Vợ Hiền Nhát Gan và Chồng Lạnh Lùng [Thập niên 80] - Chương 295

Cập nhật lúc: 2026-01-26 05:35:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người đàn ông đang cúi đầu thấy giọng quen thuộc đến tận xương tủy mới ngẩng đầu lên, nét mặt dịu , dậy khỏi ghế Khương Đường: "Sao em đến đây?"

 

Khương Đường xách bình giữ nhiệt bước tới, đặt lên bàn việc, chun mũi : "Ông chủ tôn trọng nhân viên, nhân viên phòng mà thèm lấy một cái, nghỉ việc."

 

Tần Tiêu khẽ thở dài: "Ừ, cho em nghỉ."

 

"Để thuê cho em."

 

Khương Đường khẽ hừ một tiếng xuống ghế, Tần Sơ Dương cạnh cô.

 

Tần Tiêu kéo lò sưởi gần, Khương Đường hất cằm về phía Tần Tiêu: "Sủi cảo mang cho đấy, chắc vẫn còn nóng, mau ăn ."

 

Tần Tiêu rủ mắt bình giữ nhiệt bàn, cô gái nhỏ, thấp giọng đáp lời.

 

Anh mở bình giữ nhiệt , từ tốn ăn, giọng khàn: "Đến đây chỉ để đưa cái thôi ?"

 

Khương Đường thản nhiên gật đầu, liếc cách bài trí trong văn phòng mới dậy đẩy cánh cửa phòng nhỏ bên trong . Bên trong một chiếc giường đơn nhỏ đơn sơ, quả nhiên chăn điện, cô mới thấy yên tâm, ít nhất như tối nay Tần Tiêu sẽ quá khó khăn.

 

Xem xong Khương Đường mới văn phòng, ăn xong mới chống cằm nhỏ.

 

"Tần Tiêu, hôm nay em gọi điện cho em."

 

Cô gái nhỏ khẽ hắng giọng: "Em cho nhưng giận đấy."

 

Dáng đàn ông khựng , hứa , cô gái nhỏ như chứng tỏ chuyện chắc chắn sẽ giận.

 

Tần Tiêu thấp giọng: "Ừ, giận em."

 

Cái tên còn chơi trò đố chữ với cô nữa cơ đấy, Khương Đường nhíu mày, kể những gì Chu cho .

 

Nhiệt độ đàn ông lập tức giảm xuống điểm đóng băng.

 

"Bạn học cũ."

 

Bàn tính của Chu ngay cả khi bà tận miệng cũng cảm nhận , đây vẫn là thích một con rể chân lấm tay bùn mở xưởng, cứ tìm kẽ hở để đào chân tường của .

 

Khương Đường lầm bầm: "Em chỉ cảm thấy chuyện vẫn nên với một tiếng thì hơn, giấu ."

 

"Có điều, em hỏi bà về bạn học cũ nào, bà định mấy đều em lảng chỗ khác ."

 

Giọng cô gái nhỏ mềm mại, Tần Tiêu cô, thấy mặt cô gái nhỏ cư nhiên còn mang theo một tia đắc ý, uất khí tích tụ trong lòng tựa như quả bóng , tan biến sạch sẽ.

 

Đôi mắt đen của Tần Tiêu trầm xuống, giọng trầm thấp: "Khương Đường, Tết năm nay, cùng em về thủ đô, thấy thế nào?"

 

Khương Đường ngước mắt, thẳng mắt đàn ông, thấy cảm xúc bên trong, cô rủ mắt xuống, khẽ mở miệng: "Sao tự nhiên về thế?"

 

Tần Tiêu chuyên chú cô gái nhỏ tinh tế xinh mặt, giọng mang theo từ tính trầm ấm: "Về đó để chặn ý định khác của họ."

 

Trái tim Khương Đường đập mạnh một cái, lơ lửng trong trung hụt mất mấy nhịp, đôi mắt đầy cảm xúc của đàn ông, chớp chớp mắt. Tần Tiêu... hình như thực sự chút trai.

 

Chương 68 Em nhà, về ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-295.html.]

