Vợ Hiền Nhát Gan và Chồng Lạnh Lùng [Thập niên 80] - Chương 280

Cập nhật lúc: 2026-01-26 05:30:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cắm phích ổ điện, bật công tắc chăn điện lên cứ thế đợi một lát.

 

Sau đó cô thò tay trong chăn cảm nhận nhiệt độ bên trong, nghiêng đầu nhóc tỳ bên cạnh: “Sơ Dương, đây sờ thử xem, ấm lắm .”

 

Bàn tay nhỏ bé của nhóc con ấn lên, đôi mắt mở to sáng lấp lánh Khương Đường: “Chị dâu, ấm thật ạ.”

 

Nhóc ánh sáng đỏ rực phát từ chăn điện, cảm thấy thật kỳ diệu.

 

Khương Đường giơ tay xoa xoa đầu nhóc: “Ừm, ấm sực luôn, tối nay Sơ Dương của tụi sẽ lạnh nữa đúng nào.”

 

“Vâng ạ!” Tần Sơ Dương gật đầu cái rụp: “Sơ Dương lạnh.”

 

“Anh trai chị dâu cũng lạnh.”

 

Khương Đường cảm nhận nhiệt độ thấy cũng tạm liền lập tức rút phích cắm khỏi ổ điện, đó dắt Tần Sơ Dương về phòng ngủ của cô và Tần Tiêu để trải chăn điện cho họ.

 

Đợi đến khi trải hết giường chiếu xong xuôi, cô mới phủi phủi tay dắt Tần Sơ Dương xuống lầu.

 

Buổi trưa, Tần Tiêu xách một bọc đồ lớn về. Nhìn thấy món đồ đàn ông lấy từ cốp xe, Khương Đường lập tức từ trong bếp chạy , theo Tần Tiêu phòng khách.

 

“Tần Tiêu, mang cái gì về thế?”

 

Tần Tiêu đặt bọc đồ mang về lên bàn , bình thản : “Không em gửi đồ về thủ đô ?”

 

Khương Đường lập tức rảo bước tới xuống sofa, liếc Tần Tiêu một cái: “Đây là những mẫu quần áo mùa đông mới thiết kế mà lấy từ nhà máy về ?”

 

Người đàn ông khẽ gật đầu.

 

Khương Đường dời ánh từ Tần Tiêu sang bọc đồ lớn mặt, đầy vẻ tò mò: “Lô hàng đầu tiên gia công xong ?”

 

Nhóc con cũng xổm bàn , tò mò chị dâu một cái bọc đồ mặt, bàn tay nhỏ nhịn mà chọc chọc.

 

Khương Đường chút cẩn thận từ từ mở bọc đồ , đó để lộ lớp vải bên trong. Chất vải , cô sờ tay thể cảm nhận .

 

Cho đến khi mở hẳn bọc đồ , những thứ bên trong mới lộ diện . Khương Đường lấy quần áo bên trong .

 

Vừa quen thuộc lạ lẫm, kỹ thì đúng là những bộ quần áo cô thiết kế đó.

 

Khương Đường nghiêm túc xem xét hết lượt, đó mặt đàn ông bên cạnh, khẽ hỏi: “Tần Tiêu, logo tụi thêm thế?”

 

Cô tìm một lát mà thấy.

 

Người đàn ông tiến gần Khương Đường, cầm lấy quần áo, để lộ phần in hoa cổ tay áo.

 

“Lần đều in hoa nhỏ, in hết lên cổ tay áo, vạt áo và cả phần viền túi nữa.”

 

Vị trí in đều lộ liễu, ước chừng thím Quế Mai cũng thấy khó dung hòa, sợ hỏng thiết kế đó của cô nên cố gắng chọn những chỗ bắt mắt.

 

Khương Đường gật đầu, chăm chú ngắm nghía lô quần áo .

 

Tần Tiêu bình thản : “Có thể gửi mấy bộ về cho họ, em và Sơ Dương cũng thể tự mặc.”

 

Khương Đường mỉm gật đầu: “Chắc chắn em mặc , quần áo tự thiết kế thì mặc chứ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-280.html.]

 

Cô lập tức mặc bộ quần áo mẫu nữ lên , vì chất liệu nên Khương Đường chỉ lát thấy ấm áp.

