Vợ Hiền Nhát Gan và Chồng Lạnh Lùng [Thập niên 80] - Chương 291

Cập nhật lúc: 2026-01-26 05:35:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Đường gật đầu: "Chị suy nghĩ thật chu đáo."

 

Lúc , hàng xóm đối diện cũng mở cửa, tay cầm chổi, theo là đứa nhỏ nhà họ.

 

Nhìn thấy gia đình ba cửa nhà Khương Đường, đó hỏi: "Đồng chí Khương Đường, đang chơi đấy ?"

 

Gương mặt Khương Đường đỏ ửng, chẳng rõ là do gió lạnh thổi là do hổ nữa, cô gật đầu đáp lời.

 

Người lớn nhà đều quét tuyết, thấy chẳng dáng chút nào.

 

"Vợ chồng trẻ các em tình cảm thật đấy." Mùa đông giá rét mà còn nhã hứng , chẳng là vì ngày tháng thong dong, nhàn rỗi quá .

 

"Chị dâu! Chị tuyết nhỏ của em , ạ?"

 

Khương Đường cúi đầu tuyết nhỏ mặt nhóc con, bé tí xíu, ờ... Khương Đường im lặng một lúc, trông xí, thật khó mà khen .

 

cô vẫn xoa đầu nhóc con: "Sơ Dương giỏi quá, chị dâu còn nặn xong đây ."

 

Tần Sơ Dương vẻ mặt đắc ý: "Chị dâu, em nặn ba tuyết nhỏ, một là chị, một là em, còn một trai!"

 

Bạn nhỏ bên cạnh chơi, thèm thuồng Tần Sơ Dương, với ánh mắt van nài, nhưng phê chuẩn.

 

Họ cũng nặn tuyết!

 

Anh trai và chị dâu của Sơ Dương thật đấy, chị chơi cùng Sơ Dương vui vẻ như , các bạn nhỏ đều đầy vẻ ngưỡng mộ.

 

họ chỉ thể đợi lớn quét xong tuyết cửa dắt nhà.

 

Nhóc con tự nặn xong ba tuyết, hớn hở khoe với Khương Đường.

 

"Chị dâu, con to nhất là trai, bên cạnh là chị, còn con nhỏ xíu là em nhé."

 

Thằng bé thành tác phẩm của , Khương Đường cũng nặn xong một con thỏ nhỏ.

 

Tần Sơ Dương mở to mắt con thỏ của Khương Đường: "Chị dâu, đáng yêu quá."

 

Khương Đường mắt cong cong, cô còn lấy son môi điểm mắt và má hồng cho con thỏ nhỏ.

 

Làm xong, đàn ông đang cửa, Khương Đường nảy sinh ý . Cô ngửa mặt lên, đôi mắt mọng nước Tần Tiêu, ngón tay thanh mảnh vươn về phía , đôi mày nhíu .

 

"Tần Tiêu, em tê chân ."

 

Giọng cô gái nhỏ nũng nịu, phần lớn gương mặt vùi trong khăn quàng, mặt đỏ hồng, ánh mắt vô tội .

 

Tần Tiêu bước tới, cúi đưa tay , chạm đầu ngón tay lạnh ngắt của cô gái nhỏ thản nhiên nắm lấy.

 

Khương Đường chớp chớp mắt, nắm bàn tay ấm áp của đàn ông, con ngươi đảo tròn, tay lén nắm một quả cầu tuyết, định dậy ném .

 

Điều cô ngờ tới là xổm quá lâu khiến chân cô thực sự tê cứng, cả mất đà ngã nhào về phía Tần Tiêu, quả cầu tuyết định dùng để nghịch ngợm cũng rơi bịch xuống đất.

 

Tần Tiêu đổi sắc đón lấy cô gái nhỏ đang tê chân, tay ôm lấy eo Khương Đường, nhấc bổng cả cô lên.

 

Thân hình nhỏ nhắn cứ thế lơ lửng, treo .

 

Đôi chân tê rần của Khương Đường nhấc bổng lên mới đỡ khó chịu hơn đôi chút, cô cứ thế ườn Tần Tiêu, chân tê đến mức nhúc nhích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-291.html.]