"Tần Tiêu, thực sự cùng em về ?" Khương Đường chớp mắt, cố gắng khuyên đàn ông đừng bốc đồng, "Nghe ý của em trong điện thoại, về khó tránh khỏi sẽ họ khó dễ."

 

Khương Đường vẫn hy vọng Tần Tiêu cân nhắc , những lời ám chỉ trong điện thoại của Chu thực sự gây khó chịu, Tần Tiêu về cũng là lý do chính đáng, nhưng nếu khó, đối phương nhà của cô, Tần Tiêu sẽ khó xử lý.

 

Tần Tiêu cô gái nhỏ mặt, thản nhiên : "Chuyện thể rõ qua điện thoại, thì sớm nên gặp mặt cho rõ ràng."

 

Khương Đường chớp mắt, rủ mắt xuống, Tần Tiêu cũng lý, cô mím môi thỏa hiệp.

 

"Được , giờ chuẩn về cũng coi như kịp."

 

Cô ngước Tần Tiêu: "Vậy khi nào , dự định gì ?"

 

Giờ sắp Tết , xưởng vẫn còn bận một thời gian, tiến độ công trình gấp, thể bớt chút thời gian .

 

Tần Tiêu thản nhiên mở lời: "Ngày mai, để Lỗi t.ử và Hòa Điền đến nhà ăn cơm, thảo luận với họ một chút."

 

Khương Đường gật đầu, giọng mềm mỏng: "Lần chắc phiền Hòa Điền và Lỗi t.ử trông coi thêm một chút, đợi năm chúng về, lúc đó phụ trách nhiều hơn một chút, cho hai họ nghỉ phép."

 

Tần Tiêu gật đầu, rõ ràng cũng ý đó.

 

Tần Tiêu sắc trời dần tối sầm bên ngoài, cô gái nhỏ, giọng trầm thấp: "Về thôi."

 

Khương Đường cũng đưa mắt ngoài, đầu Tần Tiêu, giọng mềm mại: "Không , em gọi xe ba bánh , lát nữa trời tối hẳn vẫn đón."

 

Người đàn ông tối nay ở đây một , thì ở với thêm lúc nữa .

 

Ánh mắt đen của Tần Tiêu nhướng lên, thấp giọng đáp lời.

 

Mãi đến khi trời tối hẳn, Khương Đường thấy tiếng gõ cửa bên ngoài, chắc là bác tài xế xe ba bánh tới.

 

dậy Tần Tiêu, giọng mềm mại: "Chắc là bác tài đến ."

 

Cô cầm bình giữ nhiệt, dắt Tần Sơ Dương, đôi mắt mọng nước Tần Tiêu, nũng nịu : "Tần Tiêu, em đưa Sơ Dương về đây, sáng mai cơm cho , ở nhà đợi , đừng ăn bên ngoài nhé."

 

Người đàn ông trầm giọng đáp một tiếng, dẫn Khương Đường và Tần Sơ Dương mở cửa.

 

Tiễn họ ngoài.

 

Vừa mở cửa, quả nhiên ngoài là bác tài xe ba bánh, chào hỏi bác tài xong, gia đình ba mới bước cửa.

 

Khương Đường quàng khăn cho nhóc con, cố gắng che chắn thằng bé thật kỹ mới đầu đàn ông bên cạnh, nhỏ: "Vậy bọn em đây, một chú ý nhé."

 

Tần Tiêu tiến lên, đưa tay quàng khăn cho Khương Đường, phần lớn khuôn mặt cô gái nhỏ vùi trong khăn, ngón tay cái thô ráp của đàn ông mơn trớn đôi má hồng nhuận của cô, thấp giọng đồng ý.

 

Buông tay, để rời .

 

Khương Đường đưa Tần Sơ Dương lên xe, ôm nhóc con lòng, cố gắng che chắn cho nó, khi vững, Khương Đường vẫy vẫy tay với đàn ông, chiếc xe ba bánh từ từ lăn bánh về phía trong thành.

 

Tần Tiêu theo chiếc xe ba bánh mờ ảo biến mất trong màn đêm, lặng một lúc mới văn phòng.

 

 

Loading...