Đường trong mắt thoáng qua ánh lệ, khẽ gật đầu, rúc lòng đàn ông cọ cọ, nhỏ giọng : "Anh tắm ."
Cô đàn ông đẩy tới xuống bếp lửa, Tần Tiêu cởi áo khoác ngoài của khoác lên Khương Đường mới sải bước phòng tắm. Khương Đường đưa tay kéo kéo chiếc áo khoác dày cộm , khóe môi nhếch lên. Cơ thể ấm áp trở , cô dậy thêm than bếp, đó mới rút củi bếp , dùng tro vùi than hồng .
Khi Tần Tiêu ngoài, Khương Đường đóng cửa bếp xong. Trong bóng tối cô rõ thần sắc mặt đàn ông, thấp giọng : "Tần Tiêu, lên lầu thôi." Tần Tiêu khựng , sải bước tới mặt Khương Đường, bàn tay lớn kéo lấy chiếc áo khoác Khương Đường, bọc kín cô gái nhỏ , trực tiếp bế bổng cô lên chút tốn sức trong nhà. Chiếc áo của bọc cô gái nhỏ kín mít lọt chút gió nào.
Khương Đường vùi mặt trong chiếc áo cho đến khi lên tới tầng hai. Tần Tiêu mở cửa bế Khương Đường tới cạnh giường. Lúc định đặt cô gái nhỏ lên giường thì thấy nhóc con đang mở to đôi mắt m.ô.n.g lung họ. Khương Đường chớp chớp mắt, cơ thể vốn chút lạnh lập tức nóng từ lòng bàn chân lan lên má, nhanh ch.óng đỏ bừng. Cô vùng vẫy thoát khỏi Tần Tiêu, cúi Tần Sơ Dương, thấp giọng : "Sơ Dương... em vẫn ngủ ?"
Nhóc con dụi dụi mắt chị dâu, giọng mềm mại: "Chị dâu, Sơ Dương đợi chị ạ." Khương Đường lòng mềm nhũn , xoa xoa đầu nhóc: "Được , về , Sơ Dương của chúng thể ngủ nhé." Nhóc con rúc trong chăn cọ cọ, ngoan ngoãn nhắm mắt . Khương Đường lúc mới dậy, mặt liếc Tần Tiêu với vẻ trách móc, mặt đầy chữ "đều tại cả". Tần Tiêu khẽ ho một tiếng, cô gái nhỏ trầm giọng : "Ngủ thôi." Khương Đường nhăn mũi hừ nhẹ một tiếng, cởi chiếc áo khoác của Tần Tiêu , giữa.