 

Sau đó cô lấy kích cỡ của Tần Sơ Dương , cởi chiếc áo khoác nhóc con đang mặc , nghiêm túc mặc bộ quần áo mới cho nhóc.

 

“Sơ Dương, thoải mái ?”

 

Khuôn mặt nhỏ của nhóc con vùi trong khăn quàng cổ, híp cả mắt: “Dạ .”

 

rạng rỡ đàn ông mặt, khẽ : “Chiều nay em gửi đồ , tối về cũng vặn gọi một cuộc điện thoại cho họ.”

 

“Cứ mang về nhé.”

 

Tâm tư của cô gái nhỏ dễ đoán, đôi mắt đen của Tần Tiêu mang theo ý nhàn nhạt, trầm giọng đáp ứng.

 

“Tần Tiêu, đóng gói mấy bộ quần áo . Cơm canh ở nhà cũng lúc xong , ăn cơm xong thì nghỉ ngơi một lát.”

 

“Đừng việc liên tục như .”

 

Người đàn ông bắt tay lấy túi nilon đóng gói quần áo cho Khương Đường, còn cô thì bếp bưng cơm canh lên bàn, xới cơm sẵn, đợi Tần Tiêu lúc ăn bữa trưa.

 

Người đàn ông ăn nghiêm túc và ngon lành, nóng phả từ môi, Khương Đường lên tiếng: “Hôm nay em lên phố mua chăn điện , lát nữa ngủ trưa thì bật chăn điện lên cho ấm hãy ngủ.”

 

Dưới mắt đàn ông quầng thâm, trầm giọng đáp ứng.

 

Ăn cơm xong, hiếm khi Khương Đường để Tần Tiêu rửa bát: “Hôm nay để em rửa bát, ngủ .”

 

Nhìn theo bóng lưng bận rộn của cô gái nhỏ, Tần Tiêu lên tầng hai. Làm theo lời cô , bật chăn điện lên, cởi áo khoác mới lên giường.

 

Cả lập tức bao bọc bởi ấm, chỉ một lát , mí mắt đàn ông trĩu xuống, cứ thế chìm giấc ngủ.

 

Khương Đường ở lầu rửa sạch bát đĩa, cởi chiếc tạp dề đang thắt , lúc mới nhẹ chân nhẹ tay lên tầng hai. Cô lặng lẽ mở cửa phòng ngủ trong, thấy gương mặt đang ngủ say của đàn ông, Khương Đường nhón chân đến bên giường.

 

Đầu ngón tay lén lút thò trong giường cảm nhận thấy nhiệt độ bên trong đủ, cô mới tắt công tắc chăn điện, rút phích cắm khỏi ổ điện.

 

Sau đó cô nhẹ chân nhẹ tay khỏi phòng mới thở phào một cái thật mạnh. Chăn điện khi ngủ say thì vẫn nên tắt thì hơn, nếu lát nữa nhiệt độ tăng lên sẽ gây nóng bức, mùa đông khô hanh càng dễ sinh tĩnh điện.

 

Khương Đường chậm rãi xuống lầu, nhóc con thấy cô xuống liền lập tức đón lấy. Thấy chị dâu đặt ngón tay lên môi hiệu, Tần Sơ Dương cũng hạ thấp giọng: “Chị dâu, trai ngủ ạ?”

 

“Ừm.”

 

Khương Đường mỉm Tần Sơ Dương, khẽ: “Sơ Dương , trai em ngủ , giường ấm lắm, tối nay Sơ Dương ngủ cũng sẽ ấm áp như nhé.”

 

“Chị dâu bưu điện gửi đồ, Sơ Dương cùng chị ở nhà đợi trai em tỉnh dậy?”

 

“Đi cùng chị dâu ạ.” Nhóc con hề do dự giơ tay lên, mở to mắt Khương Đường.

 

Khương Đường xoa xoa mặt nhóc tỳ: “Thành giao, tụi nhanh về nhanh.”

 

Cô cầm lấy bọc quần áo Tần Tiêu đóng gói xong, đóng cửa nhà dẫn Tần Sơ Dương ngoài.

 

Suốt dọc đường phả lạnh đến bưu điện, nhân viên bưu điện thấy Khương Đường dắt Tần Sơ Dương tới, mặt mang theo nụ và cả sự thắc mắc.

 

 

Loading...