 

Hàng xóm đang quét tuyết bên cạnh thấy cảnh , hai , trong mắt đều mang ý trêu chọc.

 

"Người trẻ tuổi tình cảm đúng là thật, cũng may đây là cửa nhà , cứ ôm ôm ấp ấp."

 

"Anh trai và chị dâu Sơ Dương tình cảm quá." Bạn nhỏ của Tần Sơ Dương cảnh .

 

Tần Tiêu trực tiếp ôm eo nhấc bổng Khương Đường lên, cô gái nhỏ đang dựa mềm nhũn như ăn vạ, đôi mắt đen thoáng ý : "Còn chơi nữa ?"

 

Chân Khương Đường vẫn còn tê dại, cô thở dài xìu xuống, sang nhóc con, giọng mềm mỏng: "Sơ Dương, còn chơi nữa em?"

 

Tần Sơ Dương trai ôm chị dâu, chớp chớp mắt, tự nặn một quả cầu tuyết nhỏ ném Tần Tiêu, đôi mắt to tròn hớn hở Khương Đường: "Chị dâu, Sơ Dương giúp chị đ.á.n.h trai nhé."

 

Đánh xong còn vỗ vỗ đôi tay nhỏ, khuôn mặt tươi rói: "Không chơi nữa ạ."

 

Thằng bé dứt lời, Tần Tiêu liền ôm Khương Đường sân, nhóc con lạch bạch chạy theo , tự lực cánh sinh kiễng chân đóng cửa viện chạy tót nhà.

 

Khương Đường ôm thẳng lòng, bên bếp lửa mà vẫn buông cô .

 

Cô thấy ngại, thấy nhóc con , liền nhỏ giọng : "Sơ Dương, đừng sưởi lửa ngay nhé, để chị lấy khăn nóng lau tay cho em ."

 

Nếu , nhiệt độ đổi đột ngột sẽ chịu nổi, dễ cước tay.

 

Cô ngửa mặt đàn ông, khẽ : "Tần Tiêu, bỏ em xuống ."

 

Tần Tiêu cô gái nhỏ, giọng bình thản: "Chân tê nữa ?"

 

Khương Đường dời mắt , vẫn còn tê, nhưng thể cứ để ôm mãi thế .

 

Thực tế chứng minh Tần Tiêu thực sự thể cứ thế ôm cô mãi. Người đàn ông múc nước nóng từ chậu sắt , cứ thế ôm Khương Đường lấy khăn, đó chỗ cũ.

 

Anh bắt đầu từ tốn lau tay cho Khương Đường .

 

Khương Đường vùi trong lòng , đành cam chịu, ngoan ngoãn để thao tác.

 

Lau xong, Tần Tiêu đứa em trai xa, giọng chút gợn sóng: "Tần Sơ Dương, đây."

 

Nhóc con lững thững tới, Tần Tiêu giúp nó lau tay cẩn thận mới để nó sưởi lửa bên cạnh.

 

Khương Đường suýt nữa thì ngủ quên trong lòng Tần Tiêu, đến khi cảm giác khó chịu ở chân tan biến, cô mới khẽ cựa quậy, giọng mềm mại: "Tần Tiêu, em ."

 

Tần Tiêu cô gái nhỏ một cái, bàn tay lớn trực tiếp nắn bóp bắp chân Khương Đường, xác định mới đặt cô xuống.

 

Khương Đường thở phào nhẹ nhõm, dậy khỏi bếp.

 

Cô lên tầng hai về phòng ngủ lấy kem dưỡng da tay của , đó bếp, chiếc ghế nhỏ, gọi Tần Sơ Dương .

 

Cô cẩn thận bôi kem dưỡng tay cho nhóc con.

 

Đôi mắt to tròn của Tần Sơ Dương Khương Đường chằm chằm, giọng mềm mại như nhung: "Chị dâu ơi, em thích chị lắm."

 

Tay chị dâu ấm áp quá, bé siêu cấp thích luôn.

 

Khương Đường sững một lát, ngước mắt nhóc con mặt, lòng mềm : "Chị dâu cũng thích em."

 

 

Loading...